“Á!”

Tôi gi/ật b/ắn người khi bị Lục Bạc Chu bế thốc lên không trung.

Hai tay siết ch/ặt lấy cổ anh, sợ anh nổi gi/ận quăng tôi ra ngoài.

Dù sao hôm kia tôi cũng vừa cuỗm đi một khoản tiền hàng lớn của anh theo đúng kịch bản, chạy đến vùng khác tiêu xài hoang phí.

Kết quả là vì phô trương giàu có nên bị để ý, mấy chục nghìn tệ tiêu sạch chỉ trong nháy mắt.

Ở thời đại trong cuốn truyện này, mấy chục nghìn tệ không phải số nhỏ.

Hơn nữa đây là tiền hàng mà nam chính phải giao cho nhà cung ứng.

Nếu không đưa tiền nhận hàng, công việc kinh doanh mới khởi nghiệp của anh sắp đổ bể.

Tôi bồn chồn không yên, ngón tay vô thức bám ch/ặt cổ áo sau lưng anh.

Mà chỗ đấy vốn có một lỗ rá/ch, tôi vừa mới dùng lực mà sợi vải kém chất lượng này đã bị x/é toạc.

Thành một lỗ lớn.

Tôi x/ấu hổ rút tay lại: "Xin lỗi..."

Lục Bạc Chu im lặng đặt tôi xuống ghế cạnh giường, cởi giày cho tôi.

Anh cầm phích nước bên cạnh lên, đổ nước nóng vào chậu sắt.

Thử nhiệt độ xong, anh nắm lấy chân tôi.

"Đừng..."

Tôi phản xạ rút lại, nhưng Lục Bạc Chu nắm ch/ặt.

Bắp chân trắng nõn lập tức hằn mấy vệt đỏ.

đ/au quá, tôi không dám giãy nữa, ngoan ngoãn để anh rửa chân.

Dù để giữ đúng thiết lập nhân vật theo kịch bản, tôi đã không ít lần sai khiến Lục Bạc Chu làm đủ thứ.

Rửa chân cũng không phải lần đầu.

Nhưng nói chung tôi vẫn tự rửa sạch, chỉ muốn làm khổ anh đôi chút cho có lệ.

Lần này bị người ta lừa cho sạch túi, lại phải ngồi xe bò đi đoạn đường lầy lội.

Nên chân tôi đã dính đầy bùn đất.

Mà Lục Bạc Chu không để ý lắm, thay hai chậu nước đến khi chân tôi sạch bong mới lấy khăn lau khô.

Anh đổ nước đi, ngồi đối diện tôi với gương mặt lạnh băng.

Hệ thống bảo theo nguyên tác, việc tôi cuỗm tiền hàng của Lục Bạc Chu đã ch/ặt đ/ứt sợi dây tình cảm cuối cùng trong lòng anh.

Anh sẽ dứt khoát đoạn tuyệt với tôi.

Nhiệm vụ của tôi hoàn thành.

Cảm nhận không khí căng như dây đàn trong phòng, tôi nảy ra ý: "Lục Bạc Chu này, nếu anh muốn chia tay, em không phản đối."

"Chia tay?"

Nghe hai từ này, Lục Bạc Chu ngẩng đầu lên, ánh mắt âm lãnh.

Thấy anh phản ứng mạnh với cụm từ này, tôi gật đầu lia lịa: "Đúng vậy, ngày mai em sẽ đi... Á!"

Chưa dứt lời, cả người tôi lại bị bế thốc lên, sau đó bị Lục Bạc Chu ném phịch xuống giường.

Vì tính "đỏng đảnh" của tôi, Lục Bạc Chu đã Iót nhiều lớp đệm dày trên giường, lý ra không đ/au.

Nhưng tôi không quen ngồi xe bò, đường lại gồ ghề, suốt quãng về chỉ có thể nằm vật trên thùng xe gỗ.

Lưng đ/au ê ẩm.

Vốn đã hết đ/au, giờ lại bị anh ném mạnh một cái, cả lưng tê rần.

Nước mắt tôi ứa ra: "đ/au quá..."

Gương mặt lạnh như tiền của Lục Bạc Chu thoáng chút hoảng hốt, anh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nghiến răng: "Lâm Niệm, đừng tưởng dùng chiêu này là..."

Tôi cảm thấy n/ội tạ/ng như có lửa đ/ốt: "Lục Bạc Chu, em đ/au quá..."

"Sao vậy?"

Nhận ra tôi không giả vờ, anh không giấu nổi lo lắng.

Anh vội cúi xuống hỏi gấp gáp: "đ/au chỗ nào?"

"Lưng."

Tôi vặn vẹo lật người, mặc cho anh kiểm tra.

"Sao bị thế này?"

Lục Bạc Chu mặt mày ảm đạm.

Tôi cố ngó nghiêng nhìn lại, cũng gi/ật mình trước những vệt đỏ chi chít trên lưng.

Buff đỏng đảnh của nữ phụ đúng là kinh dị.

Không biết còn tưởng tôi bị đá/nh đ/ập tà/n nh/ẫn.

Hiển nhiên Lục Bạc Chu cũng hiểu lầm, giọng băng giá: "Ai làm?"

"Ờm... Xe bò?"

Tôi cười gượng, giải thích chuyện xảy ra trên đường về.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
50.67 K
2 Bên vực thẳm Chương 6
4 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
7 Thịt Tiên Chương 15
8 U U Lục Minh Chương 30.
12 Âm Trầm Châu Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm