Giáo sư hướng dẫn lại dẫn chúng tôi ra ngoài "hóa duyên" rồi.
Dọc đường đi, thầy không ngừng dặn dò:
"Mấy đứa các em, đứa nào uống được thì uống, nói được thì nói, tất cả phải lanh lẹ lên cho thầy."
Đàn em tủi thân oán trách:
"Chúng ta đâu phải là gái tiếp rư/ợu..."
Nghe nói ông chủ lần này không có văn hóa gì mấy, phất lên nhờ lăn lộn ngoài xã hội từ sớm.
Những gã trọc phú kiểu này thích làm khó trên bàn tiệc nhất, mà đám sinh viên chúng tôi lại sợ nhất trò này.
"Các em tưởng thầy muốn hạ cái mặt già này xuống chắc? Hết kinh phí nghiên c/ứu rồi, thầy lấy gì nuôi mấy đứa đây? Nếu không kêu gọi được đầu tư nữa, thì chỉ đành đày các em đi làm nghiên c/ứu sinh liên kết thôi."
Cả đám lập tức im bặt.
Mọi người đều hiểu, lão Trịnh cũng chẳng dễ dàng gì. Kinh phí nghiên c/ứu bị c/ắt, thầy ấy còn sốt ruột hơn bất kỳ ai.
Đúng lúc này, cánh cửa bị đẩy ra.
"Để ông đợi lâu rồi, giáo sư Trịnh."
Một giọng nói trầm thấp vang lên chen ngang.
Kéo theo những tiếng xì xầm bàn tán kinh ngạc:
"Không phải bảo là một lão trọc phú sao? Sao lại trẻ trung đẹp trai thế này?"
"Cái khí chất này đỉnh quá đi..."
Tôi ngẩn người ngẩng đầu lên.
Năm năm rồi, một cuộc hội ngộ không kịp phòng bị.
Lục Vân Tranh đã thay đổi rất nhiều.
Anh đã rũ bỏ dáng vẻ l/ưu ma/nh thời niên thiếu, khoác lên mình bộ vest được c/ắt may tỉ mỉ, nhưng nét hoang dã nơi đuôi mắt chân mày vẫn chưa hề tan biến, chỉ là lắng đọng lại, trở nên thâm trầm và bức người hơn.
Giáo sư vội vàng đứng dậy:
"Tổng giám đốc Lục, ngưỡng m/ộ đã lâu! Đây là mấy đứa học trò không nên h/ồn của tôi."
Lục Vân Tranh khẽ gật đầu, ngồi xuống vị trí chủ tọa, ánh mắt nhàn nhạt quét quanh.
Giáo sư liếc mắt ra hiệu, chúng tôi lần lượt đứng dậy kính rư/ợu.
Mấy cô đàn em vừa nãy còn miễn cưỡng không tình nguyện, giờ phút này lại tích cực hơn ai hết:
"Tổng giám đốc Lục, em kính ngài, ngài thật sự là tuổi trẻ tài cao."
"Tổng giám đốc Lục, rất mong chờ được hợp tác với ngài."
Tôi thu mình trong góc, cúi gằm mặt xuống.
"Tổng giám đốc Lục, đây là nghiên c/ứu sinh tiến sĩ của tôi, Diệp Truân."
Giáo sư điểm danh:
"Đừng thẫn người ra đó nữa, mau đến kính Tổng giám đốc Lục một ly đi."
Tôi cứng người đứng dậy, nâng ly rư/ợu lên, không dám nhìn vào mắt anh:
"Chào Tổng giám đốc Lục."
Anh cứ ngồi đó, cũng không nâng ly, chỉ lẳng lặng nhìn tôi.
Giáo sư ở bên cạnh vội nói đỡ:
"Đứa trẻ này tính tình lầm lì, bình thường chỉ biết cắm đầu vào học, không giỏi ăn nói cho lắm."
Ánh mắt Lục Vân Tranh găm vào mặt tôi, chậm rãi dò xét từng tấc một.
Mãi lâu sau, anh mới chậm rãi mở lời:
"Thích học hành, là chuyện tốt."
Giáo sư vội vàng tiếp lời: "Đúng vậy, Diệp Truân theo tôi từ hồi học thạc sĩ, năng lực tuyệt đối không có vấn đề. Không giấu gì ngài, dự án này của chúng tôi có tiền đồ rất xán lạn, chỉ là nguồn vốn..."
Thầy ấy nháy mắt ra hiệu cho tôi.
Tôi hít sâu một hơi, cắn răng dũng cảm đón lấy ánh mắt của anh:
"Tổng giám đốc Lục, số liệu dự án của chúng tôi rất vững chắc, triển vọng cũng rất rộng mở, nếu như ngài sẵn lòng đầu tư..."
Anh khẽ bật cười giễu cợt, ngắt lời tôi:
"Bạn học Diệp này, tôi là một doanh nhân, chỉ coi trọng việc trao đổi lợi ích."
Bốn chữ "trao đổi lợi ích" đ/âm thấu vào tim tôi.
Đúng vậy, trao đổi lợi ích.
Trong quá khứ, anh chu cấp cho tôi đi học, tôi ngủ với anh.
Hiện tại, vì tiền, lại phải đến c/ầu x/in anh.