Trong lòng chát đắng vô cùng.

Nhưng tôi lại chẳng thể xông ra chia rẽ bọn họ.

Chỉ đành hèn nhát rình rập, theo dõi bọn họ từ xó này.

Chân tôi ngồi xổm đến mức tê dại cả đi thì hai người họ mới trò chuyện xong, sau đó rủ nhau cùng bước vào sảnh tiệc.

Đợi bọn họ đi rồi, tôi mới lúp xúp chui ra khỏi bụi cây.

Chỉnh lại kiểu tóc có phần chật vật, rồi cũng cất bước đi vào sảnh tiệc.

Vừa bước vào, ánh mắt tôi đã chạm ngay ánh mắt Lâm Mặc.

Anh ta khoanh hai tay trước ngựk, nhìn tôi với vẻ khiêu khích như muốn gián tiếp tuyên bố: "Cố Ngôn là của tôi".

Tôi tức đi/ên người, chỉ muốn đuổi anh ta đi ngay lập tức.

Nhưng làm vậy Cố Ngôn sẽ càng thêm gh/ét tôi.

Đợi đến lúc hắn biết mình mới là thiếu gia thật.

Chắc chắn hắn sẽ tiêu diệt tôi đúng như những lời bình luận kia đã phán.

Vì cái mạng cùi này và vì đứa trẻ trong bụng.

Tôi nhịn!

8

Ngay khi tôi đã tự nhủ với bản thân phải coi như không thấy thì Lâm Mặc lại chủ động sải bước tiến về phía tôi.

Anh ta dừng lại trước mặt tôi, giọng điệu đăm đăm không chút thiện ý: "Cậy gia đình có quyền có thế đi h.i.ế.p đáp người khác vui lắm sao?

Đã từng ấy năm rồi, rốt cuộc cậu định khi nào mới chịu buông tha cho Cố Ngôn?

Chẳng lẽ cậu muốn ép buộc anh ấy như vậy cả đời à?"

Đầu óc tôi chậm chạp ngờ nghệch, chỉ biết thốt ra câu: "Liên quan gì tới anh."

Nhưng câu đó chẳng tạo ra được chút sức sát thương nào.

Tôi có phần thẹn quá hóa gi/ận.

Liền tiện tay vớ lấy ly rư/ợu bên cạnh hắt thẳng vào mặt anh ta.

Vì dùng lực quá mạnh, rư/ợu hắt ra ngoài xong thì chiếc ly thủy tinh cũng bị tôi bóp nát vụn.

Lâm Mặc bị hắt rư/ợu đầy mặt, gi/ận dữ gào lên: "Đệt! Cậu bị đi/ên rồi à?!"

Ánh mắt của những người xung quanh lập tức đổ dồn về phía tôi và Lâm Mặc.

Cố Ngôn cũng rảo bước tiến về phía chúng tôi.

Ánh mắt hắn lướt qua Lâm Mặc rồi dừng lại trên bàn tay tôi, đôi mày khẽ nhíu lại.

Tôi xuôi theo ánh mắt của hắn nhìn xuống.

Lúc này mới bàng hoàng nhận ra bàn tay mình đã bị mảnh thủy tinh vỡ đ.â.m rá/ch.

M/áu tươi theo lòng bàn tay nhỏ từng giọt, từng giọt xuống mặt đất.

Trong lòng bàn tay truyền đến cơn đ/au nhói.

Từ nhỏ tôi đã được cưng chiều, cực kỳ sợ đ/au.

Từng giọt nước mắt to tròn không kìm nén nổi cứ thế lăn dài trên má.

Cố Ngôn sải bước tới gần, nắm lấy tay tôi kéo lên phòng trên tầng.

Trong phòng, hắn lôi hộp t.h.u.ố.c ra cẩn thận xử lý vết thương cho tôi.

Có vài mảnh thủy tinh găm sâu vào trong th!t.

Cố Ngôn ngước mắt nhìn tôi: "Có thể sẽ hơi đ/au đấy."

Tôi đỏ mắt gật đầu.

Mặc dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý.

Nhưng khi chiếc kẹp gắp mảnh thủy tinh găm trong th!t ra.

Tôi vẫn đ/au đớn đến mức bật khóc nức nở.

Cố Ngôn lập tức luống cuống, vội đưa tay lau đi giọt lệ nơi khóe mắt tôi rồi vụng về dỗ dành: "Không sao rồi.

Một chút nữa là hết đ/au ngay thôi.

Bên chỗ Lâm Mặc để tôi giải quyết, tôi sẽ bắt cậu ta xin lỗi em."

Chờ cho tâm trạng tôi dịu lại, Cố Ngôn bước ra ngoài một lúc.

