Rắn nhỏ muốn được ôm ôm

Chương 1

15/12/2025 10:32

Tôi là một con rắn mắc chứng thiếu tiếp xúc da thịt.

 

Vì muốn được ôm ấp, tôi đã đưa một con rắn hoang bị thương về nhà.

 

Khi cùng nhau cuộn lại ngủ vào ban đêm, tôi vô thức đẩy đuôi của cậu ta ra:

 

“Oi nóng quá, đều là giống đực mà, đừng nằm gần tôi như vậy.”

 

【Hu hu hu, giống đực cũng muốn được ôm mà… cho tôi ôm thêm chút nữa có được không?】

 

Cậu ta cụp mắt lại, ánh nhìn tối đi, rồi quấn lấy đuôi tôi:

 

“Được.”

 

1

 

Ngày đầu tiên tôi xuyên đến lục địa nguyên thủy.

 

Khi đang cẩn thận ra ngoài tìm thức ăn, tôi đ.â.m sầm vào một con mãng xà đen to đùng.

 

Lực va chạm mạnh đến mức cả thân rắn tôi bị hất văng lên, mềm nhũn treo trên nhánh cây gần đó.

 

Cả người tôi như bị m.á.u dồn lên đầu.

 

Tôi mở mắt ra đầy thận trọng — và ngay lập tức nhìn thấy một cảnh tượng khiến cả đời tôi không thể quên nổi.

 

Dưới ánh trăng, một con mãng xà đen lấp lánh ánh sáng, đôi mắt rắn chỉ hé một khe nhỏ, gắt gao nhìn chằm chằm vào tôi.

 

Tôi cảm thấy tim mình hụt một nhịp, lạnh buốt cả người.

 

“Xin… xin lỗi, là tôi không nhìn đường…”

 

Mãng xà đen phát ra một tiếng hừ trầm thấp, thân hình to lớn cuộn lại thành một vòng.

 

Làn da màu vàng đậm mềm mại, trơn mượt, đường cong uyển chuyển, mang theo vẻ đẹp mạnh mẽ và sống động.

 

【…Nhìn kiểu này, chắc là ôm vào sẽ thấy thoải mái lắm.】

 

Tôi lắc đầu rắn, thầm nghĩ.

 

X/á/c định là mãng xà không có ý định tấn công tôi, tôi nhẹ nhõm thở phào, bắt đầu bò xuống theo thân cây.

 

Nhưng tôi quên mất — ba ngày trước tôi vẫn còn là sinh viên tốt nghiệp khoa Luật trường Đại học A, giờ chỉ biết dùng thân rắn bò bò dưới đất âm u.

 

【Vỏ cây này thô quá… da rắn sắp nứt rồi…

 

【Thật muốn tìm một nơi ấm áp để dính vào ai đó mà ôm…】

 

Không được!

 

Tôi lập tức tăng tốc trườn đi.

 

Cơ thể rắn có thể uốn lượn linh hoạt, nhưng tôi càng lo thì động tác càng kỳ dị.

 

【Tôi đang làm cái quái gì vậy? Rắn mà cũng tạo dáng kiểu này á?】

 

Trong lúc đó, con mãng xà đen vẫn cảnh giác nhìn tôi bằng đôi mắt rắn màu vàng.

 

Nhưng rồi…

 

Tôi thấy rõ trong mắt cậu ta, sự cảnh giác dần biến thành nghi hoặc.

 

【…Trườn nhanh lên, nhanh nữa!】

 

Tôi dồn sức nhảy tới, vừa khéo chạm phải đuôi của cậu ta.

 

Sau đó, tôi thấy đôi mắt vàng ánh kim ấy lóe lên một tia hoảng hốt.

 

Tôi căng thẳng đến mức buông đuôi ra theo bản năng.

 

“Xin lỗi xin lỗi! Tôi không cố ý…”

 

Con rắn trước mắt này nhìn đã thấy không dễ chọc vào, thân hình to lớn còn dính m.á.u không rõ là của ai.

 

Có chỗ m.á.u đã khô, có chỗ còn đang rỉ.

 

Thấy mấy vết thương dữ tợn trên người cậu ta, tôi không nhịn được nuốt nước bọt.

 

【Chắc đ/au lắm…】

 

2

 

“Không đ/au.”

 

Tôi hơi sững lại — bên tai bỗng vang lên giọng nam trầm thấp.

 

Mãng xà đen biến mất, chỗ cũ giờ có một người đàn ông đứng đó.

 

Ánh mắt anh ta cụp xuống, lông mi dài khẽ rũ, mí mắt trái có một nốt ruồi lệ rất rõ ràng.

 

“Thú vị đấy, lần đầu tiên tôi gặp giống đực nào dám chủ động tỏ tình với tôi.”

 

Tôi vội vàng giải thích:

 

“Không không, tôi chỉ là…”

 

Anh ta thu lại ánh nhìn, khí thế quanh người lập tức trở nên nguy hiểm:

 

“Không phải à? Vậy thì g.i.ế.c thôi.”

