“Anh ơi, có thể chụp ảnh giúp bọn em được không?”

 

Tôi vui vẻ đồng ý, đứng dậy đi theo cô ấy.

 

Cô đưa tôi điện thoại, dặn vài câu rồi chạy lại với bạn.

 

“Anh đẹp trai ơi, bắt đầu nhé, chụp nhiều vào nha!”

 

Tôi ra hiệu "OK", rồi bắt đầu chụp.

 

Chụp xong xem lại, rồi chụp tiếp. Tốn khoảng 5 phút, hai bạn nữ hài lòng cúi đầu cảm ơn.

 

Tôi mỉm cười định quay về, thì một người trong đó gọi tôi:

 

“Anh ơi, mình có thể kết bạn WeChat được không?”

 

Tôi còn đang lưỡng lự, thì có một cánh tay vòng qua n.g.ự.c tôi — Trương Thuấn dựa lên vai tôi:

 

“Anh ra đây làm gì thế?”

 

Hai cô gái thấy Trương Thuấn thì mắt sáng lên.

 

Phản ứng rõ ràng kiểu: "Anh này còn đẹp trai hơn".

 

Tôi nói:

 

“Giúp chụp ảnh.”

 

“Xong chưa?”

 

“Xong rồi.”

 

Trương Thuấn khoác vai tôi:

 

“Về thôi, mặt trời sắp lặn rồi.”

 

Tôi quay lại cười với hai cô gái:

 

“Xin lỗi nha.”

 

15

 

Xem xong hoàng hôn, tụi tôi tìm đại một quán nhỏ ven đường ăn hải sản.

 

Vì quá vui nên ai cũng uống kha khá. Lúc tính tiền chỉ còn hai người tỉnh táo: tôi và Lâm Nhạc Ngôn.

 

Dìu từng người về khách sạn, đỡ lên giường xong là tôi muốn xỉu luôn vì mệt.

 

Định về phòng ngủ thì bỗng nhớ lời Trương Thuấn nói về phòng cuối hành lang có m/a, nên tự nhiên không dám ở một mình nữa.

 

Thế là lấy cớ “chăm sóc”, tôi ở lại phòng của Trương Thuấn và Đinh Diên An.

 

Phòng này có ghế sofa khá to, đủ chỗ nằm. Tôi tắt đèn rồi nằm xuống.

 

Đang mơ màng thì cảm thấy bên cạnh có người.

 

Mở mắt ra, thấy Trương Thuấn đang ngồi dưới đất, tựa vào sofa, lặng lẽ nhìn tôi.

 

“Anh ơi ~” – Cậu ta gọi mềm nhũn.

 

Tôi ngồi dậy hỏi:

 

“Sao tỉnh rồi? Muốn đi vệ sinh hay khát nước à?”

 

Cậu ta lắc đầu:

 

“Em muốn ngủ với anh.”

 

Thấy cậu ta còn say, tôi thở dài, định đứng dậy đỡ thì bất ngờ bị đẩy ngã.

 

Cả hai ngã xuống sofa, tôi nằm phía trên.

 

“Trương Thuấn, buông ra.”

 

“Không!”

 

Cậu ta ôm ch/ặt lấy tôi, dụi đầu vào cổ tôi.

 

Mái tóc mới c/ắt, lởm chởm, cứ cạ vào da tôi đ/au đ/au, ngứa ngứa, cảm giác lạ lắm.

 

Tôi cúi xuống thì thấy... nó đang li/ếm.

 

Đầu óc tôi như n/ổ tung. Vừa gỡ được ra thì lại bị ôm ch/ặt kéo về, tay giữ đầu tôi rồi... hôn.

 

“Anh ơi, em thích anh.”

 

Vừa hôn, vừa khóc.

 

Tôi trố mắt ra nhìn.

 

“Em thật sự thích anh nhiều lắm…”

 

16

 

Trương Thuấn vừa khóc vừa nói thích tôi, nói mãi đến khi ngủ thiếp đi.

 

Tôi lau mặt cho cậu ta, đắp chăn, liếc nhìn Đinh Diên An một cái rồi mở cửa ra ngoài.

 

Lúc đó là 4 giờ sáng, trời còn tối om.

 

Nhưng đường đã có người, chắc đang chuẩn bị ra biển ngắm bình minh.

 

Tôi cầm điện thoại, đi lang thang vô định.

 

Nếu như hai lần trước tôi vẫn xem những lời tỏ tình là đùa giỡn, thì lần này của Trương Thuấn... tôi không thể xem nhẹ nữa.

 

Họ thật sự thích tôi sao?

 

Tôi thấy sao?

 

Gh/ét à?

 

Chắc là không.

 

Vui không?

 

Không hẳn, nhiều hơn là bối rối và choáng.

 

Tôi cứ đi mãi, mãi đến khi trời dần sáng, mờ mờ phía Đông lộ ra ánh sáng đầu ngày.

 

Mở bản đồ xem thì mới nhận ra đi hơn 10 cây số rồi, đành quay lại.

 

Đi đến ngã tư, tôi thấy Nghiêm Sở mặc đồ ngủ đứng đó.

 

“Đại ca?” – Tôi khẽ gọi.

 

Nghiêm Sở ngẩng lên thấy tôi, chạy băng qua đường ôm ch/ặt lấy tôi:

 

“Chu Kiều! Cậu đi đâu vậy?!”

 

Hiếm khi nghe cậu ta gọi đầy đủ tên tôi. Tôi vỗ vỗ lưng cậu ta:

 

“Dậy sớm quá nên đi dạo tí thôi.”

 

Nghiêm Sở ôm ch/ặt không buông, thở hổ/n h/ển:

 

“Cậu có thể rủ tôi đi cùng mà, dọa tôi c.h.ế.t khiếp, cứ tưởng mất cậu rồi.”

 

Tôi bật cười:

 

“Tôi lớn thế này sao mất được.”

 

Sau khi dỗ xong Nghiêm Sở, hai đứa cùng quay về, đến ngã rẽ thì gặp Lâm Nhạc Ngôn.

 

Sau đó là Đinh Diên An và Trương Thuấn.

 

Cả bốn người… đều dậy đi tìm tôi.

 

Tôi không dám nhìn vào mắt Trương Thuấn, nhẹ giọng nói:

 

“Mọi người à, tôi chỉ mất ngủ thôi…”

 

17

 

Dậy hết rồi, cả đám ra biển ngồi trên cát ngắm bình minh.

 

Lâm Nhạc Ngôn cởi áo khoác đắp cho tôi, Đinh Diên An m/ua đồ uống nóng cho tôi.

 

Tôi thoải mái tựa vào vai Nghiêm Sở, nhìn mặt trời từ từ nhô lên khỏi mặt biển.

 

Khi tỉnh lại thì thấy mình đang nằm trên giường.

 

Lâm Nhạc Ngôn nói tôi ngủ gật lúc ngắm mặt trời, Trương Thuấn cõng tôi về.

 

Tôi ngẩng lên, thấy cả bốn người đang ngồi ở các góc phòng, im lặng chờ tôi tỉnh.

 

Không khí lạ lắm, cứ như sắp xảy ra chuyện gì đó.

 

Tôi còn đang ngẩn người thì Nghiêm Sở đi lại, nói:

 

“Dậy đi, còn nhiều nơi chưa đi chơi mà.”

 

Chiều hôm đó, cả nhóm check-in ba địa điểm nổi tiếng.

 

Đến nơi cuối cùng, tôi kéo Nghiêm Sở selfie. Vừa bấm máy, cậu ta ghé sát tai tôi, khẽ nói:

 

“Chu Kiều, tôi thích cậu.”

 

Câu đó theo tiếng tách của máy ảnh, lọt thẳng vào tim tôi.

 

Tôi quay đầu nhìn cậu ấy — dịu dàng, chân thành. Mà kỳ lạ là tôi không ngạc nhiên.

 

Vì cậu ấy là người duy nhất chưa “dùng miệng” tỏ tình.

 

“Cậu…” – Tôi lắp bắp.

 

Nghiêm Sở khẽ bấm vào lòng bàn tay tôi, rồi nói:

 

“Lâm Nhạc Ngôn, đến lượt cậu.”

 

Tôi còn chưa kịp phản ứng, Nghiêm Sở đã rời đi. Lâm Nhạc Ngôn tiến tới, đứng cạnh tôi.

 

Cậu ấy không làm gì thân mật, chỉ giơ tay tạo dáng chữ V trước máy ảnh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi và đối thủ cùng nhận dự án trùng tu thư viện

Chương 11
Trận mưa lớn khiến tầng hầm lưu trữ của một thư viện công cộng bị ngập nước. Tống Tri Vi, một chuyên gia phục chế văn vật giấy, buộc phải cùng đối thủ cạnh tranh lâu năm là Cố Thanh Sầm đưa ra quyết định về thứ tự cứu hộ các tài liệu trong vòng 48 giờ. Hai người đã thiết lập các tiêu chuẩn truy xuất nguồn gốc dựa trên độ ẩm, vị trí lưu trữ và công suất của kho lạnh, đồng thời phát hiện ra rằng phía thư viện vốn đã biết về vấn đề rò rỉ nước thông qua các dấu vết nước cũ, bảng kiểm tra định kỳ và đánh giá rủi ro. Điều khó chấp nhận hơn cả là Thanh Sầm từng bị ràng buộc bởi các điều khoản bảo mật nên đã nắm giữ một phần thông tin rủi ro, khiến những dự án mà Tri Vi từng thua trong quá khứ không còn đơn thuần là vấn đề thắng thua về năng lực. Dẫu biết việc công khai hồ sơ sẽ khiến công tác cứu hộ bị đình trệ và khoản thanh toán cuối cùng bị trì hoãn, họ vẫn lựa chọn công khai các nguyên tắc phân loại và dòng thời gian rủi ro dưới tên mình, từ đó xác lập một mối quan hệ đồng nghiệp mới – nơi họ có thể hợp tác nhưng cũng có thể chất vấn lẫn nhau trong chính những cái giá phải trả.
0