Bạn trai kẹo cao su

Chương 6

30/12/2025 18:39

Tôi nhắm mắt giả vờ ngủ.

Bà Vương nhẹ nhàng nhón chân bước vào, kiểm tra nhiệt độ cho tôi, rồi lại đẩy vai Tần Dịch: "Con trai, về phòng ngủ đi. Đợi Vân Châu tỉnh lại, mẹ sẽ gọi con."

Mấy ngày nay Tần Dịch chẳng chợp mắt được chút nào, vừa chợp mắt được một lúc đã lỡ mất thời khắc Kỳ Vân Châu tỉnh dậy.

Giờ đây hắn nhất quyết không chịu rời đi.

Bà Vương thở dài, nhượng bộ: "Đừng ngồi sát thế này, Vân Châu sẽ khó chịu."

Việc thiếu ngủ trầm trọng không chỉ khiến mắt Tần Dịch đỏ ngầu, mà còn khiến đầu óc hắn ngừng hoạt động.

Đối diện với người mẹ hết mực yêu thương mình, hòn đ/á lớn đ/è nặng trong lòng bỗng tuôn ra từ miệng: "Mẹ... Mẹ nói xem đàn ông có thể thích đàn ông không?"

Bầu không khí kỳ quái dần len lỏi trong không gian chật hẹp.

Tay tôi siết ch/ặt đùi, suýt nữa đã mất kiểm soát.

Bà Vương không trả lời.

Tần Dịch gần như van nài: "Mẹ..."

Không cần mở mắt cũng biết biểu cảm của bà Vương lúc này chắc chắn rất khó coi.

Thời gian trong căn phòng này như ngưng đọng.

Cuối cùng, bà Vương lên tiếng: "Con ra ngoài trước đi."

2 ngày sau đó, tôi không thấy bóng dáng Tần Dịch đâu nữa.

Khi có thể xuống giường, tôi lập tức đề nghị ra về.

Bà Vương không giữ lại, ngập ngừng đóng gói rất nhiều đồ cho tôi, nhưng cuối cùng chẳng nói gì.

Trở lại trường học, việc tôi bị thương được nhà trường diễn giải thành hành động bênh vực bạn bè đáng khen ngợi.

Trong lớp vẫn treo tấm bảng khen mà bà Vương đặc biệt gửi đến.

Từ một học sinh cá biệt trốn học đá/nh nhau, tôi bỗng trở thành anh hùng trượng nghĩa được nể trọng.

Triệu Cát đã chuyển trường, những kẻ từng b/ắt n/ạt tôi cũng lần lượt đến xin lỗi.

Nhìn chiếc bàn học sạch sẽ ngăn nắp, tôi chợt thấy mơ hồ.

Giáo viên chủ nhiệm gọi tôi đến văn phòng: "Lớp có nhiều học sinh thế này, đúng là thầy có chút chưa quan tâm tới em. Đã quay lại rồi thì cố gắng học nốt năm cuối nhé."

Tôi cúi gằm mặt, gật đầu lia lịa như mọi khi.

"Em có nghe lời thầy nói không hả?"

Thầy rất bất mãn với thái độ qua loa của tôi, liên tục gõ tập giấy kiểm tra lên mặt bàn.

Tôi đáp: "Dạ nghe rồi ạ."

"Vậy thì dẫn học sinh mới chuyển lớp về đi, từ giờ hai đứa ngồi cùng bàn."

Tôi quay đầu, Tần Dịch đứng ngay sau lưng với khuôn mặt bầm tím.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chiêu Vi

Chương 9
Cung biến thất bại, phụ thân bị liên lụy. Đêm trước ngày đày ải, người lấy ra hai thẻ tre, bảo tỷ và ta mỗi người rút một chiếc. Một chiếc gửi gắm cho cố giao Hoài An Hầu phủ, một chiếc gửi gắm cho thuộc hạ cũ. Mẫu thân khẽ ghé tai dặn dò: "Thẻ ngắn là Hầu phủ. Thân xác con yếu nhược, tới Hầu phủ là vừa vặn." Năm năm qua, ta vào Hầu phủ, tỷ đi chốn thôn quê. Ngày tháng ở Hầu phủ như đi trên băng mỏng, thế tử chèn ép, tiểu thư khinh rẻ. Có lần ta dâng trà cho thế tử, người bỗng cười lạnh: "Năm đó phụ mẫu ngươi rõ ràng hứa gả tỷ tỷ ngươi tới, sao lâm trận lại đổi thành ngươi? Ắt là ngươi giở trò, tâm thuật bất chính, mới đẩy Vãn Dao tới chốn thôn dã." Ta ngỡ ngàng cúi đầu. Năm năm sau, phụ thân được minh oan, cả nhà hồi kinh. Tỷ từ quê trở về, dung nhan càng thêm diễm lệ, y phục chỉnh tề, giữa đôi mày chẳng thấy chút khổ sở. Tỷ thấy đôi tay ta đầy vết chai sạn, nghi hoặc hỏi: "Phụ mẫu không để lại chút kim ngân cho ngươi để lo liệu nhân tình ở Hầu phủ sao?" Ta nhìn chiếc vòng ngọc trên cổ tay tỷ, nước ngọc trong vắt, phút chốc liền hiểu ra. Chiếc thẻ năm đó, vốn dĩ là cố ý để ta rút trúng. Lại đến ngày rút thẻ định nhân duyên. Một thẻ là con trai thuộc hạ nơi thôn dã, một thẻ là Hoài An Thế tử. Mẫu thân theo lệ bảo ta rút trước. Ta lắc đầu lùi lại nửa bước: "Ta chẳng chọn ai cả."
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0