Quãng Đời Còn Lại Xin Chỉ Giáo

Chương 5

09/12/2024 23:03

Tôi nghĩ, cả đời này mình sẽ không thể nào quên được.

Ánh mắt của Thẩm Ngôn Nhượng vào khoảnh khắc đó.

Hắn bị bên siêu thị giữ lại.

Đến lúc tôi rời đi, hắn vẫn không nói thêm một lời nào.

Chỉ có ánh mắt, cứ thế lặng lẽ dừng lại trên lưng tôi, lạnh lẽo như đ â m xuyên tận xươ/ng.

Đến mức, bước chân của tôi khi rời đi giống như đang chạy t r ố n.

Lúc quay lại bệ/nh viện, cơ thể tôi vẫn còn r u n r ẩ y.

Tôi ngồi thẫn thờ cả đêm, càng lúc càng h ố i h ậ n.

Lẽ ra tôi nên đến đồn c ả n h s á t để giải thích. Thẩm Ngôn Nhượng không phải k ẻ t r ộ m.

Là tôi mới đúng.

Nhưng tôi đã không thể đi.

Đêm hôm đó, mẹ tôi q u a đ ờ i.

Đến tận lúc ra đi, bà vẫn chưa được ăn chiếc bánh kem socola mà bà ao ước.

Xong xuôi hậu sự cho mẹ, đã là mấy ngày sau.

Tôi lập tức đi tìm Thẩm Ngôn Nhượng, muốn nói lời xin lỗi với hắn.

Xin lỗi xong, tôi sẽ cùng hắn đến đồn c ả n h s á t làm rõ mọi chuyện.

Đúng, chính là như vậy.

Nhưng khi tôi đến trước cửa lớp của hắn, một bạn học nói:

"Bạn tìm Thẩm Ngôn Nhượng? Cậu ấy đi rồi."

"Đi rồi?"

"Ă n c ắ p bị bắt tại trận, suýt nữa bị ba cậu ấy đ á n h c h ế t. Ba cậu ấy, cậu biết rồi đấy, h u n g d ữ vô cùng! Nghe nói suýt đ á n h đến t à n p h ế, làm ầm ĩ cả lên, ai ai cũng biết. Sau đó, trường cũng đ u ổ i học cậu ấy luôn."

"Chuyện… nghiêm trọng đến vậy sao?"

"Đúng thế." Bạn học nhìn tôi với ánh mắt k ỳ q u á i: "Trước kia cậu ấy chỉ là dạng l ê u l ổ n g, giờ thì còn dính vết nhơ về nhân phẩm, trường dĩ nhiên không muốn giữ."

"Bạn có biết cậu ấy đi đâu không?"

"Không biết nhưng nghe nói đã chuyển đến thành phố khác rồi."

Tôi lại đến đồn c ả n h s á t.

Nhưng dù tôi giải thích thế nào, người lớn cũng không tin.

Vì Thẩm Ngôn Nhượng đã thừa nhận hết.

Thừa nhận một cách dứt khoát.

Chú đội mũ t r ê u: "Nhóc con, hai đứa yêu nhau sớm đúng không? Thế này không hay đâu nhé, bạn trai làm sai thì để cậu ta tự chịu trách nhiệm."

"Nhưng mà– –"

"Đám trẻ bây giờ toàn thích làm mấy chuyện d ạ i d ộ t, muốn gánh thay bạn trai hả? Cũng chung tình phết đấy. Nhưng chú khuyên cháu nên chia tay đi, chưa trưởng thành mà đã ă n c ắ p, nhân phẩm không tốt đâu."

Tôi mơ hồ về nhà.

Trong túi áo, rơi ra một lá thư mà tôi gần như đã quên mất.

Là một lá thư tình.

Lá thư tình mà Thẩm Ngôn Nhượng viết cho tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bị Hủy Hôn Tôi Hẹn Hò Với Bạch Nguyệt Quang Của Hôn Phu

Chương 28
Ngày hủy hôn, tôi tìm đến Beta – “bạch nguyệt quang” trong lòng vị hôn phu của tôi. Beta toàn thân đầy vết thương, đứng giữa võ đài quyết đấu. Trong lòng tôi khẽ rung động, vung tiền gọi dừng trận đấu: “Nếu anh thiếu tiền, có muốn làm việc cho tôi không?” Về sau, Beta trở thành vệ sĩ trung thành nhất của tôi, quỳ xuống trước mặt tôi để mang giày. Thế nhưng vị hôn phu lại cho rằng đó là sự sỉ nhục, tìm đến tận cửa. Dưới áp chế của pheromone Alpha đầy bạo ngược, tôi gần như ngất đi. Không ngờ Beta lại ôm tôi vào lòng, pheromone còn mạnh mẽ hơn bao trùm lấy tôi: “Thiếu gia chỉ là ban thưởng cho tôi thôi, anh thì hiểu cái gì?” Nhưng mà… Beta thì làm sao có pheromone được?
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
2.78 K