Buổi chiều, chúng tôi khởi hành đúng giờ.

Ngô Triết toàn thân bồn chồn như lửa đ/ốt, suýt nữa đã xảy ra xung đột với hành khách. Tôi phải nắm cổ áo hắn ném về phía cửa xe, hắn mới chịu bình tĩnh lại.

Hôm nay số lượng người xuất phát từ thành phố có thay đổi nhỏ, số lượng là 47 người, chỉ thiếu một người là đủ chỗ.

Tôi lại lấy gói vải đỏ từ chiếc hộp gỗ ra.

Lần này vừa chạm vào tấm vải đỏ, cảnh vật trước mắt tôi đột nhiên tối sầm lại!

Trong tai tôi văng vẳng một chuỗi tiếng cười rõ ràng, giống như tiếng trẻ con nhưng pha lẫn sự thô ráp của người lớn.

"Long ca? Long ca!"

Ngô Triết gào liên hồi, thị lực tôi mới dần phục hồi chút màu sắc.

Mặt Ngô Triết trắng bệch như giấy: "Long ca, anh không sao chứ? Hay mình báo với Lão Vu, đừng chạy chuyến này nữa."

Tôi phẩy tay: "Không cần, cậu về chỗ ngồi đi."

Lúc này ánh sáng trước mắt tôi không còn ảm đạm như trước, nhưng lại rõ nét đến bất thường.

Giống như bị ai chỉnh độ sắc nét vậy, giả tạo như một bức tranh.

Tôi từ từ đảo mắt quan sát, động tác của các hành khách vẫn bình thường.

Chỉ đến khi quay hẳn đầu nhìn về phía cuối xe, tôi chợt thấy hai bóng đen nhá nhem!

Chúng đứng sừng sững trước hai ghế ngồi, không hề che giấu thân hình quá khổ.

Tôi không thể nhớ nổi trước đó ai đang ngồi ở hai vị trí ấy, lúc hành khách lên xe cũng không phát hiện điều gì bất ổn.

Ngay lập tức, hai bóng đen đó di chuyển lên một vị trí phía trước, tiếng cười quái dị ấy lại vang lên trong tai tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Kẻ Ngốc Đẹp Đẽ Và Người Tình Hoàn Hảo

Chương 11
Tôi là một kẻ vô dụng được mỗi cái mã, còn Hạ Thâm là người yêu hoàn hảo của tôi. Mạt thế giáng xuống, anh bảo vệ tôi lao ra khỏi bầy tang thi, nhưng lại bị cào bị thương. Chính Bạch Nghiễn Thanh - người bạn trúc mã của anh đã đổi nửa lượng máu trong người mới cứu sống được anh. Về sau, thường có người hỏi anh: "Nếu Nghiễn Thanh và Lâm Độ cùng rơi vào triều cường tang thi, anh sẽ cứu ai?" "Cứu Nghiễn Thanh." Hạ Thâm không hề do dự: "Sau đó chết cùng Lâm Độ." Kiếp trước, anh đã nói như vậy, và cũng đã làm như thế. Chỉ là khi anh quay người lao về phía tôi, anh đã bị tất cả mọi người hợp lực giữ chặt lại. Tang thi tầng tầng lớp lớp lao đến, ngăn cách giữa chúng tôi một ranh giới sinh tử vĩnh hằng. Vừa mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại ngày trước khi mạt thế giáng xuống.
303
3 Tóc Xác Chương 12
8 Đỉa Thành Tinh Chương 12.

Mới cập nhật

Xem thêm