Cậu ta khoác vai tôi, cười gian: “Xem đi mà, tụi mình cùng coi, còn có thể giúp nhau nữa chứ.”

 

Trên mạng nói mấy ông trai thẳng hay “giúp đỡ lẫn nhau” cũng bình thường, không biết gay có thế không?

 

Nhưng tôi thì hoàn toàn không muốn xem mấy thứ đó!

 

Để giữ vững hình tượng gay, tôi giả vờ thoải mái đồng ý: “Haha, được thôi, tôi không sao, còn anh Giang?”

 

Nói xong quay sang nhìn Giang Tư Diên, mong cậu ấy sẽ từ chối.

 

Nhưng trong ánh mắt khẩn cầu của tôi, Giang Tư Diên lại gật đầu.

 

“Được.”

 

Trời ơi, sập trời rồi.

 

Tắt đèn xong, tôi cứng đờ ôm cái máy tính bảng ngồi trên giường, đối diện với màn hình lớn.

 

Hai người họ ngồi hai bên, kẹp tôi ở giữa.

 

Tôi cười gượng, nháy mắt với Chu T.ử An: “Tôi không muốn ngồi giữa đâu, T.ử An, cậu ngồi đây đi!”

 

Chu T.ử An thích Giang Tư Diên, hai người họ ngồi cạnh nhau xem phim có khi còn thúc đẩy tình cảm, tôi ngồi giữa làm gì.

 

Chu T.ử An chớp chớp mắt, hoàn toàn không hiểu ý tôi: “Khác gì nhau chứ, tôi không muốn cầm máy tính bảng.”

 

Cái đồ ch.ó ng/u!

 

Tức vì cậu ta không biết tranh thủ, tôi đành nhấn nút play, đoạn đầu là hai người đàn ông ngồi nói chuyện trước camera.

 

Hai người đó trông cũng được, khá lịch sự, không đến mức khó chấp nhận như tôi tưởng.

 

Nhưng họ không có động tác thân mật nào, càng xem tôi càng thấy lạ, đến khi một chàng trai mặc đ/ộc cái sơ mi bước vào, dáng người nhỏ nhắn, da trắng nõn.

 

Hai người kia lập tức nhào tới, ôm hôn lấy cậu ta.

 

Mẹ kiếp!

 

Tôi trợn mắt há hốc mồm, không tin nổi cảnh tượng trước mắt.

 

Gay chơi mấy trò này thật à?

 

Tôi ngồi xem mà toàn thân không yên.

 

Lúc đó, có một bàn tay len lén sờ tới.

 

Tôi gi/ật mình: “Cậu làm gì đấy?”

 

Chu T.ử An chớp mắt nhìn tôi, mặt vô tội: “Giúp nhau mà, căng thẳng cái gì, chẳng lẽ cậu ngại?”

 

Tôi là trai thẳng, xem mấy thứ này tất nhiên không có phản ứng sinh lý, nếu để cậu ta biết thì toang.

 

Tôi cố gắng tỏ ra bình tĩnh: “Giờ vẫn chưa cần.”

 

Chu T.ử An cười như hiểu rõ, giọng châm chọc: “Diệp Tử, nói thật đi, cậu là 1 hay 0?”

 

Tôi cũng muốn nói mình là 1 lắm, nhưng lực bất tòng tâm, vì tôi chẳng có chút hứng thú nào với đàn ông.

 

Để không bị lộ, tôi lại nói dối: “Tôi là 0.”

 

Ánh mắt sâu thẳm của Giang Tư Diên khẽ d.a.o động, Chu T.ử An cũng cong môi cười.

 

Cả hai đồng thanh: “Trùng hợp gh/ê, tôi là 1.”

 

Hay thật đấy, đang chơi trò 101 với tôi à.

 

Phim càng lúc càng khó coi, tôi càng xem càng thấy nổi da gà, cảm giác như có hai ánh mắt cứ nhìn chằm chằm vào mình.

 

Tôi dịch ra sau một chút, nhưng bị Chu T.ử An giữ lại.

 

“Cậu ngồi sát Giang Tư Diên làm gì, qua bên này đi, đừng đ/è lên anh ấy.”

 

Giang Tư Diên vốn không thích tiếp xúc cơ thể với người khác.

 

Tôi nhận ra, đang định dịch sang bên kia.

 

Giang Tư Diên lại nói: “Không sao đâu, lại gần chút đi.”

 

Tôi hơi bất ngờ nhìn cậu ấy.

 

Chu T.ử An khoác vai tôi, cười nói: “Không sao, bên tôi còn dư chỗ.”

 

Hai ánh mắt giao nhau, không khí dần trở nên vi diệu.

 

Hai bên đều là đàn ông, lúc này tôi chỉ muốn bóp c.h.ế.t cái tôi từng nói mình là gay.

 

Tự đào hố ch/ôn mình rồi.

 

Không khí càng lúc càng nóng, cảm giác như nhiệt độ quanh đây tăng vọt.

 

Chu T.ử An chắc vì thấy tôi ngồi gần Giang Tư Diên quá mà gh/en, lỡ hiểu lầm tôi cũng thích Giang Tư Diên thì c.h.ế.t.

 

Tôi phải rút lui thôi!

 

Tôi bất chợt nảy ra một ý, khẽ ho rồi nói kiểu làm màu:

 

“Cảm giác chẳng có gì hay ho, các cậu cứ xem đi, tôi để dành xem với bạn trai tôi sau.”

 

Rồi nhét máy tính bảng vào tay Chu T.ử An, giở chăn nằm xuống trốn.

 

Chu T.ử An do dự vài giây, sau đó trợn tròn mắt, giọng bỗng cao vút:

 

“Gì cơ? Bạn trai? Khi nào cậu có bạn trai, sao tôi không biết?”

 

Giang Tư Diên cũng nghe mà cau mày.

 

Tôi lắp bắp bịa ra một bạn trai:

 

“Chắc khoảng một hai tháng rồi, tôi giấu tụi cậu vì sợ các cậu kỳ thị, tụi tôi tình cảm tốt lắm.”

 

Chu T.ử An cười toe toét, khoác vai tôi như anh em chí cốt, nhưng lời nói thì nghiến răng nghiến lợi:

 

“Gh/ê g/ớm nhỉ, giấu kỹ thật đấy, khi nào cho tụi tôi gặp mặt?”

 

Chu T.ử An vẫn cười, nhưng tôi càng nhìn càng run.

 

“Haha, được thôi, khi nào cậu ấy rảnh tôi nói liền.”

 

“Được.”

 

Tôi c.ắ.n răng gật đầu, thầm tính sau này ki/ếm cớ bảo chia tay là xong.

 

Hôm sau tôi vẫn đi học cùng Giang Tư Diên như thường lệ, không hiểu sao hôm nay Chu T.ử An cũng đi theo.

 

Tôi đoán chắc cậu ta muốn tiếp cận Giang Tư Diên, tôi chỉ là bóng đèn, nhưng tôi không bận tâm.

 

Để không làm phiền hai người họ, tôi cúi đầu nghịch điện thoại suốt.

 

Cô em họ thân thiết vừa mới vào đại học, nhắn tin than tôi lừa nó, đại học chán c.h.ế.t, mới đầu tháng mà hết sạch tiền tiêu rồi.

 

Tôi vui sướng, gửi ngay bao lì xì an ủi nó.

 

Chu T.ử An ghé đầu qua.

 

“Nhắn gì mà vui thế?”

 

Tôi chưa kịp tắt màn hình, cậu ta đã thấy một phần đoạn chat.

 

Toàn là tin tôi nhắn cho em họ, hỏi han chuyện học hành và gửi tiền cho nó.

 

Sắc mặt Chu T.ử An hơi sượng lại, trong mắt lộ ra cảm xúc khó hiểu.

 

“Cậu thích cậu ta vậy luôn à? Cho đàn ông tiền là xui cả đời đấy biết không?”

 

Cậu ta hiểu lầm em tôi là bạn trai tôi.

 

Tôi nghĩ thôi kệ, như vậy càng giống thật, liền mượn cớ tránh giải thích.

 

“Haha, tôi thấy cũng ổn mà, tụi tôi tình cảm tốt lắm.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Tương Thích Hoàn Hảo

Chương 10
Vì độ tương thích đạt một trăm phần trăm, vị thống soái thú nhân buộc phải kết hôn với tôi — một người lưỡng tính. Nhưng sau khi kết hôn, anh vẫn luôn không hứng thú với tôi. Tôi chỉ có thể nghĩ đủ mọi cách để tiếp cận anh mỗi ngày. Tôi tin rằng, chỉ cần cố gắng đủ nhiều, sớm muộn gì anh cũng sẽ thích tôi. Cho đến hôm nay, khi tôi lại một lần nữa dốc hết sức quyến rũ Thẩm Vọng, đột nhiên nhận được thông báo khẩn cấp từ Cục Quản Lý: [Độ tương thích giữa cậu và Thống soái Thẩm đã bị nhầm rồi!] [Anh ấy không phải người có độ tương thích một trăm phần trăm với cậu!] Tôi lập tức chết lặng tại chỗ. Thảo nào Thẩm Vọng từ đầu đến cuối vẫn luôn lạnh nhạt với tôi. Trước mắt tôi, Thẩm Vọng vẫn chưa biết gì. Anh khẽ nhíu mày, lên tiếng thúc giục: "Rốt cuộc có làm nữa hay không? Một lát nữa tôi còn có việc." Tôi nhanh nhẹn khoác áo vào, đứng sang một bên: "Không làm nữa đâu, anh cứ đi làm việc của mình đi."
1.98 K
2 Mưa hoa sương gió Chương 13
5 Tham Lam Chương 12
10 Da Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tin Bình Luận Cốt Truyện, Tôi Xém Chút Mất Cả Chồng Lẫn Cáo Yêu

Chương 7
Sau khi nhặt được con cáo, đêm nào tôi cũng nằm mộng xuân. Chiếc đuôi cáo đỏ rực quấn chặt lấy vòng eo tôi, dụ dỗ tôi đặt tay lên cơ bụng của hắn. "Chị ơi, là tám múi, có thích không?" Nửa đêm giật mình tỉnh giấc, tôi đỏ bừng mặt, không dám nhìn con cáo đang ngủ chung một chăn với mình. Lúc theo bản năng ngẩng đầu lên, tôi lại nhìn thấy từng dòng bình luận chạy xẹt qua trước mắt. [Đồ cáo lẳng lơ, sống mấy nghìn năm rồi mà còn gọi cô gái hơn hai mươi tuổi là chị.] [Con cáo vừa ngốc vừa đần, đây không phải là nữ chính, đây là kẻ thù đã chia rẽ anh và nữ chính ở kiếp trước!] [Kiếp trước nữ phụ thỏ tinh được bé nữ chính tốt bụng cứu mạng, kết quả lại lấy oán báo ân, cướp đoạt thân xác của bé nữ chính để ở bên nam chính, sau khi bị nam chính phát hiện thì bị lăng trì đến chết, thật sự là hả hê lòng người!] [Nữ phụ độc ác cút ngay! Đừng tưởng mọc ra khuôn mặt giống hệt bé nữ chính thì có thể lừa gạt nam chính! Bé nữ chính của chúng ta sắp tìm đến rồi, đến lúc đó cứ chờ nhà tan cửa nát đi!] Tôi rùng mình một cái, theo bản năng siết chặt chiếc đuôi cáo đầy lông lá trong tay. Nhà tan cửa nát sao? Cầu còn không được ấy chứ!
Phiêu Lưu
Cách biệt tuổi tác
Chữa Lành
295