Thấy Hoắc Đình ấp úng, Vương Lãng chủ động hỏi: “Sao thế? Với tôi, cậu còn có chuyện gì nói không nên lời à?”

“Tôi gần đây đang tìm một người…” Sến súa, sến súa, Hoắc Đình vẫn mơ hồ hỏi ra miệng.

Vương Lãng “ừm” một tiếng, “Tìm ai thế?”

“Đăng báo cũng vô dụng, tôi muốn cậu giúp tôi tìm xem.” Hoắc Đình nói không lưu loát, “Không phải tôi tìm…”

“Thế ai tìm?”

Hoắc Đình cắn răng, “Giang Phương Liêm, cái thằng thuê nhà tôi ấy.”

“Ồ, người gì của cậu ấy? Cậu ấy tìm người cậu còn giúp đăng báo à? Ông chủ nhà này được đấy.”

Vương Lãng chỉ là đùa, Hoắc Đình nghe lại không hiểu sao lòng hoảng lo/ạn, anh cũng nói không rõ qu/an h/ệ giữa Giang Phương Liêm và Chu Duy An, tiện miệng bịa một câu, “Họ hàng cậu ấy chứ sao.”

“Ở khu chúng ta à? Tên gì? Có ảnh không?”

Ng/u ngốc ở chỗ này, ngay cả ảnh cũng không có, theo Giang Phương Liêm mò mẫm tìm trong bóng tối.

“Không ở khu chúng ta, cũng không có ảnh, mấy hôm trước Giang Phương Liêm ở b/ệnh viện ung bướu gặp một lần, chỉ là hai người cách quá xa, Giang Phương Liêm không gọi kịp cậu ta, tôi chỉ biết tên, họ Chu, Chu Duy An.”

Vương Lãng cảm thấy buồn cười, “Không có ảnh, thế chẳng phải đùa à? Chu Duy An?”

Vương Lãng lặp lại tên mấy lần, “Xì… cậu không cảm thấy, cái tên Chu Duy An này nghe rất quen tai sao?”

“Tôi cũng cảm thấy thế, loại tên này chẳng phải đầy đường sao.” Hoắc Đình thở dài.

Vương Lãng lông mày dần nhíu ch/ặt, anh đột nhiên nói: “Cái thằng rể ngược nhà Toàn Gia ấy, chẳng phải tên Chu Duy An sao?”

Khoảnh khắc cái tên và con người đối nhau, sắc mặt Hoắc Đình lập tức trở nên khó coi vô cùng. Một cơn r/un r/ẩy lạnh buốt từ lòng bàn chân bò dọc sống lưng lên tới đỉnh đầu.

Chu Duy An?

Thằng rể ngược cửa ấy hả?

Một thằng rác rưởi chẳng ra gì thế mà lại khiến Giang Phương Liêm lùng sục khắp nơi tìm ki/ếm?

“Anh sao vậy?” Thấy Hoắc Đình cứ nhìn chằm chằm xuống sàn mà thất thần, Vương Lãng đưa tay quơ quơ trước mặt anh.

Hoắc Đình lẩm bẩm: “Sao lại là hắn được chứ?”

Vương Lãng không muốn nói quá chắc, “Cũng chưa chắc, anh cũng bảo cái tên này phổ thông thế cơ mà, trùng tên trùng họ đầy ra đấy, chưa chắc đã là thằng rể ngược cửa kia. Lát nữa anh hỏi thẳng Giang Phương Liêm là biết ngay thôi.”

Hoắc Đình bật đứng dậy, miệng vẫn lẩm bẩm: “Tôi đi hỏi ngay bây giờ đây.”

Nói xong, người đã lao vút ra khỏi tiệm của Vương Lãng như một cơn gió. Vương Lãng ngơ ngác, lẩm bẩm: “Từ bao giờ mà anh quan tâm chuyện của Giang Phương Liêm đến vậy?”

Trong đầu Hoắc Đình lo/ạn xạ như nồi cháo. Anh tự an ủi bản thân: rể ngược cửa cũng chưa chắc đã là người mà Giang Phương Liêm đang tìm. Nhưng nếu đúng là hắn thì sao? Mục đích anh lao đến b/ệnh viện bây giờ là gì? Không để Giang Phương Liêm gặp Chu Duy An? Anh làm thế để làm gì? Dù Chu Duy An có là đồ cặn bã thì anh cũng chẳng có lý do gì ngăn cản hai người họ gặp nhau cả.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đừng Diễn Nữa, Chúng Ta Thích Thầm Nhau Mà

Chương 10
Năm thứ 3 tôi thích Lâm Uyên, vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa anh và anh trai tôi. "Em cậu cũng 22 tuổi rồi nhỉ? Sao chưa từng thấy em ấy yêu ai vậy?" Anh tôi đáp: "Hình như đúng thật. Chưa bao giờ thấy nó thân thiết với cô gái nào cả." Lâm Uyên thở dài: "Cậu đúng là chẳng quan tâm em mình gì hết. Để hôm nào tôi giới thiệu cho em ấy một đối tượng xem mắt. Em ấy cứ như trẻ con vậy, phải tìm người trưởng thành một chút mới được." Tim tôi như rơi thẳng xuống đáy vực. Chắc chắn anh đã biết tôi thích anh rồi, nhưng tôi cũng có lòng tự trọng. Người ta đã nói đến mức này rồi, chẳng phải có nghĩa là không thích tôi sao? Thế là tôi lập tức lấy điện thoại gọi cứu viện. Tôi gọi một đàn em khóa dưới đến, nhờ em ấy giả làm bạn gái mình. Tôi cứ tưởng lần này mọi chuyện sẽ trót lọt. Ai ngờ em ấy vừa xuất hiện, sắc mặt của cả Lâm Uyên lẫn anh trai tôi đều tái mét.
453
3 Người giúp việc Chương 10
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
6 BỐI Chương 9
7 MẸ NẤM Chương 11
10 Ngôi sao may mắn Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm

Danh phận chẳng có, ta giận hờn khôn nguôi

Yêu đương qua mạng lại bốc trúng bạn thân của anh trai. Chẳng còn cách nào khác, tôi đành vừa giấu anh trai, vừa dỗ dành Tạ Tri Thầm làm người tình bí mật. Tạ Tri Thầm ngoan ngoãn gật đầu, nhưng sau lưng lại đổi nhạc chuông điện thoại thành: “Tôi không danh không phận, tôi giận giận giận.” Anh trai tôi thấy rõ đến mức tưởng cậu ấy thất tình, nhiệt tình như lửa giới thiệu cho cậu ấy mối tình tiếp theo. Tạ Tri Thầm không nói gì, chỉ một mực từ chối thẳng thừng: “Không yêu, miễn bàn, muốn yêu thì yêu em gái cậu ấy.” Anh trai tôi ngơ ngác: “Không yêu thì thôi, sao lại chửi người? Tôi nhớ trước đây tính tình cậu đâu có nóng nảy thế này?” Cho đến khi anh ấy về nước sớm, vô tình bắt gặp Tạ Tri Thầm đang đè tôi vào tường hôn. Anh ấy mới hiểu nghĩa đen của câu nói đó. Trong phút chốc, anh ấy sụp đổ hoàn toàn: “Thỏ còn không ăn cỏ gần hang, Tạ lão cẩu, cậu còn ra dáng con người không hả!!!” Tạ Tri Thầm che chở tôi trong lòng, chẳng hề áp lực chút nào, chỉ mải miết khiêu khích: “Chẳng phải đã thông báo trước cho cậu rồi sao? Yêu em gái cậu đấy.”
Hiện đại
Tình cảm
0