10.

 

Trình Tư Nam nhẹ nhàng thổi vào vết thương trên mặt tôi, khiến cảm giác đ/au nơi khóe mắt cũng dịu đi chút ít.

 

Tôi ôm một con mắt gấu trúc, nói lời cảm ơn:

 

“Cảm ơn cậu nhé.”

 

Cậu ta đáp lại bằng giọng khó chịu:

 

“Cậu không xông vào thì chẳng có chuyện gì.”

 

Rõ ràng là đang quan tâm, mà giọng điệu thì cứng ngắc, khó ưa.

 

Tôi trong lòng vui hẳn, trêu chọc:

 

“Tôi thích thế đấy. Cái mặt đẹp trai của cậu mà bị ném trúng thì tôi đ/au lòng c.h.ế.t mất.”

 

Nói xong còn làm bộ ôm n.g.ự.c đầy kịch tính.

 

Trình Tư Nam nghiến ch/ặt răng hàm. Xong rồi, nguy hiểm.

 

Quả nhiên, giây tiếp theo, cậu ta chọc vào vết thương của tôi. Dù nhẹ thôi, vẫn đ/au đến mức tôi hét toáng lên:

 

“đ/au quá trời ơi!”

 

Quá đáng thật!

 

11.

 

Trình Tư Nam bảo tôi cùng đi công ty với cậu ta.

 

“Tôi đi làm gì?”

 

Tôi lắc đầu, nhưng trong đầu lại đang nghĩ chuyện khác.

 

Trước khi đi, cậu ta dặn đi dặn lại:

 

“Cần gì thì gọi điện cho tôi. Đừng có chạy lung tung.”

 

Tôi mất kiên nhẫn đẩy cậu ra cửa:

 

“Biết rồi biết rồi. Mau đi làm đi, sếp mà đi trễ là không tốt đâu.”

 

Trình Tư Nam lặng lẽ nhìn tôi, như thể nhìn thấu điều gì đó.

 

“Nhìn cái gì?”

 

Tôi chột dạ nên giọng hơi lớn.

 

Cậu ta nheo mắt, giọng mang theo đe dọa:

 

“Tốt nhất là cậu đừng có chạy lo/ạn.”

 

Tôi giơ bốn ngón tay lên:

 

“Tôi thề, không chạy!”

 

Cậu ta hừ lạnh:

 

“Miệng cậu thì từ bao giờ biết giữ lời?”

 

Nói vớ vẩn...

 

12.

 

Tôi khó chịu với cách bố trí căn nhà của Trình Tư Nam đã lâu rồi.

 

Sống trong cái nhà không có tí phong thủy nào, chẳng khác gì xúc phạm đến thần tiên cả.

 

Lợi dụng lúc cậu ta đi làm, tôi xoay lại hướng ghế sofa trong phòng khách, bày thêm mấy món trang trí chiêu tài khắp phòng.

 

Chuông cửa vang lên, tôi chỉnh lại quần áo, hớn hở đi mở cửa.

 

Thật lạ, nhà đã có nhận diện vân tay, nhận diện khuôn mặt rồi, vậy mà Trình Tư Nam vẫn bắt tôi mở cửa cho bằng được.

 

Cậu ta bước vào, đột nhiên dừng lại, lùi vài bước nhìn lại tôi:

 

“Không đi nhầm nhà…”

 

Xem ra cách bày trí của tôi có tác dụng rồi!

 

Nhưng tôi vẫn muốn có được sự công nhận của cậu ta, lòng đầy thấp thỏm:

 

“Cậu thấy sao?”

 

Cậu ta gật đầu:

 

“Rất tốt.”

 

“Thích không? Tôi bày trí như vậy đó.”

 

Trình Tư Nam hơi ngẩn người, sau đó cong môi, nở nụ cười nhạt:

 

“Tôi rất thích.”

 

Lúc đó, trái tim đang treo ngược của tôi mới chịu rơi xuống. Được cậu ấy khen, trông cậu ấy lại càng đẹp trai.

 

Tôi hào hứng khoe khoang, nhưng bầu không khí bỗng tụt xuống đáy.

 

Trình Tư Nam nhíu mày:

 

“Cậu ra ngoài?”

 

Tôi hoảng hốt:

 

“Gì cơ?”

 

“Không phải cậu hứa là không chạy lung tung sao?”

 

“Tôi đâu có chạy lung tung.”

 

Cả ngày tôi chỉ lo trang trí cho đẹp và hút tài, mà cậu ta lại chỉ quan tâm tôi có “ra ngoài” hay không.

 

Không thể hiểu nổi!

 

Trong lòng bốc lên một ngọn lửa vô danh.

 

Vì giữ hình tượng “thần tiên không nói bậy”, tôi bắt chước mấy bộ phim Đài Loan gần đây mình xem, m/ắng cậu ta:

 

“Đồ máy xe c.h.ế.t tiệt không biết điều! Từ nay khỏi có bất ngờ gì nữa!”

 

Một tiếng ho nhẹ vang lên bên tai, tôi ngẩng đầu, thì thấy vẻ lạnh lùng của Trình Tư Nam đã dịu đi.

 

“Cậu có muốn chơi mô-tô không?”

 

Đúng là bắt trúng chỗ yếu! Không thể phủ nhận, tôi thích điều này.

 

Tạm thời tha cho cậu ta một cơ hội.

 

Cậu ta chở tôi lướt vun vút trên đường cao tốc, tôi ôm ch/ặt eo cậu ấy, gió lướt qua bên tai, nhìn đèn phố lung linh phía xa, tôi mới thật sự có cảm giác được sống làm người.

 

Làm người… thật tuyệt.

 

Xe dừng lại bên lề con đường vắng.

 

Tôi nhéo nhéo cơ bụng cậu ấy, ra hiệu cởi mũ bảo hiểm giúp tôi, tôi không biết cởi.

 

Trình Tư Nam cúi đầu tháo cho tôi, cẩn thận mà nghiêm túc. Hàng mi khẽ rung, in bóng nhẹ lên bầu mắt.

 

“Đồ ngốc.”

 

Tôi ngước nhìn, thấy vành tai cậu ta dưới ánh đèn đường đã ửng đỏ.

 

Có thể do dư âm của mô-tô, adrenaline vẫn còn cao, khiến tôi thở không nổi, tim đ/ập lo/ạn xạ như trống trận.

 

13.

 

Không ngoài dự đoán, tôi và Trình Tư Nam lại bị chụp lén.

 

Tôi chán nản:

 

“Cậu hot đến thế sao?”

 

Trình Tư Nam khẽ ho:

 

“Có người muốn giở trò thôi.”

 

Trên phim thương chiến: vận hành vốn, đấu trí đấu dũng.

 

Thực tế thương chiến: rình mò đời tư đối thủ, chờ người ta lộ điểm yếu.

 

Tôi thật sự không hiểu, tôi và Trình Tư Nam bị chụp ảnh thì ảnh hưởng gì tới công ty?

 

Tôi thắc mắc, nhưng cậu ấy không giải thích, còn không cho tôi xem điện thoại.

 

Là thần tài một thời, tôi đặc biệt quan tâm tài sản nhà họ Trình. Có thể gọi là nghiệp chướng nghề nghiệp.

 

Nếu ảnh hưởng tới công ty có phần do tôi, thì tôi phải tìm cách c/ứu vớt chứ…

 

Hay là dùng chút phép thuật?

 

Nhưng nếu bị trên kia phát hiện thì tiêu. Tôi rơi vào trạng thái lưỡng lự.

 

Còn chưa kịp quyết, cha Trình Tư Nam lại mò tới khi cậu ấy đang đi làm.

 

Ông ta kh/inh thường nói:

 

“Nó coi cậu như bảo bối, giấu kỹ lắm đấy.”

 

Tôi liếc ông ta một cái rõ to.

 

Chưa hết, ông ta bỗng hăng hái như bà tám:

 

“Cậu nói không có gì với nó, thế cậu có bạn gái chưa?”

 

Tôi ngớ ra, mặt đỏ bừng.

 

Làm thần tiên mà, suốt ngày túc trực ở nhà họ Trình, có thời gian đâu mà đi họp hội thần tiên mai mối?

 

“Chưa có.”

 

Ông ta phấn khởi hẳn:

 

“Vậy để tôi giới thiệu cho một cô. Cậu có rồi, thì chuyện hôm nọ bị chụp ảnh sẽ hết ảnh hưởng.”

 

“Thế là cổ phiếu công ty không sụt nữa à?”

 

Tôi tròn mắt nhìn ông ta — đúng là c/ứu tinh. Tôi lo nghĩ bao lâu, mà hóa ra giải pháp lại đơn giản vậy!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
4 Ôn Cố Chương 13
9 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Bên vực thẳm Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Giếng Đổi Con

Chương 7
Trong làng có một cái giếng đổi con. Chỉ cần ném con gái xuống giếng, trong vòng 7 ngày nhất định sẽ đổi được một đứa con trai. Nhưng trước khi ném xuống giếng, phải dùng đũa đâm nát cổ họng bé gái để đề phòng nó xuống âm phủ cáo trạng. Sau đó còn phải cắt lưỡi nó làm bánh bao, ăn vào thì chắc chắn sẽ sinh được con trai. Tôi đã tận mắt chứng kiến bố mẹ đối xử với chị gái như vậy. Chưa đến 7 ngày, mẹ đã mang thai. Đúng ngày giỗ đầu tuần, chị tôi trở về. Người chết oan thì cơ thể sẽ cứng đờ, không thể cúi người được. Vì vậy, chúng tôi trốn dưới gầm giường, chị mãi vẫn không tìm thấy. Ơ, chết rồi! Chúng tôi quên mất rằng lúc ném xuống giếng, chị bị đập đầu xuống đất. Chị bỗng quay đầu lại, treo ngược cơ thể, đầu cắm xuống đất, đôi chân hướng lên trời, nhìn chằm chằm vào chúng tôi: “Hê hê hê... Tìm thấy các người rồi.”
Báo thù
Hiện đại
Kinh dị
66