20
Ngày hôm sau, tôi vừa mới ngủ dậy thì Tần Chấp cũng vừa khéo xách đồ ăn sáng bước vào phòng.
Nghĩ đến cuộc điện thoại tối hôm qua, tôi liền đi thẳng vào vấn đề mà hỏi anh ta: "Có phải anh đã đem chuyện của hai đứa mình kể cho bố mẹ nghe rồi không?"
Bàn tay đang chuẩn bị dọn bát đũa của Tần Chấp bỗng khựng lại một nhịp, anh ta ngước mắt lên nhìn tôi: "Ừm, cái lần tôi quay trở về Lâm gia đã nói rõ với họ rồi."
"Ồ." Tôi khẽ gật gật đầu, sau đó quay người đi vào phòng vệ sinh để đá/nh răng rửa mặt.
Trong lúc đang đá/nh răng, qua tấm gương, tôi nhìn thấy Tần Chấp – kẻ đáng lẽ ra giờ này phải đang ở ngoài phòng khách ăn sáng – bấy giờ lại đang đứng sừng sững ngay sau lưng tôi, dáng vẻ trông vô cùng bồn chồn và do dự. Nhìn cái biểu cảm đắn đo lúng túng đó của anh ta, tôi có vắt óc suy nghĩ cũng không tài nào đoán ra được rốt cuộc là có chuyện gì.
Sau khi súc miệng sạch sẽ, tôi mới quay lại hỏi anh ta: "Có chuyện gì thế?"
Giống như vừa nhận được sự cổ vũ lớn lao, Tần Chấp tiến tới một bước dài áp sát vào sau lưng tôi, bàn tay còn được nước lấn tới mà tự nhiên siết ch/ặt lấy eo tôi.
"Anh trai, có phải em đang trách tôi vì đã tự ý đem chuyện này kể cho bố mẹ nghe đúng không?"
"Không có." Tôi khẽ cúi đầu vốc nước rửa mặt.
Chẳng lẽ cái biểu cảm ban nãy của tôi ở bên ngoài trông giống như là đang trách móc anh ta lắm sao?
Nhìn thấy tôi không hề nổi gi/ận, cũng không có động thái đẩy ra từ chối, Tần Chấp liền được đà lấn tới. Anh ta ghé sát đầu xuống, khẽ hôn nhẹ lên vùng tuyến thể ở sau gáy của tôi một phát.
Hành động đó khiến hai chân tôi bỗng chốc bủn rủn, mềm nhũn ra, tôi không nhịn được mà lớn tiếng m/ắng: "Tần Chấp, anh mau tránh ra xa tôi một chút đi!"
Tần Chấp bấy giờ mới chịu lùi lại một chút, thế nhưng luồng hơi thở nóng hổi, nam tính của anh ta dẫu sao thì vẫn cứ không ngừng phả vào vùng gáy nh.ạy cả.m của tôi.
"Anh trai, em thực sự đã bằng lòng cùng tôi quay trở về nhà rồi chứ?"
Tôi dứt khoát vứt thẳng cái khăn mặt vừa mới lau khô người lên trên bả vai của Tần Chấp, rồi lách người bước ra khỏi phòng vệ sinh.
"Về."
Tôi khẽ quay đầu lại liếc nhìn cái đuôi Tần Chấp đang lững thững bước theo sau mình, rồi bồi thêm một câu: "Tôi quyết định quay về là vì mẹ mở lời bảo tôi về, chứ hoàn toàn không phải là vì anh đâu đấy nhé."
"Được rồi." Tần Chấp vươn tay kéo tôi ngồi xuống bàn cùng ăn sáng, khóe môi không giấu nổi ý cười: "Chỉ cần em chịu bằng lòng quay trở về nhà cùng tôi là tốt rồi."
21
Ngày thứ hai sau khi chúng tôi quay trở về Lâm gia, vừa khéo lại chính là ngày sinh nhật của tôi và Tần Chấp.
Mẹ tôi vì vậy đã đặc biệt đứng ra tự tay chuẩn bị và tổ chức một buổi tiệc sinh nhật vô cùng hoành tráng.
Tại buổi tiệc, tôi và Tần Chấp một trái một phải đứng hầu cận ở ngay bên cạnh bố mẹ, cùng nhau tiếp đón và gặp gỡ rất nhiều người.
"Tiểu Vũ với Tiểu Chấp vừa khéo lại là một Alpha một Omega, hai đứa nó đứng cạnh nhau trông xứng đôi vừa lứa biết bao nhiêu cơ chứ." Một người họ hàng xa vươn tay nắm lấy tay tôi, vừa cười vừa nói với mẹ tôi.
Mẹ tôi khẽ cười đáp: "Chuyện này dẫu sao thì vẫn phải tùy thuộc vào ý nguyện của tụi trẻ con nữa."
Tôi đứng ở ngay bên cạnh chỉ biết ngượng ngùng đưa tay lên quẹt quẹt mũi, căn bản là không dám tùy tiện mở miệng nói leo vào một câu nào. Bởi vì cho đến tận thời điểm hiện tại, bản thân tôi thực chất vẫn chưa hoàn toàn suy nghĩ kỹ càng xem rốt cuộc có nên tiếp tục cùng Tần Chấp tiến xa hơn nữa hay không.
Kể từ cái ngày tôi chủ động dọn ra khỏi Lâm gia cho đến nay, tất cả mọi chuyện xảy ra ở trong hiện thực đều đi ngược lại hoàn toàn so với những gì đã được viết ở bên trong cuốn sách kia. Điều này đã bắt đầu khiến tôi sinh ra tâm lý hoài nghi về mức độ chân thực của cuốn sách đó.
Hơn nữa, kể từ cái đêm định mệnh năm đó cho đến tận bây giờ, tôi cũng chưa từng một lần nào nhìn thấy cuốn sách kỳ quái kia xuất hiện trở lại nữa. Tôi căn bản là không cách nào x/ác định được chắc chắn xem những tình tiết bi thảm ở đoạn sau liệu có tiếp tục xảy ra ở đời thực nữa hay không.
Người họ hàng kia bấy giờ lại tiếp tục lên tiếng hối thúc: "Tiểu Chấp à, cháu là Alpha thì phải biết chủ động nhiều hơn một chút chứ."
Tần Chấp khẽ quay đầu sang nhìn tôi, sâu trong ánh mắt bấy giờ dường như đang không ngừng lóe lên những tia nhìn đầy ẩn ý: "Chuyện đó dẫu sao thì cũng phải xem anh trai có chịu bằng lòng mở lòng để cho cháu chủ động hay không đã chứ ạ."
Trong một nháy mắt, toàn bộ ánh mắt của tất cả mọi người có mặt ở xung quanh bấy giờ liền đồng loạt đổ dồn về phía tôi.
Gương mặt tôi bấy giờ bỗng chốc trở nên nóng bừng lên vì ngượng ngùng, ánh mắt chỉ biết hoảng lo/ạn đảo liên tục để né tránh: "Chuyện này tôi không biết đâu, mọi người đừng có hỏi tôi."
Nói rồi, tôi liền tùy tiện tìm đại một cái cớ thoái thác, vội vã quay người bước nhanh rời khỏi đám đông bọn họ.
Tôi tự mình tìm đến một góc khuất yên tĩnh ở trong sảnh tiệc, vừa nhâm nhi thưởng thức mấy đĩa bánh ngọt nhỏ, vừa đưa mắt nhìn về phía Tần Chấp hiện đang bị một đám đông các cô dì chú bác họ hàng vây quanh nói chuyện ở đằng xa. Cũng may là cái người bị đám đông vây quanh hỏi han, quay như chong chóng kia không phải là tôi.
Thế nhưng, có vẻ như cái chủ đề mà bọn họ đang hào hứng bàn tán xôn xao kia, dường như lại chính là về bản thân tôi thì phải.
Tôi phát hiện ra Tần Chấp từ nãy đến giờ đã không dưới một lần khẽ nghiêng đầu đưa mắt nhìn về phía góc khuất tôi đang ngồi, ánh mắt anh ta nhìn tôi bấy giờ tràn ngập ý cười dịu dàng không thèm che giấu. Hành động đó của anh ta khiến tôi ngượng ngùng đến mức không dám tiếp tục đưa mắt nhìn về phía anh ta nữa.
Cố tình cụp đầu xuống để che giấu đi sự bối rối của bản thân, tôi cúi đầu tập trung giải quyết nốt miếng bánh ngọt cuối cùng còn sót lại ở trên đĩa.
Ngay lúc đó, ở bên cạnh chỗ tôi ngồi bỗng chốc đổ xuống một bóng người cao lớn, tôi theo bản năng liền thốt lên thành tiếng: "Tần Ch—"
22
Người vừa mới ngồi xuống ở bên cạnh tôi hoàn toàn không phải là Tần Chấp.
Mà đó lại chính là Tần Huy.
"Lại gặp nhau rồi, Lâm tiên sinh." Tần Huy trên môi nở một nụ cười nhạt, vô cùng tự nhiên mà ngồi xuống ngay bên cạnh tôi.
Tôi âm thầm nhích người dịch sang một bên để tạo khoảng cách an toàn với cậu ta, ánh mắt tràn ngập vẻ cảnh giác và đề phòng mà nhìn chằm chằm vào đối phương.
Tần Huy bấy giờ lại tỏ ra vô cùng thong thả, im lặng dùng nĩa xúc đồ ăn.
Tôi khẽ cúi đầu nhìn xuống chiếc đồng hồ đang đeo ở trên cổ tay, định bụng đứng dậy rời đi chỗ khác cho rảnh n/ợ.
Thế nhưng đúng vào cái khoảnh khắc tôi chuẩn bị đứng dậy, cậu ta lại đột nhiên cất giọng hỏi một câu: "Cuốn sách năm đó, đọc có hay không?"
Cuốn sách gì cơ?
Bước chân tôi bấy giờ bỗng chốc khựng lại tại chỗ, trong đầu trong một nháy mắt liền lập tức nhớ lại cái đêm của mấy năm về trước, cái đêm mà một cuốn sách kỳ quái bỗng dưng từ trên trời rơi xuống, xuất hiện một cách vô cùng phi lý ở trong phòng tôi.
Rồi tôi lại tiếp tục nghĩ đến những tình tiết cốt truyện viết về mối qu/an h/ệ giữa Tần Chấp và Tần Huy ở bên trong đó.
Đầu óc tôi bấy giờ như thông suốt ra, muộn màng nhận thức được ra một khả năng vô cùng chấn động: "Tất cả những chuyện đó... đều là do một tay cậu bày trò ra có phải không?!"
Tần Huy khẽ gật đầu, thản nhiên thừa nhận: "Nói một cách chính x/ác và rõ ràng hơn thì, cuốn sách năm đó chính là do một tay tôi tự mình biên soạn và viết ra đấy."
"Tôi thực chất là một kẻ thực hiện nhiệm vụ công lược, và mục tiêu công lược của tôi ở thế giới này chính là Tần Chấp."
"Sự xuất hiện và tồn tại của cậu ở bên cạnh anh ấy đã vô tình trở thành một tảng đ/á ngáng đường lớn nhất cản trở quá trình làm nhiệm vụ của tôi, cho nên tôi mới buộc phải hạ sách, bày ra cái trò này để đối phó với cậu mà thôi."
Cậu ta khẽ liếc mắt nhìn tôi một phát, khóe môi khẽ cong lên nở một nụ cười đầy vẻ đắc ý: "Thế nhưng, chính bản thân tôi dẫu sao cũng không thể ngờ tới được rằng, cậu vậy mà lại có thể ngốc nghếch đến mức tin sái cổ vào những nội dung nhảm nhí được viết ở bên trong cuốn sách đó như vậy."
Đến lúc này thì tôi mới hoàn toàn vỡ lẽ, hiểu ra mọi chuyện.
