Lục Dung Xuyên đã m/ua một căn hộ ngoài trường.

Trên ghế sofa, tôi ngồi khoanh chân.

Nhìn cậu ta tất bật chuẩn bị mọi thứ, lo sắp xếp, trang trí.

Ai mà chịu nổi một người chỉ biết ch/ỉ tr ỏ, lại còn chẳng giúp được gì chứ?

Thế là.

Tôi bắt đầu sai bảo cậu ta, yêu cầu này nọ.

Lúc thì bảo cậu ta treo khung ảnh cho ngay ngắn.

Lúc khác lại bảo cậu ta di chuyển chiếc sofa.

Sau khi cậu ta lau sàn nhà xong, tôi lại bảo cậu ta rửa trái cây cho tôi.

Tôi nhặt một quả dâu tây, bỏ vào miệng, lập tức bị chua đến rơi nước mắt.

"Chua quá, em không ăn cái này đâu, anh đi rửa chút nho cho em, nhớ l/ột vỏ nhé."

Một ánh mắt n/óng b/ỏng dán ch/ặt vào mặt tôi.

Tôi ngạc nhiên ngẩng đầu lên.

Cậu ta t/ức gi/ận à?

Làm vậy có hiệu quả thật sao?

Ngay khi tôi nghĩ rằng Lục Dung Xuyên sẽ nổi gi ận thì…

Cậu ta đưa tay về phía tôi, dùng l ưng bàn tay lau đi giọt nước mắt ở khóe mắt tôi.

"Chua đến vậy sao?"

Ngón cái của cậu ta chạm vào khóe miệng tôi, rồi dùng l/ưỡi l/iế m nhẹ vết nước trái cây vừa lau đi.

"Ừm, đúng là hơi chua."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Kiếp này ta không đón hoàng tử về cung

Chương 17
Giới thiệu: Hoàng hậu Thẩm Chiếu Hành bị chính con trai ruột là Tiêu Thừa Cảnh phản bội đến chết, nàng trọng sinh trở về ngày con trai hồi cung. Không còn hèn mọn lấy lòng như kiếp trước, nàng lạnh lùng từ chối đích thân đón tiếp Tiêu Thừa Cảnh, mặc kệ hắn ôm bài vị quỳ ở cổng Chu Tước, mặc kệ hắn đập nát khóa trường mệnh. Tiêu Thừa Cảnh bị nô bộc cũ của dì là Thẩm Tri Nhu xúi giục, hiểu lầm mẹ mình suốt nhiều năm, cho đến khi chân tướng phơi bày mới biết mình đã hận lầm người. Hắn quỳ dài trong tuyết, xả thân cứu anh trai, chủ động xin đi trấn thủ biên giới phía Bắc, chỉ cầu mong mẹ tha thứ. Một mối quan hệ mẹ con đầy đau khổ và dằn vặt, dần dần xoay chuyển giữa những âm mưu quyền lực và lời dối trá.
Trọng Sinh
0