18
"Chuyện đó tôi tuyệt đối không bao giờ có thể làm được."
Ánh mắt của Tần Chấp bấy giờ dán ch/ặt vào người tôi đầy vẻ kiên định và cố chấp vô cùng.
Anh ta vừa nói vừa vươn tay bế đặt cả người tôi ngồi trở lại lên trên chiếc ghế sofa, sau đó liền đứng bật dậy dứt khoát sải bước chân đi về phía lối ra vào ở ngay cửa chính. Nhịp thở của tôi bấy giờ bỗng chốc trở nên đông cứng lại, đôi mắt dán ch/ặt vào bóng lưng đang khuất dần của anh ta ở phía xa.
Lần này anh ta là vì quá mức thất vọng nên mới thực sự quyết định quay lưng rời bỏ tôi mà đi luôn rồi có phải không?
Thế nhưng rất nhanh sau đó, Tần Chấp đã một lần nữa sải bước chân đi ngược trở vào bên trong phòng, trên tay anh ta bấy giờ đang cầm theo một cái túi hồ sơ bằng giấy vô cùng dày dặn.
"Trong phòng có bút viết gì không?"
Tôi bấy giờ ngơ ngác không hiểu rốt cuộc là anh ta đang định bày ra cái trò trống gì, chỉ đành ngoan ngoãn đi lục tung hết hòm xiểng, tủ đồ lên để tìm cho anh ta một cây bút dạ.
Tần Chấp đến ngay cả đầu cũng không thèm ngẩng lên nhìn tôi lấy một phát, chỉ cặm cụi tự tay mở cái túi hồ sơ bằng giấy kia ra.
"Tôi chỉ chỗ nào thì em ký chỗ đó, ký xong xuôi thì tự mình cầm lấy giữ cho thật kỹ."
Dứt lời, anh ta liền từ bên trong cái túi hồ sơ kia rút ra hết tờ giấy này đến tờ giấy khác. Một xấp tài liệu vô cùng dày cộm bấy giờ đã được anh ta đặt chễm chệ ngay trên mặt chiếc bàn trà ở phía trước mặt tôi.
"Những thứ này... rốt cuộc là cái gì thế?"
Đầu óc tôi bấy giờ hoàn toàn là một mảng mờ mịt, hoang mang vô cùng, đến ngay cả việc nhìn qua một phát xem nội dung bên trong viết gì tôi cũng chưa kịp làm, thì đã bị bàn tay to lớn của anh ta cưỡ/ng ch/ế ấn ch/ặt lấy tay rồi ép buộc tôi phải liên tục ký tên của mình lên trên hết trang giấy này đến trang giấy khác rồi.
Theo cái số lượng chữ ký tên của bản thân xuất hiện ở trên các trang giấy bấy giờ càng lúc càng trở nên nhiều vô kể, nhịp tim tôi bấy giờ bỗng chốc lại bắt đầu đi/ên cuồ/ng đ/ập lo/ạn lên liên hồi đầy lo lắng.
"Tần Chấp, anh rốt cuộc là đang muốn làm cái trò gì thế hả?!"
Anh ta từ đầu đến cuối đều tinh vi dùng luồng pheromone Alpha mạnh mẽ của mình để áp chế ch/ặt cứng toàn bộ cơ thể tôi. Bản thân tôi lúc này căn bản là không cách nào gom nổi một chút sức lực để giãy giụa hay phản kháng lại được cả, chỉ đành bất lực để mặc cho anh ta nắm ch/ặt lấy bàn tay mình mà liên tục ký tên xuống bên dưới.
Sau khi đã hoàn tất việc ký tên vào trang giấy cuối cùng của xấp tài liệu xong xuôi, Tần Chấp bấy giờ mới chịu buông lỏng bàn tay của tôi ra.
"Chẳng phải là trong lòng em luôn luôn lo sợ, bất an về tương lai hay sao?" Tần Chấp khẽ vươn tay ra nhẹ nhàng mơn trớn, xoa nắn lấy lòng bàn tay đang có phần hơi rịn mồ hôi của tôi.
"Sau khi đã ký kết xong xuôi toàn bộ đống giấy tờ này rồi, thì từ nay về sau trong lòng em chắc là đã có thể hoàn toàn yên tâm, không cần phải tiếp tục lo sợ về bất kỳ điều gì nữa rồi chứ?"
Tôi vội vã đưa tay vơ lấy cái xấp tài liệu dày cộm kia lên để tự mình lật mở ra kiểm tra cho thật kỹ xem nội dung bên trong rốt cuộc là cái gì.
Tần Chấp vậy mà lại đem toàn bộ tất cả những tài sản, bất động sản hiện đang đứng tên của bản thân mình đem chuyển nhượng sạch bách sang cho một mình tôi thừa kế.
Trong đó bao gồm toàn bộ số cổ phần nắm giữ ở công ty, các căn hộ, biệt thự... Những thứ này phần lớn đều là những tài sản quý giá mà sau khi anh ta được người ta đón nhận trở về Lâm gia, bố mẹ tôi vì cảm thấy có lỗi nên mới bù đắp, tặng thưởng lại cho anh ta mà thôi.
Trong đầu tôi bấy giờ bỗng vang lên một tiếng "oanh" vô cùng trầm đục, toàn thân rơi vào một trạng thái hoang mang, mờ mịt tột cùng.
Tôi từ trước đến nay đã bao giờ mở miệng nói với anh ta là bản thân mình muốn tranh giành hay ham muốn những cái thứ tài sản vật chất phù phiếm này của anh ta đâu cơ chứ?
Hay là vì ở bên trong nội dung của cuốn sách kia có viết rằng, Lâm Tư Vũ tôi sở dĩ làm ra biết bao nhiêu là chuyện á/c đ/ộc như vậy, chẳng qua chỉ là vì trong lòng đem lòng đố kỵ, gh/en gh/ét với tất cả những thứ quý giá mà Tần Chấp đang sở hữu ở trong tay mà thôi. Cho nên ở thời điểm hiện tại, anh ta mới quyết định dứt khoát đem toàn bộ tất cả những thứ thuộc về mình đem chuyển nhượng hết sang cho tôi hay sao?
Tôi bấy giờ vì quá mức bàng hoàng nên nói năng cũng trở nên có chút lắp bắp, lộn xộn: "Anh... anh... tôi từ đầu đến cuối đâu có bao giờ nói là bản thân mình muốn sở hữu những cái thứ này đâu cơ chứ."
"Thì hiện tại cái kẻ thân vô phân văn, nghèo rớt mồng tơi chính là một mình tôi đây này, người hiện tại phải lo sợ việc bản thân sau này có khả năng sẽ bị người ta nhẫn tâm đuổi ra khỏi nhà rồi ch*t đói ở xó chợ dẫu sao cũng chính là tôi rồi còn gì nữa."
Tần Chấp vừa nói vừa vươn tay ra gi/ật lấy cái xấp tài liệu từ trong tay tôi rồi tiện tay ném ngược trở lại lên trên mặt bàn.
Anh ta bất ngờ nhoài cả người tới tiến về phía trước, đem toàn bộ cơ thể to lớn của mình đ/è ch/ặt lấy tôi ở ngay trên chiếc ghế sofa:
"Anh trai ơi, em sau này có chịu dang tay ra bao nuôi một kẻ trắng tay như tôi hay không đây?"
Giọng điệu của Tần Chấp bấy giờ nghe qua giống như đang mang theo một thứ bùa chú đầy vẻ mê hoặc và quyến rũ lòng người vậy: "Đem tôi bao nuôi ở ngay bên cạnh em đi, dùng luồng pheromone ngọt ngào của em để trói buộc ch/ặt cứng tôi lại ở bên cạnh em cả đời, khiến cho tôi từ nay về sau vĩnh viễn không cách nào có thể rời bỏ em mà đi được nữa."
Đầu óc tôi lúc này hoàn toàn là một mảng trắng xóa, mờ mịt vô cùng, đôi mắt dán ch/ặt vào ánh nhìn bấy giờ đang tràn ngập vẻ nghiêm túc, chân thành của Tần Chấp.
"Tôi..."
Tần Chấp khẽ cúi đầu xuống ghé sát khuôn mặt vào gần, rồi trao cho tôi một nụ hôn vô cùng sâu lắng và triền miên kéo dài mãi không dứt.
Đến khi anh ta chịu buông tha cho bờ môi tôi ra, đôi mắt của Tần Chấp bấy giờ vẫn tràn ngập một tia mong chờ và hy vọng khôn nguôi mà dán ch/ặt vào người tôi để chờ đợi câu trả lời.
Tôi bị những hành động và lời nói vừa rồi của anh ta làm cho toàn bộ mạch suy nghĩ trong đầu hoàn toàn trở nên rối lo/ạn hết cả lên, chỉ biết mím mím bờ môi rồi khẽ nghiêng đầu sang một bên để né tránh ánh nhìn chằm chằm đầy nóng bỏng kia của anh ta.
"Tôi thực sự không biết rõ nữa..."
Vòng tay đang ôm ch/ặt lấy cơ thể tôi của anh ta bấy giờ bỗng chốc khẽ nới lỏng lực đạo ra vài phần.
Tôi khẽ cúi đầu xuống nhìn vào cánh tay săn chắc, tràn đầy cơ bắp đang đặt ở ngang bên hông của mình, rồi vươn tay ra khẽ dùng lực véo nhẹ vào đó một phát không nặng không nhẹ: "Anh... anh cứ để cho tôi thời gian để suy nghĩ thêm về chuyện này một chút nữa đi."
19
Đến buổi tối ngày hôm đó, tôi bỗng nhiên nhận được một cuộc điện thoại gọi đến từ mẹ.
Mẹ tôi ở đầu dây bên kia vừa mới bắt máy một phát liền đi thẳng vào vấn đề chính: "Tiểu Vũ à, mau quay trở về nhà đi con."
Tôi bấy giờ bỗng chốc sững sờ ra tại chỗ mất một giây, sau đó mới kịp lấy lại tinh thần để lên tiếng chào hỏi bà một câu lịch sự, rồi mở miệng hỏi thăm tình hình dạo gần đây của bà xem thế nào.
"Mọi chuyện ở nhà dạo này đều vô cùng tốt đẹp cả con ạ." Mẹ tôi cất cái giọng vô cùng nhẹ nhàng và dịu dàng nói: "Chỉ là trong lòng mẹ lúc nào cũng không khỏi lo lắng, sợ hãi con ở phía bên ngoài một mình ăn uống, sinh sống không được tốt mà thôi."
Nhịp thở của tôi bấy giờ bỗng chốc trở nên nghẹn ứ lại ở trong cổ họng, nước mắt không tự chủ được mà cứ như vậy tràn mi chảy dài xuống hai gò má.
"Mẹ ơi, con... con ở bên ngoài dẫu sao thì cũng... vô cùng tốt mẹ ạ."
"Trước đây dẫu sao thì mẹ cũng chưa thể tìm hiểu rõ ràng được mọi chuyện giữa con và Tiểu Chấp, mẹ cứ tưởng là trong lòng con hoàn toàn không tình nguyện, cho nên lúc đó mẹ mới có suy nghĩ rằng hai đứa con cứ tiếp tục ở chung dưới một mái nhà như vậy thì thực sự là không thích hợp chút nào."
Tôi bấy giờ mới hiểu ra mọi chuyện, hóa ra là trước đây bà đã vô tình hiểu lầm rằng chính tôi mới là cái kẻ chủ động dùng pheromone để dụ dỗ Tần Chấp.
Thế nhưng hóa ra sự thật lại là bà tưởng rằng tôi ở nhà đã bị Tần Chấp cưỡng ép làm chuyện đồi bại hay sao?
Mặc dù vào cái thời điểm đó, bản thân tôi quả thực đúng là bị anh ta dùng vũ lực để cưỡ/ng ch/ế đá/nh dấu hoàn toàn thật, thế nhưng nếu nói về mặt tình cảm chân thực sâu trong lòng, tôi thực chất dẫu sao cũng chẳng phải là hoàn toàn bài xích hay không tình nguyện với anh ta chút nào cả.
Vào cái khoảnh khắc cuộc điện thoại này được gọi đến, ban đầu trong lòng tôi còn thầm nghĩ rằng mẹ tôi chắc là gọi điện đến đây để nhờ tôi mở miệng khuyên nhủ Tần Chấp mau chóng hồi tâm chuyển ý mà quay trở về để tiếp tục thực hiện cái hôn ước liên hôn tốt đẹp kia với Tần Huy cơ chứ. Không ngờ tới, mục đích thực sự của cuộc điện thoại này của bà, vậy mà lại là muốn mở miệng gọi tôi mau chóng quay trở về nhà.
"Mọi người... thực sự là không có ý định lên tiếng phản đối chuyện của hai đứa con hay sao?" Tôi khẽ lí nhí cất giọng hỏi nhỏ một câu.
Mẹ tôi khẽ cười rồi hỏi ngược lại tôi một câu: "Tại sao bố mẹ lại phải lên tiếng phản đối chuyện đó cơ chứ?"
"Hai đứa tụi con rõ ràng là tình trong như đã, mặt ngoài còn e, đều đem lòng yêu thích đối phương sâu đậm đến nhường ấy, vậy thì chuyện này đối với gia đình chúng ta chẳng phải là một chuyện tốt lành vô cùng hay sao." Mẹ tôi khẽ nở một nụ cười hiền hậu ở đầu dây bên kia.
"Như vậy thì từ nay về sau mẹ cũng không cần phải ngày đêm lo lắng, sợ hãi cái chuyện sau này con ở bên ngoài tự mình tìm ki/ếm một vị Alpha khác rồi không biết người ta có thực sự đối xử tốt với con hay không nữa, con và Tiểu Chấp ở bên cạnh nhau như thế này tính ra lại là vừa vặn và tốt đẹp nhất rồi còn gì."
Tôi chỉ biết ngậm ngùi mà lí nhí vâng dạ đáp ứng qua loa một tiếng cho xong chuyện, ánh mắt bấy giờ lại vô cùng nhanh chóng lén lút đảo qua nhìn về phía Tần Chấp hiện đang ngồi tập trung làm việc ở cách đó không xa.
Như có một sự cảm ứng tâm linh đầy kỳ diệu nào đó, Tần Chấp bấy giờ cũng bỗng nhiên ngẩng đầu lên nhìn thẳng về phía tôi, khóe môi anh ta khẽ cong lên nở một nụ cười vô cùng rạng rỡ và hạnh phúc.
Tôi hoảng lo/ạn vội vàng dời tầm mắt của mình đi chỗ khác, hai ngón tay bấy giờ cứ liên tục bấu ch/ặt lấy mấy chiếc lá cây của chậu cây xanh đang đặt ở ngay ngoài ban công phòng.
"Vậy thì mọi chuyện cứ như vậy mà quyết định nhé, Tiểu Vũ." Mẹ tôi cất cái giọng vô cùng dịu dàng và ấm áp nói.
"Cứ bảo Tiểu Chấp nó tự mình sắp xếp thời gian rồi lái xe đưa con quay trở về nhà nhé."