Lúc quay trở lại thì đằng sau đã có Lâm Mặc đi theo.

Mặt Lâm Mặc hiện rõ vẻ gượng ép bất mãn, nhưng sau khi liếc nhìn Cố Ngôn bên cạnh, anh ta vẫn ngoan ngoãn lên tiếng xin lỗi tôi.

Dòng bình luận lướt qua.

[Đệt! Sao công lại đứng về phía tên pháo hôi thế kia?!]

[Tui biết rồi! Công đang diễn kịch đấy, nếu hắn công khai bảo vệ thụ trước mặt pháo hôi thì cậu ta nhất định sẽ lén lút trả th/ù thụ, chỉ có làm vậy thì tên này mới chịu buông tha cho thụ thôi.]

[Tên pháo hôi này bị b/ệnh à, rõ ràng là tự mình bóp nát ly làm mình bị thương mà còn ở đây khóc lóc giả vờ đáng thương, tưởng làm vậy công sẽ xót cho cậu ta chắc?]

[Công diễn xuất đỉnh thật đấy, trong lòng rõ ràng chán gh/ét pháo hôi muốn c.h.ế.t mà vẫn phải giả vờ xót xa thương hại cậu ta.]

9

Sau khi băng bó xong bàn tay, bác sĩ dặn dò mấy ngày tới tuyệt đối không được chạm vào nước.

Nhưng trên người tôi có đổ chút mồ hôi, không tắm rửa thì bứt rứt không chịu nổi.

Tôi muốn nhờ Cố Ngôn tắm giúp mình, nhưng lại sợ phiền phức làm hắn thêm gh/ét bỏ.

Đành phải một mình ở trong phòng tắm loay hoay gội đầu tắm rửa bằng một tay.

Đang tắm dở dang thì Cố Ngôn đẩy cửa bước vào.

Trông hắn có vẻ không vui, giọng điệu vô cùng nghiêm nghị: "Bác sĩ đã dặn là không được đụng nước rồi mà."

Tôi rủ mi mắt xuống: "Nhưng em không tắm thì khó chịu lắm."

"Thế sao không gọi tôi?"

Tôi nhỏ giọng lầm bầm: "Anh ở trong phòng làm việc bận rộn công chuyện, em sợ làm phiền anh."

Hắn hừ lạnh một tiếng: "Trước đây em làm phiền tôi còn ít chắc?

Chẳng thiếu thêm lần này đâu."

Nói đoạn, hắn xắn tay áo lên, bắt đầu gội đầu cho tôi.

Tay nghề của hắn rất khá, lực tay cũng vô cùng vừa vặn.

Tôi tựa đầu vào thành bồn tắm, vừa ngâm mình vừa nhắm mắt hưởng thụ.

Đang gội dở dang, Cố Ngôn đột nhiên lên tiếng: "Dạo này em b/éo lên đúng không?"

Tôi chưa kịp định thần, theo phản xạ chối bỏ: "B/éo chỗ nào chứ? Dạo này em cũng đâu có ăn nhiều đâu."

Cố Ngôn luồn tay xuống nước, khẽ sờ vào bụng tôi một cái: "Bụng b/éo lên rồi này."

Tim tôi trật mất một nhịp, gi/ật b.ắ.n mình ngồi bật dậy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thiếu Gia Giả Mang Bầu Bỏ Chạy Rồi

Chương 8
Tôi cậy gia đình có quyền có thế mà mấy hồi hành hạ, làm mình làm mẩy với người chồng Alpha xuất thân bần hàn. Đúng cái ngày tôi phát hiện mình mang thai. Dòng bình luận lướt qua. [Tên pháo hôi này vẫn chưa biết mình là thiếu gia giả, còn người chồng bị cậu ta ăn hiếp bấy lâu nay mới là thiếu gia thật.] [Tên công này ra tay tàn nhẫn lắm, đợi đến khi hắn biết mình mới là thiếu gia thật, việc đầu tiên hắn làm chính là tiêu diệt tên pháo hôi thích làm màu này.] Tôi không dám làm nũng, dở trò hống hách nữa. Sau cuộc ân ái, tôi ngoan ngoãn nằm trong lòng hắn, dò hỏi: "Nếu có kẻ chiếm đoạt đồ của anh, lại còn bắt nạt anh, anh vô cùng ghét hắn, nhưng sau này hắn đã sửa sai rồi thì anh sẽ xử lý hắn thế nào?" Hắn nheo mắt lại: "Trừ khử hắn xong rồi tổ chức cho hắn một cái đám tang thật hoành tráng để bù đắp thôi." Tôi sợ đến mức mồ hôi hột tuôn ra như tắm.
Boys Love
Đam Mỹ
Hài hước
0
Tôi có con rồi Chương 12