Tôi không dám ra ngoài, dứt khoát từ chối.
[Được, vậy tôi đến tìm em.]
Đồng tử tôi co rút, tim đ/ập thình thịch. Nếu Lục Thịnh Trạch đến, phát hiện ra hắn mới là thiếu gia thật, còn tôi là thiếu gia giả thì phải làm sao?
Tôi gi/ận đùng đùng chạy đến tìm Lục Thịnh Trạch.
Lục Thịnh Trạch ngẩng đầu, lập tức nhíu mày: "Sao lại khóc rồi?"
Tôi chớp chớp mắt, đưa tay sờ lên vệt nước trên mặt.
"Không cần anh quản. Tìm tôi làm gì?" Vốn dĩ đã bực vì không được ăn cơm, tôi gắt gỏng.
Nếu không phải vì Lục Thịnh Trạch, tôi đã không bị mẹ ph/ạt. Hắn chính là khắc tinh của tôi.
Lục Thịnh Trạch khựng lại, bất thình lình nói: "Tìm em đi ăn cùng, tôi không dám ăn cơm một mình."
Tôi đảo mắt.
Vị thiếu gia thật đấy này, gan còn nhỏ hơn cả tôi.
Tôi từ nhỏ đã quen ăn cơm một mình. Ba mẹ chê lãng phí thời gian, không cho tôi kết bạn.
Muốn ăn cho Lục Thịnh Trạch nghèo đi, tôi chọn một nhà hàng siêu đắt đỏ, gọi những món đắt nhất.
Hóa đơn đưa tới, năm trăm tệ.
Tôi lập tức chột dạ, siết ch/ặt tay.
Nhiều tiền quá.
Mỗi lần tiêu nhiều tiền, tôi đều bị ba mẹ m/ắng.
Lục Thịnh Trạch liếc nhìn, giọng điệu quả nhiên trầm xuống: "Em cố tình tiết kiệm tiền cho tôi à?"
Tôi: "?"
Lục Thịnh Trạch nắm lấy tay tôi, thần sắc nghiêm nghị: "Sau này không được như vậy nữa, em dễ nuôi quá, làm tôi thấy mình thảm bại thật đấy."
Tôi lại: "?"
Ăn xong, Lục Thịnh Trạch đột nhiên biến mất.
Tôi nghi ngờ hắn muốn quỵt n/ợ, để tôi lại rửa bát trả tiền cơm, thiếu gia thật đúng là đầy mưu mô. Đang định chuồn đi, Lục Thịnh Trạch lại xuất hiện cùng một lọ th/uốc.
Là th/uốc tiêu sưng.
Cảm giác mát lạnh bôi lên lòng bàn tay, cơn đ/au rát biến mất.
Tôi rũ mắt nhìn đôi mày thanh tú đang tập trung của Lục Thịnh Trạch. Bỗng nhiên thấy hơi gi/ận.
Tại sao hắn lại tốt như vậy. Làm tôi thấy mình thật âm u và đ/ộc á/c, như con chuột nhỏ dưới cống ngầm. Ánh sáng trên người hắn chói lóa quá, làm mắt tôi đ/au.
Tôi nhắm mắt lại, không muốn nhìn hắn. Bỗng nhiên, miệng lại bị cắn.
Tôi đ/au đớn mở mắt.
Lục Thịnh Trạch vô tội buông ra, hạ thấp giọng, hơi khàn: "Đang yên đang lành sao lại gi/ận dỗi thế. Tôi mát-xa miệng cho em nhé?"
Lại là mát-xa miệng, chẳng lẽ các bộ phận khác không cần sao? Chúng rõ ràng cũng rất cần mà.
Cuối cùng cũng nắm được thóp của Lục Thịnh Trạch, tôi lý lẽ hùng h/ồn chỉ trích hắn: "Dựa vào đâu mà chỉ mát-xa miệng, anh chính là muốn lười biếng."
Ánh mắt Lục Thịnh Trạch trong chớp mắt trở nên u tối, nóng rực.
Hắn ừ một tiếng: "Bảo bối dạy đúng lắm, là do tôi quá lười, tối nay sẽ không thế nữa."
Một luồng hơi lạnh bỗng chạy dọc sống lưng tôi.
Tôi luôn cảm thấy Lục Thịnh Trạch trở nên kỳ lạ.
đ/áng s/ợ thật.