Ngay khi tôi và bác sĩ pháp y còn đang bàn luận về các khả năng, điện thoại bất ngờ reo lên.
Đồng nghiệp đang điều tra trong làng báo về một phát hiện quan trọng: tại nhà của Trương Khải, họ tìm thấy một bộ quần áo trẻ em. Nhưng tuyệt nhiên không thấy tung tích hai bé gái mất tích.
Bộ quần áo đã được thu giữ làm vật chứng, đồng thời chụp ảnh gửi về. Hiện đang được đưa cho ba gia đình nạn nhân để x/á/c nhận xem có phải trang phục của các bé lúc mất tích hay không.
Tôi vừa cúp máy thì lập tức nhận được bức ảnh đồng nghiệp gửi tới — một chiếc váy hoa rất bình thường.
Không chần chừ, tôi quay phắt về đội, xông thẳng vào phòng thẩm vấn, giơ điện thoại trước mặt Trương Khải:
“Anh biết cái này không?”
Hắn nhíu mày, chăm chăm nhìn màn hình, rồi lắc đầu, vẻ ngơ ngác.
“Vậy tại sao nó lại xuất hiện trong nhà anh?”
Nghe đến đó, hai mắt hắn đột nhiên mở lớn, nét mặt đầy kinh ngạc. Hắn vội chộp lấy cây bút trên bàn, viết ng/uệch ngoạc mấy chữ:
“Không liên quan đến tôi, tôi bị gài.”
Không. Khả năng bị gài gần như không tồn tại.
Ngoài Trương Khải, chúng tôi chưa x/á/c định được nghi can nào khác. Hung thủ thật sự cũng không cần làm đến mức đó — càng ra tay nhiều, càng dễ lộ sơ hở.
Vì thế, lúc này, Trương Khải vẫn là nghi can số một.
“Tôi hỏi lại... hai đứa bé còn lại anh giấu ở đâu?”
Hắn đ/ập mạnh cây bút xuống bàn, ngẩng đầu lên. Ánh mắt hung dữ nhìn thẳng vào tôi, lộ rõ sự phẫn nộ.
Có lẽ… là tức gi/ận vì bị dồn ép.
Đúng lúc đó, Triệu Tuấn mở cửa, gọi tôi ra ngoài.
Trước khi rời đi, tôi thu điện thoại lại, ném cho Trương Khải một câu:
“Chúng ta sẽ còn nói chuyện tiếp. Anh chuẩn bị tinh thần mà khai báo cho rõ ràng.”
Ra đến đại sảnh, Triệu Tuấn cho biết: đã x/á/c định được chiếc váy hoa đó chính là bộ đồ Châu Hiểu Hiểu mặc hôm qua.
Nhưng đồng thời, cũng xuất hiện nhiều điểm bất hợp lý.
Trong nhà Trương Khải, ngoài chiếc váy này ra, không phát hiện thêm bất cứ thứ gì đáng ngờ. Không có dấu vết của hai bé gái mất tích. Không có dấu hiệu đây là hiện trường gây án. Cũng không tìm thấy hung khí hay công cụ liên quan.
Không một manh mối nào.
Hơn nữa, chiếc váy lại không hề được cất giấu kỹ, gần như chỉ cần lục qua là thấy.
Triệu Tuấn phân tích rất thận trọng:
“Không phải hắn không đáng nghi. Nhưng có thể chắc chắn một điều — nhà hắn không phải hiện trường gây án. Điều đó có nghĩa hắn có thể còn một nơi khác. Nếu thật sự tồn tại nơi đó… thì hai đứa trẻ rất có thể đang bị giữ ở đó.”
“Còn việc mang quần áo của Châu Hiểu Hiểu về nhà… có lẽ chỉ để thỏa mãn một thói quen bệ/nh hoạn nào đó.”
Liên hệ với kết luận pháp y rằng nạn nhân không bị xâm hại, rất có thể hung thủ này mang một kiểu lệch lạc khác thường.
“Vậy càng phải thẩm vấn gấp!”
Hai đứa trẻ vẫn đang mất tích. Tình hình không cho phép chậm trễ dù chỉ một phút.
Tôi và Triệu Tuấn lập tức quay lại phòng thẩm vấn.
Ban đầu, chúng tôi tin rằng nhất định có thể moi được chút manh mối.
Nhưng kết quả… hoàn toàn không như mong đợi.
Thứ nhất, hắn là người c/âm, giao tiếp cực kỳ khó khăn. Chỉ cần hắn không chịu viết ra, thì coi như im lặng tuyệt đối.
Thứ hai, nghi ngờ đặt lên hắn thực ra cũng chưa đủ chắc chắn, chỉ là chúng tôi chưa tìm ra được đối tượng nào đáng nghi hơn mà thôi.