4.

"Thi như thế nào?"

Hứa Hoài lấy một chai coca từ trong tủ lạnh, thuận tay ném cho tôi.

Tôi tay chân luống cuống nhận lấy, đột nhiên phát hiện trong một năm qua anh ấy đã thay đổi như thế nào.

Trước đây, anh ấy sẽ lấy cho tôi một chai nước cam mà tôi thích, sau đó mở nắp rồi mới đưa cho tôi.

Tuy rằng học đại học ở thành phố này, nhưng mà Đại học Giao thông cách nhà chúng tôi khá xa, vì vậy rất ít khi Hứa Hoài về nhà.

Thỉnh thoảng anh ấy trở về cũng là lúc tôi đến trường học học thêm, ít nhất là nửa năm chúng tôi chưa gặp lại nhau.

Lấy lại tinh thần, tôi mở nắp coca nhấp một ngụm.

"Hẳn cũng không tệ lắm."

Nói xong, tôi buông coca xuống, ngẩng đầu nhìn anh ấy, thử thăm dò: "Em định ghi danh vào Đại học Giao thông."

Trong ánh nhìn của tôi, Hứa Hoài lại tự lấy cho mình một chai coca, nghe tôi nói xong, bàn tay vặn nắp chai của anh ấy hơi khựng lại một chút.

Hai giây sau, anh ấy lại như không có chuyện gì, cười nói: "Rất tốt, Đại học Giao thông cũng không tệ."

Anh chỉ không nhắc đến ước định ban đầu.

Tôi không biết nên nói cái gì, không khí đang yên lặng, bỗng nhiên Hứa Hoài lại bổ sung một câu.

Anh ấy lẳng lặng nhìn tôi, có ý ám chỉ.

"Thật ra thì, số điểm em thi được cũng khá cao, có rất nhiều trường học tốt, Đại học Giao thông cũng không phải là sự lựa chọn duy nhất."

Đại học Giao thông cũng không phải lựa chọn duy nhất.

Đại khái là tôi có thể hiểu được hàm ý trong đó.

Không nhớ rõ rời khỏi nhà Hứa Hoài như thế nào, tôi chỉ thuận miệng bịa một cái cớ, hoảng lo/ạn rời đi.

Tôi rất sợ.

Thậm chí cũng không dám hỏi anh ấy, có phải câu nói vừa rồi thật sự có ý đó hay không, có phải anh ấy đã thay lòng hay không.

Ra khỏi nhà họ Hứa, tôi không về nhà, muốn hẹn bạn thân Lương Nhất ra ngoài giải sầu, nhưng cô ấy lại nói cô ấy đang thoát ế cùng hoàng tử tình ca lớp tôi.

Tôi thở dài một hơi, suy đi nghĩ lại, cuối cùng đi ăn lẩu một mình.

Nghe nói đường Tân Phủ mới mở một tiệm lẩu, rất nổi tiếng, cũng đủ cay.

Tôi đón xe tới đó một mình.

Bởi vì thời gian còn sớm, trong tiệm không có bao nhiêu người, một nam phục vụ đeo khẩu trang dẫn tôi đến một vị trí vắng người.

Rất nhiệt tình.

Tôi tr/ộm nhìn một chút, nửa khuôn mặt lộ ra phía trên khẩu trang, cực kỳ đẹp trai.

Thu hồi ánh mắt, tôi lại thầm thở dài một tiếng.

Đừng háo sắc, bây giờ xem như tôi đang trong trạng thái nửa thất tình, dù sao cũng phải có chút dáng vẻ thất tình chứ.

Vì vậy vẻ mặt tôi đầy u oán ngồi vào chỗ ngồi, nhìn thịt bò cuộn trong thực đơn cũng cảm thấy đáng thương.

Tùy ý gọi chút thức ăn, tôi trả thực đơn lại cho anh phục vụ đẹp trai kia: "Lấy những thứ này trước đi, cám ơn."

Anh ta nhận lấy thực đơn, hỏi ngược lại tôi: "Một người sao?"

Tôi ngơ ngác gật đầu, tiếp theo thấy anh ta cầm thực đơn lên quay người rời đi, không lâu lắm thì quay trở lại, đặt vào ghế đối diện tôi một con gấu bông lớn.

Anh ta cười cười, đôi mắt kia hơi cong lên.

Đẹp trai không chịu nổi.

"Ăn lẩu một mình quá cô đơn, tìm cho cô một người bạn."

Tôi hơi gi/ật mình, đến bây giờ mới phát hiện, giọng nói này... Thật quen tai.

Còn cụ thể giống ai, nhất thời tôi không nhớ nổi.

Tốc độ lên món ăn của tiệm này cực nhanh, nồi lẩu và các đĩa thức ăn liên tục được bưng lên.

Khoảnh khắc bơ tan dần dưới đáy nồi, tôi lại cảm thấy thế gian này thật đáng sống.

Mới vừa ném xách bò, ruột vịt vào nồi, còn chưa qua mấy giây, đột nhiên điện thoại di động vang lên.

Vừa nhắc tào tháo tào tháo đến, là tiểu kim chủ Wechat.

"Đang làm gì?"

"Ăn lẩu."

"Một mình?"

Tôi uống một ngụm nước cam, gật đầu một cái, lại nghĩ tới cậu ấy không nhìn thấy, liền gõ chữ nói:

"Đúng vậy, một mình, cậu tới không? Tôi mời khách."

Đối phương nhắn lại: "Được."

Nhưng thậm chí cậu ấy còn không hỏi địa chỉ của tôi.

Trong lúc tôi đang vùi đầu ăn ruột vịt, khóe mắt liếc thấy chú gấu bông lớn phía đối diện bị dời đi, sau đó có một người ngồi xuống.

Tôi kinh ngạc ngẩng đầu, là người phục vụ lúc nãy.

Ruột vịt treo trên khóe miệng, tôi nghi ngờ mở miệng: "Đây là..."

Đối phương tháo khẩu trang xuống, lộ ra một khuôn mặt đẹp như thần tiên, khẽ cười nói: "Không phải cậu nói, muốn mời tôi ăn lẩu sao."

Tôi ngơ ngác.

Cái này...

Tôi lục lọi trong đầu một lúc, miễn cưỡng nhớ tới cái tên cậu ấy đã từng nhắc đến: "Cận Trác?"

"Ừ."

Tôi yên lặng.

Lại có chút áy náy.

Tôi còn tưởng rằng người tôi dỗ ngủ là một vị công tử nhà giàu, vậy mà...

Lại muốn người ta ban ngày bưng mâm đưa nước, sau đó buổi tối nuôi tôi?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
2 Vợ Người Máy Chương 15
3 Cành lá sum suê Chương 19
4 Long Nữ Chương 6
5 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
8 Pudding khoai môn Chương 15
10 Dưỡng Âm Thọ Chương 17

Mới cập nhật

Xem thêm