Đêm Nay Sa Ngã Vì Anh

Chương 10.

11/03/2026 20:30

Tôi ch/ửi Thẩm Thời An là thằng đi/ên, giãy giụa, phản kháng, nhưng tất cả đều vô dụng.

Chênh lệch thể lực giữa nam và nữ sắp trưởng thành quá lớn.

Thẩm Thời An dễ dàng dùng một tay kh/ống ch/ế động tác của tôi, tay còn lại ấn lên vùng da ở cổ tôi.

Ngón tay thô ráp miết mạnh lên da tôi.

"Trả lời tao."

Giọng Thẩm Thời An âm trầm, tôi không biết anh ta muốn nghe câu trả lời thế nào, nhưng tôi có thể chắc chắn rằng, nếu câu trả lời không vừa ý anh ta, giây tiếp theo bàn tay kia sẽ lập tức biến thành gọng kìm, bóp ch/ặt cổ tôi đến nghẹt thở.

Cổ truyền đến cơn đ/au nhói, tôi bỗng nhận ra nguyên nhân khiến anh ta phản ứng dữ dội như vậy.

Trong lúc giằng co với đám người Trần Bảo Châu, để đạt được hiệu quả khiến người ta thương xót, tôi gần như không phản kháng. Tóc tai bị bọn họ làm rối tung, vùng da lộ ra ngoài chắc hẳn có không ít vết thương.

Trong bộ dạng đó, lại vào ban đêm, tôi khoác áo đồng phục của Bùi Tu Văn, bước xuống từ xe của anh.

Tôi run giọng nói: "Không có."

Lực tay kh/ống ch/ế tôi lập tức nới lỏng đi vài phần, tôi không phản kháng nữa, chỉ mếu máo nói nhỏ: "Bùi Tu Văn chỉ đưa tôi về nhà thôi."

Sắc mặt Thẩm Thời An dịu đi trông thấy, nhưng giọng điệu vẫn còn gay gắt: "Sao lại ra nông nỗi này?"

Lời này nghe thì có vẻ như đang quan tâm, Thẩm Thời An cũng nhận ra điều đó, lập tức hất tay ra, đứng bên cạnh sô pha, từ trên cao nhìn xuống tôi bằng ánh mắt hung dữ: "Tao sợ mày làm mất mặt nhà họ Thẩm."

Tôi co rúm người trên sô pha, run lẩy bẩy, giống hệt biểu hiện vừa nãy trên xe Bùi Tu Văn.

Bùi Tu Văn đã "ăn" chiêu này.

Thẩm Thời An chắc cũng không ngoại lệ.

Đàn ông đều hèn hạ như nhau cả thôi.

"Lúc tan học, Trần... Trần Bảo Châu dẫn người chặn tôi... trong nhà vệ sinh nữ. Bọn họ đ/á/nh tôi... là Bùi Tu Văn... Bùi Tu Văn c/ứu tôi."

Tôi nghe thấy giọng nói của Thẩm Thời An vọng xuống từ trên đỉnh đầu: "Tại sao bọn nó lại gây phiền phức cho mày?"

Tôi vùi mặt vào cánh tay, suýt chút nữa bật cười thành tiếng, đành phải r/un r/ẩy cả người, cố gắng duy trì giọng điệu nức nở: "Họ nói tôi không biết x/ấu hổ bám lấy nhà họ Thẩm, ch/ửi tôi là con điếm."

Thẩm Thời An lập tức cứng họng, im lặng rất lâu, sững sờ không nói nổi câu nào, rồi quay người bỏ đi.

Tôi vốn chẳng trông mong khơi dậy lòng trắc ẩn của anh ta, chỉ muốn khiến anh ta gh/ê t/ởm mà thôi.

Anh ta gh/ét bỏ tôi, sợ tôi để lộ thân phận trước mặt người khác, giờ thì hay rồi, có người biết tôi là em gái anh ta rồi đấy.

Tôi cười không thành tiếng, nhìn theo bóng lưng rời đi vội vã của Thẩm Thời An.

Tâm trạng vui vẻ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm