12.

Điều này dường như vượt ra khỏi phạm vi hiểu biết của Tiêu Vọng.

“Tôi... tôi muốn tham gia quân đội, đi gi*t dị thú... tôi không thể trở thành Omega…”

Lời này của hắn không đầu không đuôi, tôi phải mất mấy giây mới phản ứng được.

Vật nhỏ này không phải đang lo lắng rằng tôi thích hắn, muốn hắn trở thành Omega đó chứ?

Cho dù tôi có thể trở thành Omega thì hắn cũng sẽ không thể.

Tôi bị hắn chọc cười: "Mặt cậu đỏ như ấm trà bong bóng vậy."

Ánh mắt Tiêu Vọng đờ đẫn.

Tôi nhìn hắn, ánh mắt kiên định: "Tiêu Vọng, bỏ nỗi lo đó của cậu đi, cậu rất lợi hại. Cậu sẽ là lưỡi gươm sắc bén nhất của Đế Quốc, vinh quang sẽ cúi đầu trước cậu."

Tôi không lừa gạt hắn, cốt truyện đã viết như vậy.

Hắn ngơ ngác nhìn tôi, vành tai đỏ bừng.

Qua một lúc lâu, hắn mới như vừa tỉnh dậy từ trong mộng, vỗ một cái vào mặt mình, ngay sau đó lại nhận ra hành động này đúng thật là không đá/nh đã khai.

Hắn lắp bắp nói: "Tôi... tôi đi xem nồi canh trong phòng bếp..."

Hắn vừa mới đứng dậy, máy truyền tin trong túi đã vang lên.

"Xin hỏi có phải Tiêu Vọng tiên sinh không? Chúng tôi là b/ệnh viện Thần Ái, mẹ của ngài hiện đang được chữa trị tại b/ệnh viện, xin hãy mau tới sớm một chuyến."

Sau khi nói xong, bên kia đã cúp máy.

Cốt truyện cũng là khoảng thời gian này, mẹ của Tiêu Vọng bị b/ệnh qu/a đ/ời, tạo thành đả kích nghiêm trọng đối với Tiêu Vọng.

Tôi vốn cho rằng đây do sử dụng th/uốc ức chế giá rẻ trong thời gian dài.

Nhưng bây giờ nhìn lại, chân tướng dường như phức tạp hơn những gì tôi nghĩ.

Tôi và Tiêu Vọng liếc nhau một cái, cầm áo khoác lao ra ngoài.

13.

Mẹ Tiêu Vọng ngơ ngác ngồi trên ghế ngoài hành lang.

Trên tay cô quấn băng vải, bên cạnh có một vài cảnh sát Beta đang ghi chép biên bản trên tấm ánh sáng, bên chân bọn họ đặt một chiếc hộp sắt an toàn.

Một trong số họ là người tôi đã gặp hôm qua.

Người cảnh sát hôm qua nói với Tiêu Vọng: "Mẹ của cậu gặp phải cư/ớp bóc trên đường, bị kinh sợ rất lớn, tình hình hiện tại có thể không thích hợp để mở miệng nói chuyện."

"Cư/ớp bóc? Tình hình của bà ấy hiện giờ như thế nào?"

Cảnh sát nhìn đồng hồ một cái, "Khoảng một giờ trước, tên cư/ớp đã cố cư/ớp chiếc nhẫn của mẹ cậu, mặc dù mẹ cậu không phản kháng, nhưng tên cư/ớp vẫn c/ắt rá/ch tay bà ấy, cũng may có một người dân nhiệt tình đi ngang qua đã giúp mẹ cậu báo cảnh sát, hơn nữa còn đưa bà ấy đến b/ệnh viện, vết thương không sâu, nghỉ ngơi một đoạn thời gian là có thể hồi phục, chỉ là..."

Tiêu Vọng kích động: "Chỉ là cái gì?!"

"Chỉ là chuyện này đã khiến mẹ cậu bị hoảng lo/ạn rất lớn, ngoại trừ việc báo liên lạc của cậu ra, bà ấy không nói thêm gì nữa."

Tiêu Vọng ngồi xuống trước mặt mẹ mình, thấp giọng trấn an.

Tôi hỏi người cảnh sát đã gặp hôm qua: "Hôm qua mọi người điều tra Tiêu phu nhân m/ua b/án trái phép hàng hóa quý tộc, hôm nay bà ấy lại bị cư/ớp gi/ật, đồng chí cảnh sát, chuyện này có phải quá trùng hợp rồi phải không?"

Cảnh sát trưởng nhất thời có chút tức gi/ận.

"Lâu tiên sinh, mong cậu đừng nói mấy lời bịa đặt!"

"Tôi cũng chưa nói ra sự nghi ngờ của mình, cảnh sát trưởng đã gấp gáp phủ nhận làm gì? Chẳng lẽ trong này thật sự có ẩn tình?"

Ngày khi bầu không khí sắp trở nên căng thẳng, một giọng nam lạ lẫm xen vào.

"Ô, ở đây náo nhiệt vậy sao."

Tôi và Tiêu Vọng đồng thời quay đầu, nhìn thấy một người đàn ông cao g/ầy, để tóc dài đi tới.

Anh ta trông rất đẹp trai, một đôi mắt đào hoa vô cùng câu người.

"Thương tiên sinh, cậu đến rồi."

Anh ta và cảnh sát trưởng gật đầu chào hỏi, sau đó ném túi đang cầm trên tay vào trong ngựk Tiêu Vọng.

"Th/uốc an thần và th/uốc trị thương, nhớ thay th/uốc mỗi ngày cho mẹ cậu."

Sau đó anh ta dời ánh mắt đến trên người tôi.

"Đây không phải là thái tử gia của Lâu gia sao? Hành tinh Thủ đô khi nam bá nữ (b/ắt n/ạt đàn ông cướng ép phụ nữ), có định thực hiện điều này ở Gridex không?"

Tôi còn chưa kịp phản ứng, Tiêu Vọng đã đứng chắn trước người tôi, nhìn chằm chằm anh ta với vẻ mặt bất thiện.

Anh ta vẫn rất bình tĩnh, trực tiếp đưa tay với Tiêu Vọng: "Xin chào, Tiêu Vọng, tôi là Thương Tập Tuyết, vì cậu mà tới."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
12 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bạn gái của bạn trai thử lòng tôi là kẻ đào mỏ, sau khi tôi rời đi cô ta đã phải tự vả

Chương 9
Nhà tôi rất nghèo, nên bạn bè của Chu Cảnh Thâm đều cho rằng tôi là kẻ đào mỏ, chỉ yêu tiền của anh ấy. Cô bạn thân của anh, Lâm Mạn, vì thế đã tạo ra một trò chơi kiểm tra. Cô ta nói chỉ cần tôi vượt qua, sau này mọi người sẽ không gọi tôi là kẻ đào mỏ nữa. Câu hỏi thứ nhất: [Bạn trai tặng bạn chiếc túi trị giá năm trăm ngàn, bạn có lấy không?] Tôi chọn không lấy. Lâm Mạn lại bảo: "Lạt mềm buộc chặt." Câu hỏi thứ hai: [Bạn có muốn thêm tên mình vào sổ đỏ nhà của bạn trai không?] Tôi chọn không thêm. Lâm Mạn lại nói: "Lạt mềm buộc chặt." Câu hỏi cuối cùng: [Bạn trai phá sản rồi, bạn có sẵn sàng dốc hết tiền tiết kiệm để ở bên anh ấy không?] Tôi chọn sẵn sàng. Cả phòng bao bỗng chốc vang lên những tiếng cười nhạo. Lâm Mạn lắc lắc điện thoại: "Điểm tuyệt đối, kẻ đào mỏ thượng đẳng." "Trước từ chối những lợi ích nhỏ nhặt, sau dùng sự đồng hành để đổi lấy sự biết ơn cả đời của đàn ông, đây mới là chiêu thức cao tay nhất." Tôi cứ ngỡ Chu Cảnh Thâm ít nhất cũng sẽ thấy chuyện này thật hoang đường. Thế nhưng, anh ấy lại chăm chú đọc hết kết quả kiểm tra. "Mỗi câu hỏi em đều chọn kiểu không ham muốn gì cả, không thấy giả tạo sao? Cứ sống thật một chút, anh cũng đâu có trách em đâu có trách em."
Tình cảm
0