Nửa tháng sau, vào một buổi sáng tràn đầy sức sống tương tự, cuối cùng tôi cũng bắt đầu hành động trở lại.

9 giờ, tôi gọi video cho Cố Dĩ Thịnh.

9 giờ 10 phút, tôi đặt shipper đến đạo quán Linh Tuyền xin bùa.

10 giờ, tôi nhận được 3 lá bùa do shipper mang về.

10 giờ 5 phút, nhân lúc ngắm nghía chiếc vòng tay của Lê Thiên Tuyết, tôi lén đổi bùa trấn yểm trong túi của cô ta rồi đi thẳng đến nhà vệ sinh đ/ốt ch/áy.

10 giờ 10 phút, tôi bước vào văn phòng Lam Hiêu, bắt đầu giành lấy sự tin tưởng của anh ta.

11 giờ 30 phút, khi Lam Hiêu đến phòng tiếp khách chỉ đạo thay camera, tôi mở chiếc hộp gỗ trên giá sách, lấy ra lá bùa có bát tự của mình, rồi đặt vào đó lá bùa có bát tự của Lam Hiêu và chủ tịch.

12 giờ, tôi lại vào nhà vệ sinh đ/ốt lá bùa có bát tự của mình.

12 giờ 30 phút, khi trưởng phòng tài chính xuống căng tin dùng cơm trưa, tôi lẻn vào văn phòng bà ta lấy tr/ộm sổ sách kế toán.

14 giờ, Lam Hiêu cười nhạt tiến lại, cử chỉ m/ập mờ mời tôi vào văn phòng tìm anh ta.

Tôi giả vờ khó xử nhờ Lê Thiên Tuyết tiếp đón gia đình Cố Dĩ Thịnh giúp mình.

14 giờ 5 phút, tôi ngồi trên sofa trong văn phòng của Lam Hiêu, cùng mấy vị trưởng phòng được anh ta gọi vào họp.

Lam Hiêu giả vờ vô tình mở camera giám sát.

Chúng tôi nhìn màn hình, theo dõi cảnh Lê Thiên Tuyết dẫn gia đình Cố Dĩ Thịnh vào phòng tiếp khách.

15 giờ, mẹ chồng và em chồng cùng thư ký cãi nhau ầm ĩ bên ngoài rồi xông vào văn phòng.

16 giờ, gia đình Cố Dĩ Thịnh bị bảo vệ đuổi ra khỏi tòa nhà, Lê Thiên Tuyết cũng biến mất theo.

17 giờ, Lam Hiêu cho người đăng video lên mạng, m/ua luôn hot search.

18 giờ, dư luận bắt đầu sôi sục, Cố Dĩ Thịnh đi/ên cuồ/ng gọi điện cho tôi.

18 giờ 30 phút, Lam Hiêu đưa tôi ra khỏi tòa nhà.

Tôi bước ra khỏi tòa nhà chọc trời, chen chúc qua dòng xe cộ tấp nập, hòa vào dòng người tan làm chiều thứ sáu như bao ngày bình thường.

Tôi đắm chìm trong ánh hoàng hôn còn vương trên vai, mắt háo hức nhìn từng bóng người qua lại.

Nhân viên văn phòng cầm túi xách, cụ già ôm bó rau củ, shipper chạy xe máy, học sinh vai kề vai ríu rít...

Từng khuôn mặt hối hả nhưng đều ánh lên niềm hân hoan cuối tuần.

Phải rồi, tôi suýt quên mất hôm nay là cuối tuần.

Là khoảnh khắc vui vẻ mà mọi người đều mong đợi từ lâu.

Hoàng hôn, mặt trời lặn.

Tôi đứng giữa dòng người tấp nập, nước mắt rơi như mưa.

...

Lam Hiêu đứng cạnh nhìn tôi, ánh mắt xúc động xen lẫn đ/au lòng.