 

Tôi chợt nhớ ra — rắn là loài có ý thức lãnh thổ cực kỳ mạnh.

 

Người đàn ông trước mặt nâng một tay lên, chậm rãi tiến về phía tôi.

 

Một bước, hai bước.

 

Trước ranh giới sinh tử, đầu óc tôi bỗng sáng ra hẳn:

 

【Đều là giống đực, chắc không phải kiểu tôi đang nghĩ đâu ha?

 

【Mà, nhìn cũng… rất hợp để ôm ấp.】

 

Tôi quẫy đuôi, gượng dậy trong khi người vẫn còn mềm nhũn.

 

“Nhà tôi ở ngay gần đây, anh về với tôi đi, tôi… tôi băng bó vết thương cho anh.”

 

Mười phút sau.

 

Diêm Châu nhìn tôi trườn xiêu vẹo, cau mày lại.

 

Ánh mắt anh lạnh lùng, một tay nhấc tôi lên ngửi thử:

 

“Cái tư thế trườn của cậu… trông không giống rắn chúng tôi.”

 

Tôi lạnh cả người.

 

Xong rồi, bí mật không phải rắn bản địa sắp bại lộ rồi!

 

“Thật ra không phải như anh nghĩ…”

 

Tôi cố căng da mặt ra, định giải thích.

 

Vẻ hung dữ trong mắt anh đột nhiên lóe qua một chút thương xót không dễ nhận thấy, như muốn nói lại thôi:

 

“Cậu có phải… từ nhỏ đã phát triển không đầy đủ?”

 

【…】

 

【Con rắn này… hình như không thông minh lắm nhỉ.】

 

Tự nhiên tôi cảm thấy khả năng sống sót của mình ở đại lục nguyên thủy tăng cao rồi.

 

Thấy tôi không nói gì, Diêm Châu lại càng chắc chắn với suy đoán của mình.

 

Anh cúi xuống, nhẹ nhàng xoa đầu tôi:

 

“Hồi nhỏ tôi cũng không có mẹ.”

 

Tôi gật đầu đi/ên cuồ/ng, còn l.i.ế.m tay anh ra vẻ thân thiện.

 

Lòng bàn tay Diêm Châu ấm áp, tôi không kiềm được nghiêng qua tựa vào tay anh, cả con rắn quấn lấy cổ tay anh.

 

【Ấm quá… muốn thêm nữa.】

 

Tôi mặt không đổi sắc tim không run, nói dối:

 

“Vậy… anh theo tôi về nhà nhé? Nhà tôi có rất nhiều đồ ăn ngon, đủ cho hai người… à không, hai con rắn sống cùng nhau.”

 

Anh nhướng mày, nhẹ nhàng bẻ răng trước của tôi ra xem.

 

Tôi bị anh kẹp trong tay, cảm giác vừa bị chạm vào làm tôi choáng váng, kí/ch th/ích bất ngờ lan khắp người.

 

Diêm Châu thả tôi ra, hơi thở nóng hổi phả lên người tôi:

 

 

“Nhưng cậu ngay cả hóa hình còn không làm được, nọc đ/ộc lại nhỏ thế này… có khi là rắn ăn cỏ đấy.”

 

Cái đuôi tôi đang vẫy bỗng khựng lại.

 

【A a a, nói dối… lừa đến thân rắn rồi!!】

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm

Ban Ngày Là Thầy Lâm, Ban Đêm Là Bảo Bối

Chương 25: Bữa tối dưới ánh nến
Hiệu trưởng trường Dục Anh chỉ một câu "Cấm yêu đương trong văn phòng" mà chuyện tình giữa Lâm Du và Lục Tranh Minh đã phải giấu kín suốt ba năm. Ban ngày, họ là đối thủ cạnh tranh trong mắt đồng nghiệp. Từ việc giành chỉ tiêu đề tài, tranh thành tích thi đua cho đến so kè kết quả trực ban, cả hai luôn đối đầu gay gắt, như nước với lửa. Thế nhưng, vào những đêm khuya không ai hay biết, họ lại chung chăn chung gối, dùng nụ hôn để bày tỏ tình yêu dồn nén bấy lâu. Đối mặt với sự lạnh lạt hết lần này đến lần khác của Lâm Du trước mặt người ngoài, Lục Tranh Minh cuối cùng không thể nhẫn nhịn thêm được nữa. Anh đè nghiến cậu lên chiếc bàn trong phòng họp vắng vẻ, nghiến răng nghiến lợi nói: “Lâm Du, thích giả vờ không thân với tôi hả? Hửm? Thế người tối qua luôn miệng xin tôi nhẹ tay một chút là ai nào……” Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Song khiết 🕊️ , 1v1 【 Hiện đại + Đam mỹ + Tình cảm công sở + Song khiết + HE 】 【 Thầy giáo Toán tùy hứng kiêu ngạo công X Thầy giáo Ngữ văn trầm ổn kín tiếng thụ 】
Boys Love
Chữa Lành
Đam Mỹ
48