Kết Hôn Với Người Chết

Chương 7

22/08/2024 14:59

Sau khi nghỉ ngơi một ngày, A Loan đã trở lại anh thanh niên tràn đầy sức sống.

Nghe tần suất nói chuyện của anh ấy cũng tăng rất nhiều.

“Sau này anh không được như vậy nữa, dọa tôi sợ ch*t khiếp!” Tôi nghiêm túc nói với anh ấy.

“Không, tôi nhất định phải bảo vệ em.”

Tôi chỉ có kinh nghiệm đối phó với em trai mình, đối phó với thanh niên cao lớn hơn tôi thế này thì thật sự chưa từng.

Tôi nhớ lại hình ảnh anh ấy nằm trong qu/an t/ài, mặt bỗng đỏ bừng.

“Đi thôi, còn rất nhiều mục trong danh sách nữa!”

Chúng tôi cùng nhau check in rất nhiều nơi.

Đi xem sa mạc Tây Bắc, ở trong sa mạc một đêm.

Ngắm chim cánh c/ụt, cưỡi voi.

Rạng sáng leo núi ngắm cảnh mặt trời mọc đẹp nhất...

Khi từng mục trong danh sách được gạch bỏ.

Lần đầu tiên tôi cảm thấy sợ hãi khi đối mặt với cái ch*t.

“Cưỡi voi ở Vân Nam lại nghĩ đến voi ở Châu Phi như thế nào, con người thật sự không bao giờ biết đủ.”

“Thế giới này thật tốt đẹp, nhưng tôi không còn nhiều thời gian.”

Tôi nhớ lại trước đây tôi luôn bận rộn, đi làm ki/ếm tiền, chưa bao giờ tận hưởng cuộc sống như thế này.

“Thanh Thanh, đây đã là khoảng thời gian tuyệt vời nhất của tôi trên cõi đời này. Trước đây tôi chưa bao giờ trải qua những điều này.”

“Thật ra tôi cũng vậy, nhưng tôi vẫn muốn than thở về sự vô thường của cuộc đời.”

Luôn luôn là khi mất đi mới nhớ tới lúc đã từng có.

Ting ting ting...

“Ai thế này, tôi đang buồn rầu mà lại gọi điện thoại cho tôi.”

Tôi nhìn mới nhận ra là em trai tôi gọi đến.

Ban đầu tôi không muốn nghe.

A Loan nói, chắc chắn bọn họ đã gặp chuyện không hay, còn nói em không muốn biết bọn họ gặp phải những gì sao?

Ừ, nói thật, tôi khá muốn biết.

Tôi nghe điện thoại, giọng của em trai tôi vẫn còn nức nở:

“Chị, em thật sự không có cách nào nữa. Bọn họ không chịu thả Kiều Kiều ra, bố mẹ cũng không có tiền, chúng em đến phòng trọ của chị thì đã không còn ai ở đó. Còn nữa chị... chị có bị bệ/nh gì không? Sao trên bàn lại có giấy xét nghiệm của chị?”

“Ừ, tao bị u/ng t/hư. Tiêu hết tiền chữa bệ/nh rồi, bây giờ đang chờ tìm cái hố để ch/ôn mình vào.”

Tôi nói xong, bên kia điện thoại im lặng.

Sau đó em trai tôi lại bắt đầu lải nhải nói về những vất vả của nó, của bố mẹ, và một phần nhỏ là lời đồng cảm với tôi.

“Kiều Kiều còn mang th/ai con em, nó vẫn mang họ Trần, chị nhẫn tâm để nó lang thang ngoài đường ư?”

Ôi thằng em trai ng/u ngốc của tôi.

“Mày chắc chắn nó thật sự mang họ Trần không?”

Em trai tôi lại im lặng một lúc, trước khi cúp máy câu nói cuối cùng của nó vẫn là: “Chị, chị còn tiền không?”

“Tao đang đào hố ở sa mạc Gobi đây... tín hiệu không tốt, không nghe thấy!”

Tôi cúp điện thoại, cùng A Loan cười.

“Gia đình gì không biết, chắc sau này cũng không thắp cho tôi một bông hoa đâu nhỉ? Tôi đâu phải là máy rút tiền của bọn họ.”

A Loan nói: “Ai cần hoa của bọn họ, sẽ làm bẩn con đường đầu th/ai của chúng ta mất.”

“Ha ha ha đúng đúng.”

Gia đình như thế này không cần cũng được.

“A Loan, anh tốt quá. Khi nào tôi có thể ôm anh?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bị Hủy Hôn Tôi Hẹn Hò Với Bạch Nguyệt Quang Của Hôn Phu

Chương 28
Ngày hủy hôn, tôi tìm đến Beta – “bạch nguyệt quang” trong lòng vị hôn phu của tôi. Beta toàn thân đầy vết thương, đứng giữa võ đài quyết đấu. Trong lòng tôi khẽ rung động, vung tiền gọi dừng trận đấu: “Nếu anh thiếu tiền, có muốn làm việc cho tôi không?” Về sau, Beta trở thành vệ sĩ trung thành nhất của tôi, quỳ xuống trước mặt tôi để mang giày. Thế nhưng vị hôn phu lại cho rằng đó là sự sỉ nhục, tìm đến tận cửa. Dưới áp chế của pheromone Alpha đầy bạo ngược, tôi gần như ngất đi. Không ngờ Beta lại ôm tôi vào lòng, pheromone còn mạnh mẽ hơn bao trùm lấy tôi: “Thiếu gia chỉ là ban thưởng cho tôi thôi, anh thì hiểu cái gì?” Nhưng mà… Beta thì làm sao có pheromone được?
14.37 K
2 Quỷ Đào Hoa Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm