Tôi cau mày.
Cậu ta cố ý sao?
Cố tình thân mật với Phỉ Huyền trước mặt tôi, khoe khoang sự ung dung của mình?
Trong lòng tôi không hiểu sao bốc lên một ngọn lửa.
Khi Du Huyên lại liếc nhìn sang lần nữa, tôi ngẩng đầu, không khách khí trừng mắt lại.
Nhìn cái gì mà nhìn.
Du Huyên bắt gặp ánh mắt tôi, sững ra một thoáng.
Ngay sau đó, khóe môi cong lên một nụ cười còn lớn hơn, chẳng những không thu liễm, mà còn thêm mấy phần khiêu khích trắng trợn.
Tặc.
Tôi nghiến răng, h/ận không thể bóp nát cái máy tính bảng trong tay.
Phiền thật sự.
12
Lễ kỷ niệm thành lập trường kéo dài tròn một tuần.
Bề ngoài là lễ hội, là vũ hội hóa trang, là cơn cuồ/ng hoan của tuổi trẻ.
Nhưng ai cũng ngầm hiểu rõ — nó giống một sàn danh lợi kéo dài bảy ngày, liên tục luân chuyển hơn.
Đặc biệt là hai ngày tới, màn chính thức mới thực sự được kéo lên.
Đây là sân xã giao mà các đại gia tộc ngầm thỏa thuận với nhau.
Là nơi thế hệ người thừa kế lần đầu ra mắt, quan sát lẫn nhau, thậm chí âm thầm chọn phe.
Chúng tôi — F4 — không nghi ngờ gì, chính là vài tâm điểm của cơn bão im lặng này.
Đồ Nam, sau lưng là mạng lưới thế lực chính giới chằng chịt cùng đế chế tài chính khổng lồ.
Anh ta không cần lấy lòng bất kỳ ai. Chỉ cần đứng đó thôi, anh ta đã là tư bản.
Du Huyên, gia tộc nắm trong tay đế chế giải trí và tài nguyên thời trang lớn nhất.
Anh ta là kẻ sống dưới ánh đèn flash, là phong hướng tiêu của dư luận.
Quý Thanh Lâm, thế gia âm nhạc trăm năm.
Qu/an h/ệ ăn sâu vào hoàng thất hải ngoại và tầng cao nhất của giới văn hóa trong nước.
Thanh quý, siêu nhiên, đứng ngoài tranh đoạt.
Còn nhà họ Chử — một gia tộc học thuật.
Nghe thì danh giá, môn sinh khắp nơi, nhưng trước quyền lực và tiền bạc thật sự, quá nhẹ.
Vì vậy, cha mới giao cho tôi cơ hội tổ chức vũ hội lần này.
Trong từng câu từng chữ đều lộ ra kỳ vọng.
Ông hy vọng tôi có thể, trong lễ kỷ niệm này, giành lại chút thể diện cho gia tộc, đứng vững vị trí.
Ngón tay vô thức lướt qua danh sách quy trình trên màn hình.
Ng/ực hơi tức.
Tôi không được phép làm hỏng.
Tuyệt đối không.
13
Đêm thứ hai, bầu không khí vũ hội đạt đến cao trào.
Đèn pha lê xoay chuyển rực rỡ, âm nhạc chấn động tai, đám đông cuồ/ng hoan.
Mọi thứ đều trật tự, vận hành đúng theo kế hoạch trong danh sách của tôi.
Đột nhiên—
Bốp.
Tất cả ánh sáng, trong nháy mắt tắt ngóm.
Âm nhạc dừng phắt.
Bóng tối hoàn toàn bao trùm, chỉ còn đèn thoát hiểm le lói ánh xanh.
Sau vài giây ch*t lặng, là tiếng hét, tiếng hoảng lo/ạn, tiếng bàn ghế va chạm ầm ĩ.
“Chuyện gì vậy?!”
“Mất điện à?!”
“Mọi người đừng hoảng! Ở nguyên tại chỗ! Giữ trật tự!”
Tôi mò mẫm chen vào trung tâm, mở đèn chiếu sáng trên thiết bị đầu cuối, nâng giọng hét lớn.
Nhưng giọng nói nhanh chóng bị sóng âm nuốt chửng.
Những cột sáng yếu ớt từ điện thoại di động lo/ạn xạ chiếu lên từng gương mặt thất kinh.
Hoàn toàn vô dụng.
Ngay lúc đó, một bàn tay đặt lên vai tôi.
Quý Thanh Lâm không biết từ lúc nào đã đứng bên cạnh.
Ánh sáng yếu ớt từ thiết bị chiếu sáng nửa khuôn mặt anh ta, khóe môi cong lên một nụ cười mơ hồ.
“Tôi đoán được là ai làm rồi,” giọng anh ta không cao, vừa đủ để tôi nghe rõ,
“nhưng việc cấp bách nhất bây giờ là khôi phục trật tự vũ hội.
Cần quyền hạn của F4 để khởi động hệ thống điện dự phòng.”
Sự hoảng lo/ạn trong tôi lập tức được xoa dịu.
Đúng vậy, chỉ cần bật điện dự phòng là xong.
Tim vừa nhấc lên, thì câu nói tiếp theo của anh ta lại đ/ập thẳng xuống.
“Tôi đương nhiên có thể giúp cậu, nhưng…”
“Trước khi khởi động,” anh ta chậm rãi bổ sung,
“cậu làm chuyện đã làm với Đồ Nam, lặp lại với tôi một lần.”
Tôi sững người.
“Gần đây,” Quý Thanh Lâm mỉm cười nhạt, như đang giải thích,
“tôi đang viết một bản tình ca, thiếu chút cảm hứng.”
“Nếu cau không muốn, tôi có thể đi tìm…”
Tim tôi nảy mạnh.
Tôi nhìn anh ta, rồi theo phản xạ liếc về hướng Phỉ Huyền có thể đang đứng — một mảng tối đen.
Không thể để Quý Thanh Lâm nảy sinh ý nghĩ đó với Phỉ Huyền.
Tuyệt đối không.
Trong bóng tối, tôi nghiến răng, túm lấy ve áo lễ phục của Quý Thanh Lâm.
Nhón chân, áp sát, môi va vào môi anh ta.
Cảm giác ấm nóng, mềm mại.
Chạm một cái rồi tách ra.
Nhưng Quý Thanh Lâm lại khẽ cười:
“Thế này tính là gì?”
Tôi tức gi/ận: “Anh nói lời giữ— ưm!”
Phần còn lại bị nuốt trọn trong môi lưỡi.
Môi răng cọ xát, va chạm, quấn lấy, cắn nuốt.
Tôi thở gấp, giọng run run:
“…được chưa?”
Quý Thanh Lâm giơ tay, đầu ngón tay nhẹ chạm lên môi mình, ánh mắt tối sâu.
“Đủ rồi.”
Anh ta lấy điện thoại thao tác:
“Quyền hạn thông qua.”
14
Bên Quý Thanh Lâm coi như xong.
Hỗn lo/ạn vẫn tiếp diễn, tôi phải nhanh chóng tìm hai người còn lại.
Dựa vào ánh sáng yếu ớt từ điện thoại, tôi khó khăn xuyên qua đám đông.
Cuối cùng—
Bên một trụ hành lang khá yên tĩnh, tôi tìm thấy Du Huyên.
Anh ta thong dong tựa ở đó, như thể mọi hỗn lo/ạn xung quanh chẳng liên quan gì.
Điện thoại xoay vòng trên đầu ngón tay.