Cùng với con m/a đằng sau rèm cửa, trong phòng tổng cộng có bảy h/ồn m/a. Ngoài một q/uỷ nam trưởng thành và tiểu q/uỷ kia, những con còn lại đều mang dáng vẻ học sinh - có đứa m/áu chảy lênh láng từ thất khiếu lè lưỡi dài, có đứa toàn thân nát nhừ m/áu me. Những nhân viên đoàn phim nhát gan đã đảo mắt ngất xỉu trên nền nhà.

Tôi vung ki/ếm đ/âm thẳng vào lưng h/ồn q/uỷ nam. Gã rú lên thảm thiết, quăng đạo diễn xuống đất.

"Kiều Mặc Vũ, đại sư Kiều, c/ứu mạng tôi!" Đạo diễn hét như x/é gió, bò bằng ba chân hai cẳng đến ôm ch/ặt đùi tôi.

Tôi rút từ túi ra thanh Thất Tinh Ki/ếm, chỉ cho hắn xem: "Cây lớn này gọi là Thất Tinh Ki/ếm, 7000 tệ một nhát. Tiểu Đào Mộc Ki/ếm 4000 tệ. Giá luôn như vậy, được không?"

q/uỷ nam gầm gừ dữ tợn, chiếc lưỡi đỏ lòm dài hai thước vươn ra. Đạo diễn rú lên một tiếng, gật đầu lia lịa: "Được! Tiền bạc chuyện nhỏ!"

Mắt tôi sáng rực: "Cứ đợi đấy, ta sẽ xẻo hắn thành từng lát. Hai vạn, ba vạn, năm vạn... tổng cộng 38 vạn!"

Mấy con q/uỷ tuy khó chơi nhưng đồ nghề tôi mang đủ. Các nhân viên khác cũng ngoan ngoãn tránh sang góc, không ai dám quấy rối. Tập trung toàn lực, mấy yêu q/uỷ tầm thường này đâu phải đối thủ.

Đúng lúc q/uỷ nam kia đã bị đá/nh đến mức h/ồn phách phập phù, cửa sổ đột nhiên vang lên tiếng "choang" giòn giã. Một hòn đ/á to đ/ập vỡ tan tành kính cửa. Đồng tiền cổ và cờ lệnh tôi bày trên bệ cửa văng tung tóe. Trận phong h/ồn xuất hiện kẽ hở, lũ q/uỷ lập tức ùa về phía cửa sổ biến mất.

Tôi chồm đến bệ cửa, chỉ kịp thấy bóng người mặc đồ đen lẫn vào tán cây rậm rịch dưới tầng.

Đạo diễn ngồi phịch xuống đất, thấy bọn q/uỷ đã đi hết mới hoàn h/ồn. Hắn vừa lau mồ hôi túa mái đầu vừa nghẹn ngào: "Kiều Mặc Vũ, tìm Diệp Nhiên đi! Cô ấy không bị lũ lệ q/uỷ ăn th!t rồi chứ? Ba cô ấy là nhà đầu tư của phim ta mà có mệnh hệ gì, tôi xong đời!"

Tôi nhíu mày nhìn Diêu Minh Phương đang co ro góc phòng: "Nói đi, sao cô mặc đồ của Diệp Nhiên?"

"Đại sư Kiều, tôi mặc váy này suốt mà. Lúc đầu có khoác áo ngoài nên mọi người không để ý, khi mất điện tôi mới cởi ra."

Hóa ra nhân viên phụ trách trang phục - bạn thân của Diêu Minh Phương - đã đặt cùng lúc mấy chiếc váy kiểu dáng đẹp này. Diêu Minh Phương thường xuyên diện nó đi làm.

Như vậy, ngay từ khi đèn bật trở lại, Diệp Nhiên đã biến mất. Đáng lý cô ta phải ở quanh khu vực này, giờ chần chừ một lát không biết đã bị đưa đi đâu.

Kẻ mặc đồ đen vừa nãy rõ ràng đến giải c/ứu lũ q/uỷ. Hắn là nhân viên núp bóng trong đoàn phim, hay vốn ẩn náu trong ngôi trường bỏ hoang này? B/ắt c/óc Diệp Nhiên rốt cuộc có âm mưu gì?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
6 Bên vực thẳm Chương 6
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 Thịt Tiên Chương 15
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm