Tôi là một trai thẳng, nhìn bề ngoài thì rất... gay.

 

Vì muốn lấy lòng ông bạn cùng phòng – người rõ ràng cực kỳ gh/ét tôi – tôi quyết định: mỗi ngày cho anh ta ăn một trái chuối.

 

Ai ngờ có một ngày tôi chưa kịp cho anh ta ăn...

 

Anh ta lại bò thẳng lên giường tôi, mạnh mẽ bóp miệng tôi ra.

 

“Bé ngoan, há miệng nào, hôm nay tới lượt anh đút em rồi.”

 

1

 

Tôi lỡ tay… cắm luôn trái chuối chưa bóc vỏ vào miệng Viên Dã.

 

Tay tôi run lập cập.

 

Viên Dã là kiểu sinh viên thể thao da ngăm, cao 1m90, cơ bắp cuồn cuộn, mặt vừa đẹp vừa dữ, vừa tắm xong chỉ quấn mỗi khăn tắm, tám múi cơ bụng sáng bóng như muốn chói m/ù mắt tôi.

 

Còn tôi là một thanh niên 1m75, trắng như cục bột, dáng người thư sinh yếu ớt, nhìn y như... một "gay chính hiệu".

 

Ban đầu tôi chỉ muốn tỏ ra thân thiện, chia cho bạn cùng phòng một trái chuối thôi mà.

 

Ai ngờ đúng lúc tôi đưa tới thì anh ta vừa quay đầu lại...

 

Một tay tôi thọc thẳng chuối vào miệng anh ta...

 

Viên Dã chụp lấy cổ tay trắng nõn của tôi, lưỡi anh ta đẩy phần nửa trái chuối ra ngoài, vỏ chuối ướt đẫm.

 

Anh ta cau mày, gương mặt lạnh như tiền đứng phắt dậy.

 

Cả khối cơ bắp lừng lững áp sát tôi, cúi đầu nhìn trái chuối.

 

"Tống Duẫn, cậu vừa nhắm vào chỗ nào thế hả?"

 

2

 

Tôi hoảng đến mức dán cả m.ô.n.g vào tường.

 

"Th-thật ra… tôi chỉ định hỏi cậu có ăn không…"

 

“Ăn.”

 

Tôi còn chưa kịp rút tay lại thì anh ta đã gật đầu nhận lấy.

 

Thực ra, Viên Dã rất gh/ét tôi.

 

Ở ký túc xá, anh ta cứ nhìn tôi chằm chằm.

 

Mỗi lần tôi cởi áo, anh ta dán mắt vào eo tôi không rời, lông mày nhíu ch/ặt.

 

Tôi uống sữa, anh ta nhìn yết hầu tôi nuốt từng ngụm.

 

Tôi tắm xong chỉ mặc mỗi cái áo sơ mi trắng đi qua đi lại trong phòng, chưa kịp mặc quần dài, áo lại vừa khéo che đúng mông.

 

Viên Dã nhìn thẳng vào chân tôi, mặt đanh lại.

 

"Tống Duẫn, mặc quần vào."

 

Quả nhiên, chắc là do tôi nhìn quá gay.

 

Tôi vốn đã eo nhỏ, chân trắng, mặt lại đẹp kiểu… gay thụ tiêu chuẩn.

 

Viên Dã kiểu người thẳng như dây đàn thế kia, làm sao chịu nổi tôi – một thằng thẳng mà lại quá giống gay như thế? Chắc vì thế mà ngày nào anh ta cũng trừng mắt với tôi!

 

Anh ta nhìn kiểu rất gh/ét tôi luôn ấy!

 

Nên tôi mới cố gắng lấy lòng anh ta bằng cách chia chuối.

 

Viên Dã cúi sát lại, mũi gần như chạm vào mặt tôi, lông mày nhíu ch/ặt, mắt gi/ật giật.

 

"Đưa chuối thì cũng phải bóc vỏ chứ?"

 

Trông anh ta có vẻ hơi tức, làm tôi sợ muốn nhũn cả chân.

 

"Đ-được rồi…"

 

Tôi bóc vỏ cẩn thận, đưa chuối cho anh ta.

 

“C-của cậu nè.”

 

Viên Dã khựng lại một chút, mắt hơi tối, sau đó há miệng.

 

"Tay cậu bẩn."

 

"Đút tôi đi."

 

3

 

Tôi giơ tay đút anh ta ăn hết cả trái chuối.

 

Viên Dã mỗi lần cắn một miếng là mắt lại nhìn tôi nóng rực hơn một chút.

 

Đến khi ăn xong, lông mày anh ta mới giãn ra, giọng nói cũng nhẹ nhàng hơn một tí:

 

"Cảm ơn."

 

Đúng lúc đó hai đứa bạn cùng phòng khác mở cửa bước vào, thấy tôi còn cầm vỏ chuối trên tay.

 

Một đứa lao đến túm tay tôi:

 

"Đâu ra thế? Tôi thấy siêu thị ch/áy hàng rồi mà, tôi còn chưa m/ua được!"

 

Viên Dã cau mày nhìn bàn tay bị nắm ch/ặt của tôi.

 

Tay tôi trắng, ngón tay dài, bị tay thằng kia nắm ch/ặt lại càng thêm… gay.

 

Viên Dã chắc chắn thấy phản cảm mới cau mày như vậy!

 

Không được để anh ta hiểu lầm tôi là cong!

 

Tôi vội rút tay lại.

 

"Phần cuối cùng tôi m/ua được đó."

 

Tôi đi đến bàn lấy chuối mới, bẻ cho từng người.

 

"Mỗi người một quả nha!"

 

Nghĩ đến việc bọn họ ra ngoài mà không m/ua được chắc cũng tiếc lắm, tôi lại bẻ thêm vài quả chia cho cả nhóm.

 

"Thôi ngại quá!"

 

"Không sao đâu! Tôi có nhiều lắm, ăn không hết!"

 

Trong lúc chia chuối, tôi có cảm giác Viên Dã cứ nhìn tôi chằm chằm.

 

Nên tôi cũng chia cho anh ta thêm vài quả. Anh ta to con, chắc ăn khỏe, tôi còn bẻ thêm một quả nữa.

 

Ai ngờ anh ta lại từ chối, rồi đi rửa tay.

 

"Không cần."

 

Chắc là hành động nắm tay lúc nãy làm anh ta thấy gh/ê thật rồi.

 

Tôi “ồ” một tiếng, quay người leo lên giường, cố gắng không uốn éo m.ô.n.g khi leo để trông bớt gay một chút — thì bỗng một đôi tay to đặt lên eo tôi từ phía sau.

 

Ng/ực nóng rực của Viên Dã áp sát vào lưng tôi.

 

"Không cần đưa hết một lần."

 

"Mỗi ngày cho tôi một trái là được."

 

Chương 4

 

Sáng hôm sau, tôi lại cầm trái chuối đưa đến sát miệng Viên Dã.

 

Anh ta ngồi trước bàn, ngớ người nhìn tôi, vẻ mặt đầy nghi hoặc:

 

"Cậu vẫn định đút tôi nữa à?"

 

"Còn phải hỏi à?" – Tôi chẳng nghe rõ giọng điệu của anh ta là ngạc nhiên hay chê trách, chỉ chăm chăm bóc vỏ chuối rồi… lại đút thẳng vô miệng anh ta.

 

Viên Dã hơi sững người, nhưng vẫn ngoan ngoãn cắn từng miếng.

 

Đến khi sắp ăn hết, ánh mắt anh ta dừng lại trước n.g.ự.c tôi, lông mày nhíu ch/ặt:

 

"Tống Duẫn, cậu không thấy cái áo sơ mi này quá trong à? Cậu định mặc cái này đến lớp hả?"

 

"Trong?"

 

Lông mày anh ta nhíu càng ch/ặt.

 

"Ừ. Tôi còn thấy được… cái kia của cậu… Với cả, cậu có phải cài nhầm khuy không đấy?"

 

Tôi cúi xuống nhìn, phát hiện chiếc sơ mi mỏng tang dưới ánh đèn, để lộ thân hình g/ầy gò bên trong.

 

Tôi còn cài nhầm khuy, trên thì hở cả mảng xươ/ng quai xanh trắng ngần, dưới thì lộ nguyên phần eo thon.

 

Chậc...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
10 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Giữa tháng nghe mưa

Chương 6
Ta cùng trưởng tỷ đều chung ngày tạ thế. Nàng là Nhất phẩm cáo mệnh phu nhân, còn ta là Hiếu Chiêu Hoàng thái hậu được Tiên đế thân phong. Suốt một đời này, ta luôn đè đầu cưỡi cổ nàng. Nhưng đến phút cuối, thi thể nàng lại được bí mật đưa vào lăng mộ Tiên đế. Ta làm Hoàng hậu mười năm, Thái hậu bốn mươi năm, cuối cùng lại chỉ được an táng ở Phi lăng. Trước bài vị của ta, Thiên tử mặt lộ vẻ hổ thẹn: "Hợp táng cùng Gia Bình phu nhân, là di mệnh của phụ hoàng." "Nếu năm đó ngài không cố chấp ngăn cản, phụ hoàng đã không yêu mà không được, đoản mệnh giữa đường." "Kiếp sau, ngài... hãy thành toàn cho họ." Mở mắt lần nữa, ta thật sự trở về ngày yến tiệc tuyển phi. Ta vẫn là Thái tử phi được Hoàng hậu chỉ định. Chỉ khác là khi Ngụy Chương như tiền kiếp đề nghị nạp trưởng tỷ làm Trắc thất. Ta dừng một chút, thần sắc lạnh nhạt: "Như ý Điện hạ."
Cổ trang
Cung Đấu
Trọng Sinh
0