M/ộ Dung Tuyết sau khi tỉnh lại, tựa như h/ồn phi phách tán, không khóc, không nói, không ăn, rõ ràng hôm qua còn nằm ngủ chung giường với ta, miệng thì nói muốn gả cho Phàn Ngọc, còn gọi ta là “mẫu thân”.

Hoàng đế khi hay tin, biết được bao nhiêu năm nay ăn toàn cơm nấu bằng x/á/c người, lại cùng giường ngủ với một lão yêu tinh đội lốt mỹ nhân, sắc mặt tái như giấy.

Từ đó, miễn thuế cho dân, còn xây mấy chục ngôi chùa, ăn chay niệm Phật hối lỗi ngày đêm.

Nghĩ lại, Đại Tần có thể trường tồn đến nay, e là cũng nhờ vận mệnh còn chưa tận.

Còn M/ộ Dung Tuyết, ta không biết Phàn Ngọc đã nói gì với nàng, chỉ biết hắn bảo muốn du sơn ngoạn thủy, làm hộ quốc hộ dân chi nhân.

Ta thì về Tú La Các chợp mắt một giấc, rốt cuộc cũng hồi phục chút nguyên khí.

Mấy trăm năm rồi chưa từng mệt đến thế, xươ/ng cốt tưởng như muốn rụng rời.

Nhắc đến Hắc lão thái, đống ngân lượng mụ ta bỏ ra m/ua y phục...

Ta tuyệt không thể giữ!

Bèn sai A Ninh ra ngoài m/ua một đống tiền âm phủ, rồi th/iêu gửi cho Diêm Vương.

Phần còn lại, ta bố thí cho ăn mày, lập nồi cháo làm từ thiện, tích chút âm công.

Bởi lẽ, vòng luân hồi của nhân gian, bất kể là thần tiên, yêu m/a hay người trần, đều khó thoát khỏi luật nhân quả.

Từ ấy về sau, M/ộ Dung Tuyết không còn quanh quẩn bên Phàn Ngọc, mà lại suốt ngày quấn lấy ta.

Hết hỏi:

“Thế gian thực sự có yêu sao?”

Lại hỏi:

“Làm thế nào để hàng yêu trừ m/a?”

...

Ta:

"Muốn học? Không ngại l/ột da hắc xà, moi tim yêu h/ồn, phơi x/á/c dưới nắng ba năm bảy tháng chứ?"

Nàng:

"Có thể học thêu y phục trước không? Con thấy... nương làm đẹp lắm..."

Ta:

"..."

Cũng không biết là nên đ/á/nh cho tỉnh, hay nên ôm về làm đồ đệ luôn cho xong.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm