7
Hôm sau, ánh sáng lách qua rèm chiếu thẳng vào mắt, đ/au buốt cả thái dương. Cổ họng tôi khô như thể vừa nuốt hết cả sa mạc.
Những mảnh ký ức đêm qua lần lượt hiện về: bar, phòng tắm… và cả nụ hôn bị Thẩm Diên Văn đẩy ra.
Tôi ngồi bật dậy, da đầu tê rần.
Cửa mở. Thẩm Diên Văn bước vào:
“Dậy rồi à? Rửa mặt rồi xuống ăn sáng.”
Tôi lí nhí:
“Vâng.”
Ngước lên, tôi thấy khóe miệng anh ấy nứt một vết nhỏ, chắc bị răng tôi cạ phải đêm qua.
Tôi bất giác siết ch/ặt góc chăn, giọng run:
“Thẩm Diên Văn…”
Anh ta dừng lại ở cửa, quay đầu nhìn tôi.
Đúng lúc này, câu nói của Chu Thành lại vang lên bên tai:
“Chỉ là muốn nhắc cậu một câu thôi.”
Lý trí trở lại, tôi thở dài, vai sụp xuống:
“Chuyện tối qua… xin lỗi.”
Anh ta im lặng hai giây, ánh mắt nhàn nhạt lướt qua tôi:
“Lần sau đừng uống nhiều vậy nữa.”
Nói rồi đi ra ngoài.
8
Bữa sáng, quản gia đẩy chén cháo tới trước mặt tôi, cằn nhằn:
“Uống kiểu gì mà say đến mức ấy?”
Tôi gượng cười, cầm muỗng quậy quậy, ăn được vài muỗng là thấy nuốt không trôi nữa.
“Chỉ ăn bấy nhiêu thôi à?” Quản gia thấy tôi bỏ muỗng xuống, nhíu mày.
Tôi lắc đầu:
“Thật sự không ăn nổi nữa rồi.”
Quản gia tiếp tục thuyết phục:
“Chỉ có một chén cháo thôi mà…”
"Cạch." Thẩm Diên Văn đặt đũa xuống, giọng lạnh như băng:
“Ăn hết. Không được lãng phí.”
Tôi cúi đầu, ăn hết cháo trong yên lặng, sau đó viện cớ có việc rồi đi luôn.
9
Trên đường về, tôi vẫn thấy khó hiểu.
Lần trước bị anh ta “ngủ”, tôi chạy.
Lần này chủ động hôn, tôi… lại chạy tiếp.
Lúc nào cũng là tôi chạy, tại sao vậy?
Chỉ vì đó là nhà anh ta sao?
Tôi khẽ cười khẩy — cho dù không phải nhà Thẩm Diên Văn, anh ta cũng sẽ không chạy.
Anh ấy rất điềm tĩnh. Người có tật… chính là tôi.
Anh nói tôi say. Người say làm gì cũng không tính. Ý là muốn nói…
Tối qua không tính, đêm đó càng không tính.
Anh ta có hay không có người yêu cũ, có chia tay hay chưa — cũng chẳng liên quan đến tôi.
Men rư/ợu gây họa. Có lẽ tôi nên cai rư/ợu thôi.
Bảy ngày sau đó, Thẩm Diên Văn không liên lạc lại.
Tôi nhìn cái khung chat trống trơn ở đầu danh sách, trong đầu toàn là hình ảnh của bản thông báo nghỉ việc mà trợ lý gửi.
Chẳng lẽ anh ấy định sa thải tôi thật?
Mà cũng chả sao, tôi có tay nghề, đi đâu chả sống tốt.
Nhưng nghĩ đến việc sau này không còn gặp được Thẩm Diên Văn nữa, n.g.ự.c tôi lại thấy khó thở.
Tôi cáu bẳn ném điện thoại sang bên. Lúc ấy màn hình sáng lên, kêu “ting”.
