Ta lắc lắc sợi xích trên tay: "Hạ Trần, ngươi thả ta ra trước đi."
"Không." Hạ Trần trẻ con vùi đầu vào ng/ực ta, ấm ức: "trẫm thả ra, ngươi sẽ chạy mất. trẫm đợi ngươi lâu lắm rồi."
"Lâu đến nỗi trẫm tưởng đây chỉ là giấc mơ. Nên trẫm để tên ngốc đó sống."
"Chỉ có hắn và trẫm cùng tin ngươi còn sống."
Cổ họng ta nghẹn lại, giọng khản đặc: "Vậy ngươi làm sao biết, ta nhất định sẽ trở lại?"
"trẫm không biết." Hạ Trần thành thật lắc đầu: "Một mặt trẫm đợi ngươi, một mặt chuẩn bị sẵn sàng gặp ngươi. trẫm không biết làm thế nào để gặp ngươi, nhưng vì nhiệm vụ của ngươi là giữ trẫm sống, nên có lẽ chỉ cần trẫm ch*t ngươi sẽ xuất hiện."
"Nhưng ngươi đã nói, bảo trẫm đừng làm hôn quân. Nên trẫm cho mình năm năm trị quốc. Nếu đợi không thấy ngươi, trẫm sẽ ch*t."
"May thay. Ngươi không để trẫm đợi quá lâu." Giọng Hạ Trần vui vẻ hơn, nụ hôn nóng bỏng rơi trên vai và cổ ta.
Hơn ngàn đêm ngày, hắn còn nói đợi không lâu lắm.
Ta gượng cười, nước mắt rơi lã chã trên mu bàn tay hắn: "Vậy ngươi còn nói muốn cưới muội muội ta. Ngươi cố ý trả th/ù ta sao?"
"Ngươi không thấy bộ hỉ phục đó sao?"
Hạ Trần buông ta, giở bộ hỉ phục trên án ra.
Rõ ràng là kiểu dáng nam tử.
Hắn vụng về đặt trước người mình: "Mỗi năm trẫm đều may mới. Nghĩ về kích thước của ngươi. Chắc vẫn vừa vặn chứ? Ngươi chưa thử sao?"
Ta chưa. Ta tưởng là hỉ phục của nữ.
Ta tưởng bộ này là cho "tỳ nữ" kia.
Không ngờ, từ đầu đến cuối, bộ hỉ phục này là thuộc về "Lâm Niệm".
Ta mím môi, ra hiệu cho Hạ Trần nhặt gói đồ dưới đất: "Ngươi mở ra xem đi?"
"Thật sự muốn xin lỗi, hãy đền bù chính mình cho trẫm. Trẫm chỉ cần một Lâm Niệm."
Ta bất đắc dĩ: "Đây thật sự là quà xin lỗi. Vả lại ta cũng không định chạy. Ta vốn định đến đây, nói rõ sự thật cho ngươi."
Im lặng giây lát, lần đầu ta thấy sự ngẩn ngơ trên mặt Hạ Trần.
Mãi sau hắn r/un r/ẩy: "Vậy, vậy tại sao ngươi phải trèo tường?"
Ta hơi ngại ngùng: "Lúc đó đầu óc ta chỉ nghĩ cách giải thích với ngươi, theo bản năng cơ thể mà không đi cửa chính."
Đó là di chứng để lại từ những ngày ta lén vào Ngự Thiện Phòng tr/ộm đồ ăn cho Hạ Thần.
Hạ Trần vẫn còn chút hoài nghi: "Vậy là, ngươi không đi nữa?"
"Không đi nữa." Ta gãi đầu, "Nhiệm vụ mới nhất là khiến ngươi có một cuộc sống hạnh phúc ngọt ngào."
"Trẫm thiếu một vị hoàng hậu, thì có thể có một cuộc đời hạnh phúc."
Ta hơi ngại ngùng: "Vậy ngươi xem, ta có thể đảm đương được không?"
"Được." giọng Hạ Trần kiên định: "Trẫm thiếu chính là một vị hoàng hậu nam tên Lâm Niệm."
Ta hào hứng muốn xông tới hôn hắn một cái.
Vừa xông được nửa chừng, bị sợi xích kéo gi/ật mạnh lại, nếu không phải Hạ Trần kịp thời ôm lấy ta, ta suýt nữa đã lao đầu xuống đất.
"Hạ Trần, ngươi mau cởi trói cho ta!"
Hạ Trần vẻ mặt lưu luyến: "Nhưng trẫm từ rất sớm đã muốn chơi một lần như thế... Hoàng hậu tối nay có thể chiều lòng trẫm không?"
Không, chiều không nổi một chút nào! Ta tiếc mạng lắm!
Về sau ta mới biết lúc đó Hạ Trần đang bận việc gì. Hắn sớm đã tung tin mình sẽ cưới một người nam nhân, cả triều văn võ dâng sớ khuyên can, đều bị hắn phản bác trả lại.
Tính thời gian, ngày tung tin đó chính là ngày đầu tiên ta nhậm chức thị vệ.
Nhớ lại thì, lúc gặp mặt trong ngự hoa viên, hắn tỏ ra vô cùng điềm tĩnh, suýt nữa đã lừa được ta.
Ta tò mò: "Làm sao ngươi biết ta trở về? Thời gian lại chuẩn như vậy!"
Hạ Trần đặt cây bút phê tấu chương xuống, chỉ vào khoảng gi/ữa hai ch/ân đang ngồi xếp bằng: "Ngồi qua đây, trẫm từ từ sẽ nói cho ngươi biết."
Hừ hừ, có q/uỷ mới tin ngươi.
Ta xoa xoa phần mông đ/au nhức, lịch sự liếc hắn một cái, rồi nằm rạp xuống giường tiếp tục ngủ.
Hoàn toàn quên mất chuyện này.
Gió xuân ấm áp thổi qua khe cửa đang hé mở, tấm rèm lụa trước màn nhẹ nhàng lay động, ta nửa mê nửa tỉnh bị ôm vào một vòng tay quen thuộc.
Nắng ấm chan hòa, nhiệt độ vừa vặn để nghỉ ngơi. Ta quay người ôm lấy Hạ Trần, mơ màng chìm vào giấc ngủ.