Tôi b/án xúc xích tinh bột trước cổng trường tiểu học quý tộc, vậy mà bị anh trai khách quen – một bé gái – hiểu lầm là tên bi/ến th/ái x.
Một ngày nọ, bé gái nhắn tin: “Xúc xích tinh bột màu hồng.”
Tôi: “Giờ cũ, chỗ cũ?”
Bé gái gửi cho tôi một địa chỉ: “Tiền xe được hoàn lại.”
Hôm sau, tôi hí hửng giao hàng tận nơi.
Gõ cửa biệt thự, một anh đẹp trai mở cửa, mặt lạnh như băng nhìn tôi.
Tôi thấy có điềm gở, quay đầu bỏ chạy.
“Cậu dám nhắm vào em gái tôi à?”
Anh đẹp trai bóp eo tôi, tay trượt xuống dưới:
“Thằng bi/ến th/ái nhỏ, để tôi xem xem, hồng thật không?”
1
Sau khi thất nghiệp, tôi tìm được cơ hội kinh doanh.
B/án xúc xích tinh bột.
Tôi dựng quầy nhỏ ngay trước cổng ngôi trường tiểu học quý tộc duy nhất trong thành phố.
Ba tệ một cây, mười tệ ba cây.
Lợi nhuận cao thường đi kèm rủi ro cao.
Tôi thường xuyên bị bảo vệ, phụ huynh và mấy “trùm chợ” khu vực này đuổi đi.
Vậy nên tôi tích cực phát triển khách hàng online.
Cherry Fish là khách quen trung thành của tôi.
Cô bé cũng là bé con “quái đản” nhất mà tôi từng gặp, không có đối thủ.
Xe đưa đón mỗi ngày ít nhất cũng là Maybach.
Tuổi nhỏ mà đã biết cười kiểu "old money".
Nhưng mà, mỗi lần giao dịch giữa tôi và bé đều như giao dịch bí mật của tổ chức ngầm.
Cherry Fish nói: “Anh không được chủ động nhắn tin cho em. Nhắn xong phải xóa sạch lịch sử trò chuyện!”
“Nếu anh bị anh trai em phát hiện, anh sẽ toi đó. Ổng đ/á/nh m.ô.n.g rất đ/au luôn!”
Tôi cười thầm.
Tay của anh trai em có dài đến thế sao, mà đ/á/nh được m.ô.n.g tôi?
Nhưng tôi vẫn tuân thủ nguyên tắc “tránh rắc rối”, không bao giờ chủ động liên hệ Cherry Fish.
Dạo gần đây, Cherry Fish – người luôn giữ thói quen một ngày ăn một cây xúc xích – lại chẳng liên lạc gì.
Tôi đành đăng một story chỉ mình bé thấy được:
“Xúc xích tinh bột màu hồng mềm mềm dẻo dẻo, bấm vào xem hình [nh.ạy cả.m]”
Quả nhiên, chưa đầy bao lâu sau, Cherry Fish nhắn tin.
2
Cherry Fish: 【Xúc xích tinh bột màu hồng?】
Tôi gõ chữ như bay: 【Biết công chúa thích đồ màu hồng nên xúc xích của anh cũng hồng và dễ thương hết cỡ luôn ~~】
Cherry Fish im lặng, nhưng dòng trạng thái “đang gõ” cứ hiện mãi.
Chờ lâu muốn rụng cả hoa, cuối cùng bé nhắn: 【Mẹ em biết chuyện của anh rồi. Bà hỏi anh có bị bệ/nh không.】
Nhà giàu quả là cẩn thận.
Nhưng tôi cũng không phải không có chuẩn bị.
Tôi đã có giấy chứng nhận sức khỏe mới dám bày quầy b/án mà!
Tôi lập tức trả lời: 【Rất khỏe, rất lành mạnh!】
【Có muốn xem thử không =v=?】
Tôi bật dậy khỏi giường, lục trong ngăn kéo bàn làm việc ở phòng trọ để tìm giấy chứng nhận sức khỏe.
Vừa quay lại thì thấy bé gửi một icon [gi/ận dữ].
Cherry Fish: 【Em không muốn xem nữa. Ngoài em ra, còn ai từng m/ua xúc xích của anh?】
Tôi lập tức thể hiện sự trung thành: 【Người khác không hiểu xúc xích tinh bột màu hồng! Chỉ có em mới hiểu ~~】
Tôi đặt điện thoại xuống, thở dài.
Tôi hiểu cảm giác muốn đ/ộc chiếm đồ ăn ngon của bé, vì hồi nhỏ tôi cũng thế.
Tôi từng “giấu” một thiếu gia mùi vải thiều trong nhà mình suốt bảy ngày.
Chuyện đó xảy ra hồi tôi học lớp Một.
Một ông doanh nhân dẫn con trai 13 tuổi đến trường tôi làm từ thiện.
Thiếu gia đó gi/ận cha mình vì cãi nhau, bị ông ta ném khỏi xe rồi lái đi luôn.
Tôi lén nghe thấy thầy cô nói, vị doanh nhân đó có hàng chục đứa con kiểu này.
Đứa này còn đỡ, từng có đứa bị mang ra biển cho cá m/ập ăn.
Những bạn nhỏ khác sợ bị cho cá m/ập ăn nên chẳng ai dám nói chuyện với cậu ta.
Tôi lén dẫn cậu ta về nhà, không nói với ai.
Lúc cậu ấy đưa tôi phong bì, tôi ngửi thấy tay cậu có mùi kẹo vải thiều.
Mẹ tôi lúc còn sống rất hay ăn loại kẹo đó.
Thiếu gia phủ nhận: “Tôi không ăn kẹo vải.”
“Tại sao người cậu lại có mùi vải?”
Nghe xong, cậu ta lộ vẻ cực kỳ gh/ê t/ởm.
Cởi áo sơ mi trắng ra, trùm thẳng lên đầu tôi:
“Cậu thích mùi đó thì ngửi cho đã.”
“Cái ổ chó nhà cậu, cho tôi ở nhờ bảy ngày.”
Thiếu gia không bao giờ nói tên mình. Sau bảy ngày thì biến mất không để lại dấu vết.
Hồi đó tôi còn chưa biết trên đời có thứ gọi là nước hoa.
Tôi nhìn về tủ quần áo nhựa ở góc tường.
Giữa đống đồ rẻ tiền, có một chiếc áo sơ mi trắng sáng như phát sáng – hàng cao cấp.
Màn hình điện thoại sáng lên, Cherry Fish lại nhắn:
【Ngày mai tan học đừng đi đâu, em sẽ tìm anh.】
3
Giữ chân được một khách lớn có nguy cơ mất, tôi sung sướng lăn vài vòng trên giường.
Ngay cả chỗ xươ/ng sườn từng bị đ/á/nh g/ãy cũng không còn thấy đ/au.
Tôi mở Duolingo học tiếng Anh một lúc rồi ngủ ngon lành.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, thấy A Hoa – người từng lăn lộn với tôi trong bar đêm – nhắn:
【Tiểu Táo Táo, mày tiêu rồi. Tao nghe anh Cá Nước nói có người ra tiền thuê người đ/á/nh mày.】
【Mày có phải đang b/án xúc xích ở tiểu học Anh Hoa không? Dạo này đừng tới đó nữa.】
Tôi lập tức nhắn lại chấm hỏi.
Từ lúc bị đuổi khỏi quán bar, tôi sống rất kín tiếng, sao lại đắc tội ai được?
A Hoa cũng từng bị đuổi, nhưng sau đó theo anh Cá Nước – dân giang hồ – làm “chim hoàng yến”, c/ắt cánh quy phục.
Mãi tới trưa A Hoa mới trả lời.
Chắc lại đêm xuân ngắn ngủi, sáng ngủ tới trưa, không ai gọi cũng chẳng dậy.