Độc Tôn Tam Giới

Chương 691: Trong ổ đấu, trong ổ phản 2

05/03/2025 21:29

Cừu địch và cường đạo, tự nhiên tàn sát, có từ bi gì đáng nói?

Cho nên bây giờ, Giang Trần là lấy đạo của người trả lại cho người.

Tử Dương Tông bá đạo, xem nhân mạng như cọng rơm cái rác, tự cho mình cường đại, cảm thấy chèn ép người khác, trấn áp người khác, cư/ớp đoạt người khác, đều là thiên kinh địa nghĩa.

Đối với Tử Dương Tông mà nói, thực lực bọn hắn mạnh, liền chiếm cứ công đạo.

Thực lực không bằng bọn hắn, cái kia chính là con sâu cái kiến, mệnh nên để cho bọn hắn giẫm, để cho bọn hắn nghiền ép, để cho bọn hắn đồ sát.

Cho nên, giờ phút này, Giang Trần chẳng qua là dùng phương thức của Tử Dương Tông, trả lại cho người Tử Dương Tông mà thôi.

Lòng hắn như mặt nước phẳng lặng, không có nửa điểm gợn sóng.

Hắn đã chịu đủ Tử Dương Tông rồi, lúc này đây, hắn muốn Tử Dương Tông triệt để nhớ kỹ Giang Trần hắn, để cho Tử Dương Tông nghĩ tới hắn, da đầu liền run lên, sởn hết cả gai ốc.

Trong vương cung, phòng ngự trùng trùng điệp điệp. Tất cả cơ quan cấm chế trong vương cung, toàn bộ mở ra.

Thế nhưng mà dù vậy, phụ tử Vu Thản cũng không có chút cảm giác an toàn đáng nói.

Bởi vì, đối thủ này quá mạnh mẽ, cường đến bọn hắn không cách nào tính ra.

- Phụ hoàng, viện quân của Tử Dương Tông, còn bao lâu nữa mới tới?

Thái tử Vu Hồng chờ đợi lo lắng, h/oảng s/ợ không chịu nổi một ngày.

Sắc mặt Vu Thản ngưng trọng, lắc đầu không nói. Chuyện cho tới bây giờ, hết thảy thuận theo ý trời. Phòng ngự trong vương cung này, phải chăng có thể khiêng tới lúc viện quân tông môn đến, hết thảy đều không biết.

Hai phụ tử này chưởng quản Thương Dương Vương Quốc, bình thường đều tùy tâm sở dục, kh/ống ch/ế sinh tử của người khác.

Hôm nay, bọn hắn bi ai phát hiện, sinh tử của bọn hắn lại hoàn toàn kh/ống ch/ế ở trong tay người khác.

Trước kia, bọn hắn là d/ao thớt, người khác là th!t cá; Hôm nay, bọn hắn lại thành th!t cá.

- Bệ hạ, không tốt rồi, Minh Thân Vương Phủ tao ngộ tập kích không rõ. Họ Vu đệ tử...

- Như thế nào?

Hai mắt Vu Thản mở to, da đầu run lên, Minh Thân Vương, là đệ đệ Vu Thản hắn a.

- Toàn bộ... Toàn bộ gặp nạn.

Người bẩm báo kia quả thực không dám nhìn ánh mắt của Vu Thản.

- Bệ hạ, việc lớn không tốt, vương phủ Thiện vương tử bị gi*t sạch.

- Bệ hạ, quý phủ của Khiêm vương tử bị tập kích, Khiêm vương tử mất tích...

- Bệ hạ...

Các tin tức x/ấu, cơ hồ như nước chảy tịch cuốn tới, toàn bộ Vương Cung, nguy cơ nổi lên bốn phía, tựa như một gian phòng cũ, mưa lớn một chút, bốn phía liền rỉ nước.

- Bệ hạ, bên ngoài có rất nhiều hoàng thân quốc thích, đệ tử Vương thất, hậu cung giai lệ, yêu cầu tiến vào đây tìm ki/ếm bảo hộ.

Nơi này là tẩm cung của Vu Thản, theo như quy củ, Vu Hồng cũng không thể tới đây. Chỉ có điều sự tình khẩn cấp, để cho Vu Hồng trốn ở chỗ này tị nạn.

Không nghĩ tới, lòng người bàng hoàng, toàn bộ vương cung, cũng biết chỗ ở của Vu Thản phòng ngự cao nhất, đều nhao nhao chạy đến nơi đây tìm bảo hộ.

Vu Thản thoáng cái đ/au cả đầu, tiếp nhận những người này tiến đến, căn bản là dung nạp không nổi, hơn nữa nhiều người dễ dàng hỗn lo/ạn.

Nếu như không tiếp, vậy thì đại biểu Vu Thản hắn muốn vứt bỏ những dòng họ này, cái này không thể nghi ngờ sẽ phóng thích một tín hiệu cực kỳ không tốt.

- Giang Trần, ngươi không nên ép người quá đáng.

Mắt Vu Thản như phóng hỏa.

- An trí bọn chúng ở ngoại vi, phân phối một đám đại nội thị vệ đi bảo hộ bọn hắn.

Cuối cùng, Vu Thản chỉ có thể làm một lựa chọn trung hòa.

Đã không buông bỏ, lại có chỗ tỏ vẻ.

Chỉ là, hắn biết rõ, kỳ thật lựa chọn này là tương đương với buông tha những người kia rồi.

Quả nhiên, sau khi tin tức này truyền đi, những người bên ngoài kia thoáng cái liền bạo phát, cái này rõ ràng là lừa gạt bọn hắn.

- Không được, phụ tử bọn hắn gây họa, lại muốn chúng ta làm người chịu tội thay, như vậy sao được?

- Đúng, người ta đã nói, chỉ cần giao Vu Hồng ra, mọi sự dễ thương lượng, Vu Hồng này một mực là hoạ tinh, hiện tại rước lấy đại họa diệt tộc, yêu tinh hại người như vậy, còn không bỏ được sao?

- Giao Vu Hồng ra.

- Đúng, chúng ta muốn gặp bệ hạ, chúng ta yêu cầu giao Vu Hồng ra.

Vốn, Vu Hồng lên làm Thái tử, thì có rất nhiều người vụng tr/ộm bất mãn. Nhất là một ít vương tử có tư cách cạnh tranh với Vu Hồng, lúc này càng thêm c/ăm phẫn.

Những người này, tuy địa vị kém Vu Hồng, nhưng đều là đệ tử vương thất, còn có hậu cung giai lệ. Hiện tại, vì muốn sống, những người này đều ăn ý đứng chung một chiến hào, lên án Vu Hồng.

Bọn hắn cảm thấy, mang đến t/ai n/ạn cho Vu thị nhất tộc, là Vu Hồng.

Chỉ cần giao Vu Hồng ra, mọi người sẽ không cần ch*t.

Thanh âm kháng nghị bên ngoài hình thành thủy triều, trực tiếp truyền vào.

Sắc mặt Vu Thản tái nhợt, kẻ th/ù bên ngoài còn chưa đá/nh tới, trong vương thất đã lộn xộn rồi. Như vậy xuống dưới, không cần người ta gi*t đến, nội bộ bọn họ đã xong đời.

Vu Hồng ch/ửi ầm lên:

- Một đám ăn cây táo, rào cây sung, phụ hoàng, để hài nhi mang một nhóm nhân mã đi gi*t mấy người, xem bọn hắn còn dám kêu gào không?

- Vu Hồng, kẻ nhu nhược, lăn ra đây.

- Hoạ tinh, đẩy vương thất vào trong hố lửa, hiện tại dám làm không dám chịu sao?

- Là nam nhân thì tự mình đi ra, cút ra ngoài chuộc tội.

Bên ngoài, tiếng m/ắng một lớp áp đảo một lớp.

- Tất cả mọi người là đệ tử vương thất, đều là hoàng thân quốc thích, dựa vào cái gì Vu Hồng hắn gây chuyện, còn có thể trốn ở bên trong. Chúng ta những người vô tội này, lại phải ở bên ngoài gánh trách nhiệm cho hắn.

- Bệ hạ, ngươi không thể bất công như vậy.

- Hừ, bệ hạ? Chuyện này, nói không chừng bệ hạ cũng có qu/an h/ệ, hiện tại hắn chột dạ a.

- Ta đã sớm nói, hai phụ tử này cầm quyền, sớm muộn gì sẽ chọc đại họa.

Tràng diện càng ngày càng không kh/ống ch/ế được, hơn nữa ngôn ngữ tầm đó, đã dần dần từ Vu Hồng lan đến quốc quân Vu Thản.

Vu Thản nhíu mày, trong nội tâm tức gi/ận, hạ lệnh cho một gã Thống Lĩnh:

- Đi, mang một nhóm nhân mã, ai kêu lo/ạn hung nhất, gi*t, nếu như còn ầm ĩ, trảm toàn bộ đám s/úc si/nh ăn cây táo, rào cây sung này.

Vua của một nước, đều là ý chí sắt đ/á.

Dù bên ngoài kêu gào, là con của hắn, là huynh đệ của hắn, là thân thích của hắn, là nữ nhân của hắn.

Nhưng một khi xúc động đến điểm mấu chốt của hắn, vậy cũng chỉ có một kết cục... Gi*t

Lệnh gi*t vừa ra, không bao lâu, bên ngoài liền có tiếng gào khóc thảm thiết.

- Vu Thản, ngươi vậy mà phát rồ, ra tay với con của mình, thiên tất tru ngươi.

- Hôn quân, ta thành q/uỷ cũng sẽ không bỏ qua phụ tử các ngươi.

- Phụ tử các ngươi tạo nghiệt, báo ứng ngay ở trước mắt.

Trong lòng Vu Thản nôn nóng, tiếp tục hạ lệnh:

- Gi*t, gi*t toàn bộ.

Ánh mắt Vu Hồng cũng lộ ra đi/ên cuồ/ng, giơ quả đ/ấm:

- Còn thất thần làm gì? Phụ hoàng có lệnh, gi*t toàn bộ.

Đại nội cao thủ khẽ động, những hoàng thân quốc thích tay không tấc sắt kia, tự nhiên không có lực phản kháng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
129
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
3 An Lan Năm Tháng Chương 18
5 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
10 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nam Tước

Chương 8
Vì muốn đổi lấy nụ cười của Chiêu Nguyệt quận chúa, Bùi Tự bày mưu khiến ta rơi xuống nước. Khi thân xác ta như con chó chết bị kéo lên bờ, liền nghe thấy tiếng trách móc đầy nũng nịu của quận chúa: "A Tự, nàng ấy sẽ giận đấy." Bùi Tự chẳng chút bận tâm đáp: "Dỗ dành một chút là xong thôi." Người trong kinh thành ai nấy đều hay, bởi ơn cứu mạng thuở thiếu thời, ta một lòng si mê Bùi Tự. Từng vì hắn mà cãi lời phụ thân, cũng từng khi hắn bị oan khuất chốn ngục tù, đêm ngày rong ruổi ba trăm dặm tìm kiếm bằng chứng cho hắn... Ngay chính Bùi Tự cũng từng nói. Thế nhân ai cũng có thể rời bỏ hắn, duy chỉ có ta là không. Lúc rơi xuống nước đầu óc bị thương, hôn mê một ngày một đêm khi tỉnh lại. Bùi Tự thản nhiên thở phào nhẹ nhõm: "Xem kìa, ta đã bảo nàng ấy sẽ chẳng sao mà." Hắn vội vã rời đi, nghe đâu là để đến cuộc hẹn với quận chúa. Phụ thân đứng bên cạnh, muốn nói lại thôi. Ta ngơ ngác thu hồi ánh mắt: "Phụ thân, kẻ kia là ai?"
Cổ trang
Tình cảm
11