Trách không được mà tất cả những tình tiết cốt truyện có liên quan đến Tần Huy ở bên trong cuốn sách kia đều được ca ngợi, viết ra toàn là những điều tốt đẹp, hoàn mỹ vô cùng.
Trong khi đó, bản thân tôi ở bên trong cái mạch truyện đó, lại bị biến thành một tên nhân vật phản diện pháo hôi, đ/ộc á/c không hơn không kém.
Hóa ra tất cả những điều k/inh h/oàng được viết ở bên trong cuốn sách đó hoàn toàn đều là những lời bịa đặt, giả dối. Vậy mà suốt mấy năm vừa qua, tôi lại cứ khăng khăng ôm cái nỗi sợ hãi đó vào lòng rồi coi nó như là một sự thật hiển nhiên sẽ xảy ra ở tương lai.
Biểu cảm giễu cợt, châm biếm hiện rõ mồn một ở ngay trên gương mặt của Tần Huy bấy giờ khiến tôi x/ấu hổ và tức gi/ận đến mức nghẹn họng, không tài nào thốt lên được thành lời.
"Nhưng mà đáng tiếc thật đấy, Tần Chấp quả thực là một đối tượng công lược vô cùng xươ/ng xẩu và khó nhằn."
Tần Huy khẽ buông một tiếng thở dài thườn thượt đầy vẻ bất lực: "Cho dù tôi có sự trợ giúp gạt người của hệ thống ở bên người, thậm chí đã dùng đến biện pháp cưỡ/ng ch/ế để thay đổi hoàn toàn chỉ số tương thích pheromone giữa hai đứa lên tới 90%, thế nhưng trong lòng của anh ấy từ đầu đến cuối dẫu sao thì vẫn chỉ chứa đựng đ/ộc nhất có một mình hình bóng của cậu mà thôi."
"Cậu... cậu rốt cuộc là đang nói cái thứ nhảm nhí gì thế hả?!" Tôi dùng ánh mắt tràn ngập vẻ hoang mang, không tài nào tin nổi mà nhìn chằm chằm vào Tần Huy.
Cái gì mà đối tượng công lược? Cái gì mà hệ thống chứ? Tại sao những lời cậu ta nói ra bấy giờ lại toàn là những từ ngữ kỳ quái mà tôi nghe không cách nào hiểu nổi như vậy?
"Không có gì đâu, cậu cũng không cần phải bận tâm làm cái gì cho mệt đầu." Tần Huy bấy giờ mới chậm rãi đứng bật dậy.
"Tôi chuẩn bị làm thủ tục để rời khỏi cái nơi này rồi. Từ nay về sau cậu cũng không cần phải ngày đêm lo lắng, sợ hãi về những chuyện được viết ở bên trong cuốn sách kia có khả năng xảy ra ở đời thực nữa đâu, tất cả những thứ đó đều là do một tay tôi tự mình bịa đặt ra để lừa gạt cậu mà thôi."
Tôi thấy cậu ta chuẩn bị rời đi liền vội vàng đứng dậy bước theo sau: "Cậu định đi đâu cơ chứ?"
Trong thâm tâm tôi bấy giờ bỗng chốc dâng lên một cảm giác mơ hồ, có lẽ đây chính là lần cuối cùng trong cuộc đời này tôi có cơ hội được nhìn thấy Tần Huy.
"Tôi đã làm đơn xin thay đổi sang một đối tượng công lược hoàn toàn mới ở thế giới khác rồi, từ nay về sau sẽ không thèm thèm khát hay đến đây để tranh giành Tần Chấp với cậu làm cái gì nữa đâu."
Tần Huy vừa nói xong liền dứt khoát sải bước chân đi nhanh về phía lối cửa ra vào ở đằng xa.
Tôi định bụng bước nhanh theo sau cậu ta thêm vài bước để hỏi cho ra lẽ, thế nhưng còn chưa kịp đi được bao xa thì đã bị dáng vẻ vội vã, cuống cuồ/ng của Tần Chấp từ đằng xa lao tới chặn lại ngay trước mặt.