Tôi gi/ật lấy mở ra, là tin nhắn từ anh:
“Chuẩn bị đi, mai theo tôi đi công tác.”
10
Lần này công tác là đến một hòn đảo nhỏ phía nam Quảng Châu.
Trời trong xanh, cát trắng mềm mịn, thuyền đ/á/nh cá màu sắc sặc sỡ đậu bên bờ, gió biển nhẹ nhàng.
Chỗ nghỉ nhỏ xinh, chỉ có hai phòng ngủ nhưng rất đẹp, có sân nhỏ, đẩy cổng là ra biển, tối có thể nghe thấy tiếng gió lùa qua lá cây và sóng vỗ.
Nói chung, chỗ này hợp để nghỉ dưỡng hơn là đi làm.
Và đúng là anh cũng như đang đi nghỉ vậy. Mọi khi công tác đều có trợ lý đi theo, lần này chỉ có tôi.
Tôi thắc mắc, anh nói:
“Chỉ đi khảo sát thôi, không cần làm phiền nhân viên nghỉ phép.”
…
Ông chủ tử tế thật sự.
Không nỡ b/ắt n/ạt nhân viên chính thức, nỡ kéo tôi dậy lúc chưa tới 5h sáng đi ngắm bình minh.
Tôi đi chân trần theo sau, cát lạnh len từ chân lên tận óc, tỉnh cả người.
Thẩm Diên Văn không thích nói chuyện. Đành để tôi bắt chuyện:
“Tổng giám đốc Thẩm thích biển à?”
Anh nhàn nhạt đáp:
“Ừ, thích.”
“Ha ha, em cũng thích…”
…
Kết thúc đối thoại.
Ngắm bình minh xong, bọn tôi đi phà, cho bồ câu ăn, nhặt vỏ sò…
Rồi ăn sashimi cực ngon, chấm m/ù tạt đến mức mắt nheo lại vì sướng.
Chỉ tiếc, dạ dày Thẩm Diên Văn không ăn được mấy món đó.
Chiều tối, anh đề nghị ngắm hoàng hôn xong mới về, tôi tất nhiên đồng ý.
Mặt trời lặn dần, màu trời từ vàng đỏ chuyển sang tím sẫm.
Thẩm Diên Văn bỗng hỏi:
“Vui không?”
Tôi hơi ngẩn người, gật đầu:
“Rất vui.”
Anh cười, mắt nhìn tôi, nhưng ánh nhìn như xuyên qua tôi để đến tận nơi xa xôi nào đó.
Tôi bắt đầu hoài nghi: Anh đang nhìn tôi thật hay chỉ là nhìn xuyên qua?
Khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhớ đến “Hoàng tử bé”, người đã xem hoàng hôn 43 lần chỉ vì buồn.
Tôi hỏi:
“Còn anh thì sao? Vui chứ?”
“Ừ.”
Anh nói nhỏ như gió thoảng…
Ánh tà dương dịu dàng nhất, cũng là tà/n nh/ẫn nhất.
10
Thời tiết ven biển luôn thay đổi thất thường. Sáng nắng chói chang, chiều nói mưa là mưa ngay.
Một người bạn của Thẩm Diên Văn nghe tin anh đến Quảng Đông, liền rủ anh ra ngoài từ sớm.
Anh hỏi tôi có muốn đi không, tôi từ chối. Nhân viên không nên tham gia tiệc riêng của sếp, đó là lẽ thường.
Tôi đóng cửa sổ phòng mình lại, tiện đường ghé qua phòng anh kiểm tra một chút.
Quả nhiên, mưa tạt vào. Bàn cạnh cửa sổ bị ướt một mảng lớn, gió biển cũng làm tung một quyển sổ trên bàn.
Là một cuốn nhật ký.
Lý trí nói tôi nên đóng cửa rồi rời đi. Nhưng sự tò mò khiến tôi mở nó ra.
Thật ra cũng không hẳn là nhật ký, vì không được ghi chép hằng ngày.