"Chúc mừng cô, An Ca. Cuối cùng cô cũng vượt qua rồi." Anh ta mỉm cười chìa tay ra: "Không biết tôi có vinh dự được mời cô dùng bữa tối không?"

Tôi chậm rãi lau nước mắt, bình thản nhìn thẳng vào anh ta: "Anh từng nghe câu “gieo nhân nào gặt quả nấy” chưa?"

Anh ta nhướng mày: "Sao đột nhiên hỏi vậy?"

Tôi chậm rãi nở nụ cười, vui vẻ đáp: "Không có gì. Chỉ là... Tôi đang rất nóng lòng muốn thấy kết cục thôi."

Ngoại truyện

Ngày thứ 2 sau khi rời tòa nhà, tôi nộp đơn ly hôn lên tòa án.

Cố Dĩ Thịnh quỳ xuống trước mặt tôi, mặt mày đ/au khổ: "An Ca! Anh đối với em thế nào, lẽ nào em không rõ? Tất cả chỉ là hiểu lầm, là vở kịch mẹ anh bị b/ệnh t/âm th/ần dàn dựng. Giờ chỉ có em cùng anh ra giải thích thì mới dập tắt được chuyện này!"

"Diễn kịch? Lê Thiên Tuyết cũng thế?" Tôi hỏi.

Hắn sốt sắng gật đầu lia lịa, mất hết vẻ điềm tĩnh thường ngày: "Cô ta cảm kích anh giới thiệu việc làm nên mới đồng ý giúp đỡ. Anh và cô ta không có gì, anh giấu em cũng chỉ vì sợ em hiểu lầm thôi!"

Tôi bật cười: "Vậy 2 năm trước cô ta ph/á th/ai lần đầu vì anh, giờ lại mang th/ai đứa con thứ hai của anh, cũng là vì cảm kích mà diễn kịch sao?"

Sắc mặt hắn tái mét, đờ đẫn như tượng đ/á, cuối cùng không chống đỡ nổi mà ngã vật xuống đất.

1 tuần sau, Cố Dĩ Thịnh bị trường đại học buộc thôi việc.

Video kia được hot search đẩy lên càng thêm rầm rộ.

Dư luận phẫn nộ trước hành vi đ/ộc á/c của nhà họ Cố, kêu gọi trường đại học đuổi Cố Dĩ Thịnh đi để trừng ph/ạt thích đáng.

Sinh viên đồng loạt nghỉ học, phê phán một giáo sư vật lý lại dùng phong thủy hại vợ, đó là sự tha hóa nhân tính, làm ô uế nghề nghiệp, xúc phạm khoa học nước nhà.

Nhà họ Cố rơi vào bước đường cùng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
2 Shipper Kinh Dị Chương 8
6 10 năm vây hãm Chương 10
8 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau mười năm sửa điều hòa, tôi cải tạo động phủ Tiên tôn thành hệ thống điều hòa trung tâm

Chương 9
Ngày tôi chết, tôi đang treo mình trên bức tường bên ngoài tầng hai mươi tám để sửa điều hòa. Lúc buộc dây an toàn, tay tôi lỡ trượt, thế là tôi "vút" một cái "lên thiên đàng". Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đang ở trong một hang đá lạnh lẽo như hầm băng, bên cạnh có một ông lão mặc áo bào trắng đang ngồi xổm, lấy ngón tay chọc chọc vào mặt tôi. "Tỉnh rồi à? Được, từ hôm nay ngươi là đệ tử tạp dịch của Hàn Băng Phong ta, mỗi tháng hai viên linh thạch, phụ trách quét dọn động phủ." "Đợi đã, đây là đâu?" "Hàn Băng Phong thuộc Huyền Thiên Tông." "Vậy tôi có thể góp ý một chút không, hệ thống thông gió của cái động phủ này có vấn đề, hàn khí tích tụ không tan, người ở bên trong lâu sẽ bị bệnh khớp đấy." Tôi nói xong, ông ta nhìn tôi như thể đang nhìn một kẻ tâm thần.
0