…
Bầu không khí trong nháy mắt trở nên đông cứng.
Bạch Gia cũng ý thức được nguy hiểm nên lén lút buông tay ra.
Giang Dịch sửng sốt một thoáng, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại: "Tiểu Tự à, chuyện là thế này, anh và Tống Cẩm chỉ là giả thôi, đây mới là chị dâu thật của em."
"Ồ?" Ánh mắt Giang Tự chầm chậm chuyển hướng sang Bạch Gia: "Vậy cậu ta lại là ai?"
Thấy Bạch Gia bị Giang Tự dọa cho run lẩy bẩy, tôi vươn tay ra che chắn một chút: "Đây là bạn tôi."
Nụ cười trên mặt Giang Tự tắt lịm, đáy mắt mang theo nét lạnh lẽo.
Cậu ấy sải đôi chân dài, từng bước từng bước tiến sát về phía tôi.
Bạch Gia phản xạ cực nhanh, quay đầu tránh xa tôi đến tận ba mét.
Giang Tự khẽ liếc qua cậu ấy một cái rồi mới dừng bước.
Rồi dùng âm lượng mà tất cả mọi người đều có thể nghe thấy nói.
"Thế bây giờ chúng ta là qu/an h/ệ gì, là người thầy dạy tôi cách hôn sao?"
…Đệt.
Hôm qua tôi không nên chập mạch mà hôn trả lại cậu ấy.
Lần này Giang Dịch thực sự nhảy dựng lên: "Cái gì!"
"Mày mày mày... hai người?"
Đầu tôi lại bắt đầu hơi nhức nhức.
Biết sớm mọi chuyện sẽ phát triển thành cái dạng này.
Thì tôi đã nói thẳng cho Giang Dịch biết sự thật em trai nó là một thằng bi/ến th/ái rồi.
Giờ làm cho tôi trông y như một thằng ất ơ bám riết lấy em nó vậy.
Bầu không khí bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng.
Bạch Gia đang đứng xem kịch vui ở tít đằng xa lặng lẽ giơ tay lên: "Chuyện đó, phim sắp chiếu rồi kìa."