Sáu tuần trước.
Phó Hành Giản về nước.
Đám người gió chiều nào theo chiều nấy trong giới tổ chức tiệc đón gió cho hắn.
Tôi và Phó Hành Giản đã không ưa nhau từ lâu.
Hắn ngụy trang vẻ ngoài đạo mạo, ôn nhu như ngọc, nhưng tận sâu trong xươ/ng tủy lại là một con chó đi/ên lòng dạ đen tối.
Cư/ớp Omega của tôi, cư/ớp dự án của tôi, thậm chí đến con Samoyed tôi nuôi mà thấy hắn cũng vẫy đuôi.
Đêm đó, tôi đã quyết tâm phải chỉnh hắn một trận.
Tôi bảo người bỏ chút 'hàng mạnh' vào rư/ợu của hắn.
Ban đầu định đợi hắn phát tác, không nơi giải tỏa, phơi bày bộ dạng x/ấu xí, rồi quay video để hắn thân bại danh liệt.
Kết quả tên khốn này cũng thật giỏi nhịn.
Cố sống cố ch*t chịu đựng đến tận phòng suite trên tầng cao nhất của khách sạn.
Tôi theo hắn vào phòng, vừa giơ điện thoại lên định quay phim.
Hắn đã phản đò/n, khóa ch/ặt tôi vào cửa.
Tôi thậm chí còn chưa kịp phản ứng.
Pheromone thuộc về Enigma cấp cao đã ập xuống như vũ bão.
Pheromone của tôi trong nháy mắt bị đ/è bẹp dí.
Những chuyện sau đó, tôi thực sự không muốn nhớ lại.
Một Alpha cấp cao cao 1m85 như tôi, bị hắn xoay như xoay bánh tráng suốt cả đêm.
Ngày hôm sau lúc tỉnh dậy, xươ/ng cốt tôi như sắp rời ra.
Tuyến thể sau gáy bị cắn đến mức m/áu th!t lẫn lộn.
Phó Hành Giản vẫn còn đang ngủ.
Tôi cố nhịn cơn đ/au dữ dội bò dậy, mặc lại đống quần áo vương vãi trên sàn.
Để vớt vát chút thể diện còn sót lại.
Tôi để lại một tờ giấy: [Kỹ thuật quá tệ, coi như bị chó cắn.]
Sau đó khập khiễng chuồn thẳng.
Giờ ngẫm lại.
Đó đâu phải là bị chó cắn.
Đó là bị á/c long phối giống thì có.