Cạnh tranh dữ vậy?
Sợ tôi cư/ớp mất spotlight à?
Tôi trừng mắt nhìn cậu ta, thầm nhủ: “Phải tìm cách tr/ộm quả đào về!”
Trong lúc luyện tập, ai nấy đều tập trung cao độ.
Tôi cũng vậy, cho đến khi ánh mắt lén liếc sang bên—
Cố Lăng Chu vẫn tựa vào đàn, giọng ca trong vắt như nước mùa xuân.
Hút h/ồn người khác một cách vô thức.
Tim tôi đ/ập thình thịch.
Bất ngờ — một con rắn đen trườn qua cửa sổ!
Tôi suýt ngừng thở!
Cơ thể bóng loáng, cơ bắp uốn lượn tạo thành đường sóng mê hoặc mà c.h.ế.t người.
Nó bò lên nắp đàn, rồi rơi xuống đất.
Quá kinh khủng!
Tôi sợ nó bò vào ống quần, trườn lên chân mình.
Trong cơn hoảng lo/ạn, tôi nhảy bổ lên người Cố Lăng Chu!
Cậu ấy đỡ gọn tôi, hai tay… ôm trọn lấy m.ô.n.g tôi.
Cả phòng piano la hét ầm trời, chẳng ai để ý hai chúng tôi.
Được Cố Lăng Chu ôm ch/ặt, tôi cảm thấy an toàn hơn hẳn.
Sự vững chãi trong cơ thể cậu ấy khiến người ta muốn dựa vào.
Tôi sợ quá nên rơi nước mắt — từng giọt chảy xuống vai cậu ấy.
Trong lúc hỗn lo/ạn, tôi cảm nhận m.ô.n.g mình bị bóp một cái.
Không rõ là bóp thật, hay lại là quả đào kia…
Nhưng bất kể cái nào… tôi đã quen rồi.
Đáng sợ hơn — tôi còn thích nữa cơ.
Cố Lăng Chu bế tôi rời khỏi phòng, vừa đi vừa vỗ nhẹ lưng tôi:
“Đừng sợ.”
Chân tôi mềm nhũn, đành ôm ch/ặt cậu ta.
Đã có người gọi bảo vệ đến bắt rắn.
Cố Lăng Chu bế tôi lên lầu hai, tay vẫn ôm trọn m.ô.n.g tôi.
Sức mạnh cơ bụng này… quá kinh khủng.
Trên hành lang tầng hai, nắng vàng rực rỡ.
Mặt và m.ô.n.g tôi đỏ như hai quả đào chín.
Cậu ấy vừa đặt tôi xuống, đã nhét tay lại túi quần, tiếp tục bóp đào.
Tay còn lại đặt trên vai tôi, khẽ run nhẹ.
Áp lực đến thế sao?
Tôi bỗng cảm thấy xót xa.
Cậu ấy cúi xuống, nhẹ nhàng gỡ một cọng bông nhỏ khỏi tóc tôi.
Tôi không né tránh.
Gió thu nhẹ lướt qua hai người.
Bỗng, Cố Lăng Chu nói khẽ, như đã hạ quyết tâm:
“Tớ có chuyện muốn nói với cậu.”
Tôi vẫn chăm chú nhìn tay cậu ấy — tay cậu run hơn lúc nãy.
Tôi thở dài, nắm lấy tay cậu, nghiêm túc nói:
“Cậu nên đi khám, đây có thể là bệ/nh rồi đó.”
Ánh sáng trong mắt Cố Lăng Chu tắt dần.
Cơ thể cậu ấy cứng đờ.
Tôi thấy lạ, dịu giọng hỏi:
“Cậu định nói gì cơ?”
Ánh mắt cậu ấy trầm xuống:
“Không có gì đâu.”
“Tớ hiểu rồi.”
Tôi ngơ ngác.
Cậu hiểu gì cơ?
Chương 12
Chắc là đi khám bác sĩ thật sự có tác dụng.
Từ hôm đó trở đi, Cố Lăng Chu dần dần không còn bóp quả đào nữa.
Mông tôi cuối cùng cũng được giải phóng.
Nhưng lạ là… tôi cứ thấy thiếu thiếu cái gì đó. Lòng cứ trống rỗng.
Tôi… hình như đã quen với việc cậu ấy bóp m.ô.n.g tôi rồi.
Trong lúc luyện tập tiết mục, tôi quen một cô bạn kéo violin tên là Lâm Như.
Cô ấy cao ráo, tóc xoăn dài phủ vai, ngũ quan sắc sảo, trên mặt lúc nào cũng có nụ cười rạng rỡ.
Chúng tôi nói chuyện rất hợp, cùng tần số, cùng tấu hài, khớp lạ lùng.
Sau buổi tập, hai đứa rủ nhau qua căn-tin cạnh tòa nghệ thuật ăn cơm.
Tôi vốn định lấy cớ đi ăn để rủ Cố Lăng Chu, muốn hạ nhiệt căng thẳng giữa hai đứa.
Cố Lăng Chu nghe tôi gọi, dừng bước, quay đầu lại—nhưng thấy bên cạnh tôi có Lâm Như, cậu ấy liền quay đi, xua tay:
“Tớ phải đến đội nghi lễ, đi trước đây.”
Đội nghi lễ gì mà tập buổi chiều chứ!
Rõ ràng là đang trốn tôi!
Thậm chí mấy ngày nay, cậu ta còn không về ký túc xá.
Tôi rốt cuộc đã làm gì khiến cậu ấy gi/ận đến vậy?
Tôi lặng lẽ nhìn theo bóng lưng rời đi của cậu ấy, trong lòng trào lên cảm giác chua chát khó tả.
Thật sự rất khó chịu.
Lâm Như bước đến, nhìn theo hướng tôi đang nhìn, nhướn mày hỏi:
“Thấy cậu ta phớt lờ cậu, cậu buồn lắm đúng không?”
Bị nói trúng tim đen, tôi hơi ngượng, nhưng vẫn thành thật gật đầu.
“Có cảm giác bị bỏ rơi phải không?”
“Ừm…”
“Có nghĩ cậu ta đi tìm người khác rồi, cố tình không quan tâm đến cậu nữa?”
“Chuẩn luôn!”
Tôi càng nói càng tức, mà cũng càng nể phục Lâm Như.
“Cậu học tâm lý học à?”
Lâm Như nhìn tôi với ánh mắt như đang nhìn… người chậm hiểu, pha chút thương hại.
Rồi cô ấy đặt tay lên cổ tay tôi, nghiêm túc nói:
“Để chị dạy dỗ lại cho!”
Vài ngày sau đó, hễ không có tiết là tôi lại đi chơi với Lâm Như.
Chúng tôi hẹn nhau ở quán cà phê, xem cả đống phim điện ảnh.
Không biết có phải vì trong lòng cứ nghĩ đến Cố Lăng Chu hay không…
Tôi nhiều lần nhìn ra ngoài cửa sổ quán, cứ cảm thấy như nhìn thấy bóng dáng cậu ấy.
Lâm Như cũng chống cằm nhìn ra ngoài, môi mỉm cười như đang giấu điều gì đó.
Tôi hỏi:
“Cậu nhìn gì thế?”
Cô ấy thần bí đáp:
“Tớ đang đợi một người.”
“Đợi được chưa?”
“Dính câu rồi.”
Lâm Như tháo tai nghe xuống, đứng dậy, nháy mắt với tôi:
“Tự xem đi nhé. Chị đi bắt người yêu đây.”
Nói xong, cô ấy khoác áo rời khỏi quán, bóng dáng cao ráo khuất sau góc phố.
Còn tôi… vẫn không biết người cô ấy đợi là ai.
Chương 13
Cố Lăng Chu vẫn chưa quay lại ký túc.
Thoắt cái đã đến Tết Trung Thu.
Tối hôm đó, hai người bạn cùng phòng—một người bắt được vé tàu về nhà, người kia thì ở bên bạn gái qua đêm.