Tượng Thần Năm Đầu

Chương 13

28/08/2025 11:58

“Á... á...” Những tiếng thét thảm thiết cùng âm thanh nhai nuốt gh/ê r/ợn vang lên từ phòng Tô Thanh Nha.

“Đại ca, c/ứu em!”

Một gã đàn ông trần truồng bò lổm ngổm, vừa lao đến chỗ Trần Uyên đã bị đám vật thể trắng xóa bọc kín người, thoáng chốc hóa thành đống xươ/ng khô.

“Đẻ rồi! Đẻ rồi!” Trần Uyên mắt sáng rực, kích động hét lên.

Theo ánh mắt anh ta, đám màu trắng tản ra, lũ sinh vật hình dạng trẻ sơ sinh bò lổm ngổm há mồm đầy răng nhọn hoắt, gặm x/é x/á/c mấy thanh niên lực lưỡng. Tiếng khóc trẻ con vang lên, càng lúc càng nhiều, theo dòng m/áu chảy lênh láng lan khắp mặt sàn.

Hóa ra, những gã đàn ông này cũng là vật tế, mà lại ng/u muội chẳng biết mình sắp ch*t.

“Nào các con, lại đây. Dinh dưỡng nhất là tên thợ xăm âm mạng này đây.” Trần Uyên chỉ tay về phía tôi.

“Ăn từ từ, chừa lại bộ xươ/ng cho cha làm đồ đạc.”

Lũ q/uỷ nhi nhiều chân như nhện đ/á/nh hơi, nước dãi nhểu xuống sàn. Dịch ối cùng m/áu thịt vương đầy làm sàn nhà nhớp nháp.

M/áu trong người tôi nghịch lưu, tôi vớ đại chiếc ghế xươ/ng ném vào cổ tay cầm sú/ng của Trần Uyên. Tôi vừa né đạn, vừa lao vào phòng Tô Thanh Nha.

Bởi nơi này, còn cơ hội lật ngược thế cờ.

Dù đã chuẩn bị tinh thần, nhưng khi nhìn thấy Tô Thanh Nha, tôi vẫn sững người một nhịp.

Bởi cô ấy đã không còn là người nữa.

Thân thể cô ấy như bộ xươ/ng khô, bụng bị n/ổ tung để lộ ra n/ội tạ/ng nhão nhoét. Đôi mắt trống rỗng thoi thóp, chỉ còn hơi thở cuối cùng.

Tôi vừa khóa cửa, Trần Uyên đã dẫn lũ quái vật xông tới đ/ập phá.

Không kịp suy nghĩ, tôi lao đến bên Tô Thanh Nha, run run gom da bụng rỗng tuếch của cô ấy, lấy kim xăm dùng m/áu mình làm mực, châm vào năm con mắt đang trợn của tượng thần trên bụng cô ấy.

Giờ phút này, tôi đem mạng sống đ/á/nh cược giả thuyết về bí mật họ Trần là đúng.

Khi mũi kim đ/âm vào nhãn cầu tượng thần, chúng liền nhăn nhó gào thét, có tượng còn thè lưỡi quấn lấy cánh tay tôi.

Hóa ra tượng thần là vật sống.

Khi nét xăm cuối cùng hoàn thành, m/áu phun ra, cửa phòng cũng vỡ tan dưới loạt đạn của Trần Uyên.

Cùng lúc, Trần Uyên thét lên đ/au đớn, hai mắt chảy m/áu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm