Trời thu cao xanh, thời tiết đẹp.

 

“Đánh bóng không? Lão Trần rủ ký túc mình đi chơi bóng đó.”

 

Anh cả ký túc tôi cũng là lớp trưởng, là bạn chí cốt của lớp trưởng lớp bên Trần Tị, nên ký túc tôi và đám con trai lớp họ chơi rất thân.

 

Lão Tứ: “Chơi!”

 

Tôi vốn định từ chối, nhưng nghĩ đến việc trong đám Trần Tị gọi chắc chắn có người là chủ nhân nick phụ kia, nên quyết định nhân cơ hội dò xem thử.

 

Tôi: “Chơi.”

 

11

 

Lúc ký túc tôi đến sân bóng, người Trần Tị gọi đã tới đủ cả.

 

Cả phòng Trần Tị có mặt, còn rủ thêm hai “chó đ/ộc thân” bị bỏ rơi của lớp bên—Lý Tuấn và Trần Nhất Nguyên.

 

Trời giúp ta rồi.

 

Mục tiêu đều có mặt.

 

Ngay từ đầu, tôi đã âm thầm quan sát từng người bên kia.

 

Thái độ ai cũng rất bình thường, chẳng ai có gì khả nghi.

 

Tổng cộng mười người, chia năm đ/á/nh năm, Trần Tị qua đội tôi.

 

Hôm nay trọng điểm của tôi không phải đ/á/nh bóng, mà là x/á/c định chủ nhân nick phụ trên WeChat kia là ai.

 

Vì thế, lúc tranh bóng tôi cực kỳ xông xáo, cố ý tăng cường va chạm cơ thể.

 

 

Nhưng chẳng có kết quả gì.

 

Ai cũng hành xử rất đứng đắn.

 

“Anh Sở hôm nay m.á.u quá.”

 

“Anh Sở chơi bóng đỉnh thế, lần sau phải rủ tiếp mới được.”

 

Tôi vừa gật đầu cho có, vừa liếc quanh đám người—

 

Trần Tị đang cùng lớp trưởng ký túc tôi bàn chuyện hội sinh viên, thấy tôi nhìn qua còn lịch sự mỉm cười.

 

Lý Tuấn biết tôi đ/á/nh bóng giỏi thì vui như trẻ con được đồ chơi, đang hăm hở hẹn tôi chơi tiếp lần sau. Nhìn ánh mắt cậu ấy chẳng giống có ý gì khác.

 

Trần Nhất Nguyên thì đúng kiểu "cún con vui vẻ", bám vai Lý Tuấn cười toe toét.

 

Còn Yến thần thì lại càng không giống.

 

Cho dù chúng tôi đổ mồ hôi nhễ nhại khi chơi, cậu ấy vẫn mang vẻ lạnh lùng nhàn nhã, dáng người thẳng tắp.

 

Cậu ấy hơi nghiêng đầu nghe bạn cùng phòng nói chuyện, tóc đen da trắng, nét mặt chuyên chú.

 

 

【Ngày càng thích em hơn, bé cưng.】

 

【Em đáng yêu lắm.】

 

【Xinh thật.】

 

【Xươ/ng quai xanh của em đẹp, eo cũng đẹp, chân cũng đẹp.】

 

【Gh/en với mấy giọt mồ hôi, được trượt qua da em.】

 

 

Mẹ nó.

 

Vừa tắm xong, gió thu ngoài ban công thổi vào còn thấy lạnh, giờ đọc mấy dòng này lại cảm thấy người nóng ran.

 

Tôi: 【Rốt cuộc cậu là ai?】

 

【Bé cưng đừng vội, anh sẽ nói cho em biết mà.】

 

12

 

Ghi chú của Yến thần chi tiết đầy đủ, trọng tâm rõ ràng dễ hiểu, quả không hổ là “ông bố chuyên ngành” của lớp tôi.

 

Nhờ có ghi chú đó, tôi thuận lợi vượt qua kỳ thi giữa kỳ.

 

Vừa thi xong, mọi người liền rủ nhau đi xả stress.

 

Mà xả stress thì cũng chỉ có mấy trò: xem phim, chơi bóng, karaoke, boardgame...

 

Cuối cùng chốt là đi KTV.

 

Trần Tị cuối cùng cũng muốn tỏ tình với bí thư chi đoàn lớp cậu ấy, mọi người chẳng ai phản đối việc đẩy thuyền một cú.

 

Khi ký túc tôi đến, bên lớp kia đã có mặt đầy đủ.

 

Trần Tị mạnh tay bao cả phòng KTV VIP, hai phòng ký túc nam của lớp cậu ấy cùng hai phòng nữ chơi thân với chi đoàn đều tới.

 

Thêm tụi tôi nữa là khoảng hai mươi người.

 

“Wow, đẹp trai quá đi.”

 

“Làm tôi cũng muốn đi bấm một cái luôn.”

 

 

Đèn phòng KTV vẫn còn sáng trắng, chúng tôi vừa bước vào là thấy cả đám người đang vây quanh Yến Thiếu Khâm.

 

Anh cả tôi hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

 

Một bạn trả lời: “Yến thần sáng nay đột nhiên nói muốn đi bấm khuyên, bọn tớ liền dẫn cậu ấy đi tiệm xăm gần trường làm luôn một cái.”

 

Nghe tiếng động, nam sinh ngồi giữa ngẩng đầu nhìn qua.

 

Khác với phong cách lạnh nhạt thường ngày, hôm nay cậu ấy mặc áo khoác da và quần túi hộp, bên tai trái đeo khuyên đen vừa bấm, toát lên khí chất “bad boy” ngời ngời.

 

Thật sự rất gây chú ý, cực kỳ thu hút.

 

13

 

Muốn tăng thêm không khí mờ ám thì tất nhiên phải chơi mấy trò game nho nhỏ.

 

Người biết điều lập tức đề nghị chơi "Thật lòng hay Thử thách".

 

Ánh đèn trong phòng KTV được điều chỉnh thành màu ấm tối, cả đám ngồi quanh chiếc bàn trà hình bầu dục giữa phòng.

 

Ban đầu mấy người bị chọn đều là những người có người yêu, nên ai cũng còn biết chừng mực, chỉ kể chuyện tình yêu hoặc gọi điện thoại nói câu “Anh yêu em” gì đó thôi.

 

Nhưng từ khi Lý Tuấn bị chọn, tiêu chuẩn đạo đức của cả nhóm trượt dốc không phanh.

 

“Dùng m.ô.n.g viết tên! Dùng m.ô.n.g viết tên!”

 

Bị bạn x/ấu vỗ một cái, cậu ta cũng không ngại ngùng gì, đứng phắt dậy, dõng dạc viết một chữ "Lý Tuấn" bằng mông.

 

 

Đi dạo ven sông mãi thì kiểu gì cũng có lúc lội nước.

 

Lượt tiếp theo tới tôi.

 

Vừa nghe đến lượt tôi, đám con gái bên kia liền hét lên phấn khích.

 

Tôi: ????

 

Cô bạn được chọn làm người hỏi đỏ mặt: “Chọn Thật lòng hay Thử thách?”

 

“Thử thách! Thử thách!”

 

Lão Nhị: “Là đàn ông thì chọn Thử thách!”

 

Mọi người đồng thanh cổ vũ.

 

Tôi không có người yêu, chơi Thật lòng cũng chẳng đủ kí/ch th/ích họ.

 

“Thử thách.”

 

Đám con gái tụ lại bàn bạc một chút: “Chọn một người để nhìn nhau trong một phút.”

 

Một người.

 

Câu này rất mở, cũng đủ giữ thể diện—

 

Nếu thích ai thì nhân cơ hội này tăng độ thân mật; còn nếu không thì chọn bạn cùng giới cũng không ai nói gì.

 

Rõ ràng tôi thuộc kiểu thứ hai.

 

Khi ánh mắt tôi lướt qua đám bạn trai, Lão Nhị cười gian: “Lại đây, bé cưng, chọn anh đi, anh thương em.”

 

Lý Tuấn hét lên: “Sở Sở mau nhào vào lòng anh!”

 

 

Tôi: “Tôi chọn Yến Thiếu Khâm.”

 

Ngay khoảnh khắc tôi nói ra, cả phòng im lặng hẳn.

 

Tôi còn nghe thấy trưởng phòng thì thầm hỏi Trần Tị: “Khi nào Sở ca thân với Yến thần vậy?”

 

“Không biết nữa…”

 

Nhìn nhau thì cũng dễ thôi.

 

Tôi cố tỏ vẻ bình tĩnh đứng dậy, đi về phía Yến Thiếu Khâm.

 

“Bắt đầu tính giờ.”

 

Mắt cậu ấy thật sự rất đẹp—

 

Mí mắt mỏng, mắt hơi hai mí, lòng trắng trong veo, con ngươi sâu thẳm hút h/ồn, lông mi dài và dày, như thể kẻ eyeliner sẵn.

 

Ánh mắt lúc này dán ch/ặt lấy tôi, nhìn vào đôi mắt cậu ấy cứ như đang rơi vào biển khơi mênh m.ô.n.g tràn đầy đam mê.

 

Như thể bị cuốn vào vực sâu hun hút, chìm đắm trong lòng đại dương.

 

 

“Á á á á, đẹp đôi quá trời luôn.”

 

“Tín nữ ăn chay niệm Phật cả đời, nhìn thấy cảnh này là phúc phần xứng đáng!”

 

Tuy tôi ngoài mặt cố giữ bình tĩnh, nhưng tai đã đỏ đến mức không thể giấu nổi.

 

Mặt cũng nóng ran như sốt, tim đ/ập thình thịch.

 

Cậu ấy khẽ nghiêng mắt một chút, giây sau liền tự nhiên giơ tay lên.

 

Ngón cái và ngón trỏ nhẹ nhàng kẹp lấy và vuốt ve vành tai nóng bừng của tôi.

 

Vẻ mặt bình thản, động tác tự nhiên.

 

“Á á á á!”

 

“Trời má, quá gợi cảm luôn!”

 

Đám con gái xung quanh gần như phát cuồ/ng.

 

Tôi càng lúc càng ngại, chịu không nổi nên gạt tay cậu ấy ra khỏi vành tai mình, nhưng cũng không nhịn được mà khi rút tay về thì khẽ dùng đầu ngón tay gãi nhẹ vào lòng bàn tay cậu.

 

Ánh mắt cậu ấy lập tức tối lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cú Va Chạm Của Thiên Thạch

Chương 20
Kết thúc chuyến du lịch, tôi đã kịp "ngủ" với Thẩm Tuyển Thanh – anh chàng đẹp trai nhất đoàn. Lúc tỉnh rượu, tôi thấy vô cùng xấu hổ nên đã tranh thủ bỏ chạy lấy người. Dù sao thì đây cũng là thành phố lớn. Xác suất để kiếp này gặp lại nhau chắc cũng ngang ngửa việc thiên thạch đâm vào Trái Đất. Kết quả là mấy ngày sau, em trai tôi mời đồng nghiệp về nhà ăn cơm. Vừa liếc mắt một cái, tôi đã thấy Thẩm Tuyển Thanh đứng lù lù giữa đám đông. Sau bữa ăn, mọi người đều say khướt, chỉ mình anh là tỉnh táo. Hơi thở ấm nóng phả bên tai, anh hỏi: "Thế định không chịu trách nhiệm thật à?" Mẹ kiếp! Đúng là thiên thạch đâm vào Trái Đất thật rồi!
54.01 K
10 KẾ HOẠCH QUYẾN RŨ Chương 8: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chồng Ta Tranh Tước Phong Cho Vú Nuôi Mới Góa, Ly Hôn Rồi Hắn Hối Hận Phát Điên

Chương 6
“A Ninh, nàng là đích nữ của Quốc Công phủ, sinh ra đã cao quý, dẫu không có tước phẩm Phu nhân Hầu tước, cũng chẳng ai dám khinh thường nàng.” “Nhưng Lan Di thì khác. Nàng ấy mới góa bụa nửa năm, cô độc không nơi nương tựa, nếu không có tước phẩm che chở, bọn gia nô trong phủ này sẽ dẫm lên đầu nàng ấy mất.” “Nàng rộng lượng nhất rồi, hãy nhường cơ hội tấu phong lần này cho nàng ấy đi.” Phu quân của ta, Trường Ninh Hầu mới thăng chức Cố Trường Phong, đang nắm chặt tay ta, khẩn thiết thỉnh cầu tước phẩm cho vú nuôi của hắn. Nửa năm nay, hắn đón vị vú nuôi này vào phủ, ăn mặc ở đi lại đều theo quy cách chủ mẫu, giờ đây lại muốn đoạt luôn tước phẩm của ta. Ta nhìn về phía người phụ nữ áo trắng đứng sau lưng hắn, dáng vẻ yểu điệu khó giấu nổi phong vận. Nàng ta cúi đầu, e lệ lau nước mắt, nhưng bàn tay lại vô thức đặt lên bụng. Trong khoảnh khắc ấy, ta ngửi thấy mùi ô mai chua thoảng nhẹ quanh người nàng, cùng đường cong eo hơi nhô lên rõ rệt. Góa bụa nửa năm? Trông như đã có mang? Hừ. Thật là ‘cô độc không nơi nương tựa’, thật là ‘trinh tĩnh thủ tiết’. Ta nén nụ cười lạnh nơi khóe môi, siết chặt tay phu quân, dịu dàng đáp: “Phu quân nói phải. Lan Di có ơn với chàng, giờ lại gặp đại nạn, đúng là nên bồi thường chu toàn.” “Tờ tấu xin phong này, phu quân hãy viết thật tình cảm sâu đậm, nhất định phải khiến bệ hạ cảm kích ‘tiết liệt’ của Lan Di.” Các người đã muốn vinh hoa phú quý. Thì ta sẽ để các người được toại nguyện.
Cổ trang
Cung Đấu
Nữ Cường
0
Văn Tư Chương 6