Anh ấy trước đây không như thế này mà!?
Khi Giang Kỳ An rời đi, tôi lập tức gọi điện cho Thời Kỳ:
"Giang Kỳ An là anh họ cậu à?"
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi trả lời:
"Anh họ tôi không cho phép tôi nói ra."
Tôi: …
"Thế này thì khác gì nói toạc ra đâu!"
Đầu dây bên kia tiếp tục im lặng.
12
Ngay trước khi tan làm, Giang Kỳ An gửi tin nhắn cho tôi:
"Hôm nay cậu cần ở lại làm thêm, lương sẽ được gấp đôi."
Chỉ là làm thêm giờ thôi mà!
Tôi sẵn lòng phục vụ cho công ty.
Hơn 10 phút sau giờ tan ca, toàn bộ nhân viên đã rời đi, chỉ còn tôi và Giang Kỳ An trong công ty.
Tôi vẫn ngồi tại bàn làm việc, tiếp tục hoàn thành công việc.
Giang Kỳ An bước đến:
"Đi theo tôi."
Tôi không hiểu gì, nhưng vẫn làm theo.
Anh ấy đưa tôi đến siêu thị, m/ua vài món đồ ăn và gia vị.
Trong suốt quá trình, tôi không biết anh định làm gì.
M/ua đồ ăn, chẳng phải anh tự đi cũng được sao? Tại sao phải kéo tôi theo?
Dù vậy, tôi không dám hỏi.
Dù sao anh cũng là sếp, lại hứa tăng lương gấp đôi. Còn gì tốt hơn chuyện này chứ?
M/ua đồ xong, chúng tôi đến một nơi quen thuộc.
Lúc này, tôi mới hiểu ra mọi chuyện.
Giang Kỳ An đã chuyển đến căn hộ đối diện nhà tôi.
Có vẻ anh muốn nấu một bữa để ăn mừng.
Anh mở cửa căn hộ đối diện. Thời Kỳ đứng ở cửa, phàn nàn:
"Anh họ! Cuối cùng anh cũng về. Chuyển đồ cho anh mệt muốn ch*t."
Phía sau Thời Kỳ, một chú chó trắng nhỏ đang vẫy đuôi, đôi mắt tròn long lanh khiến người ta không cưỡng lại được.
Tôi và Giang Kỳ An mang đồ vào nhà.
Anh nói:
"Ngày đầu tiên chuyển đến nhà mới, chúng ta cùng ăn mừng một chút."
Thấy Thời Kỳ cũng ở đó, tôi không từ chối.
Trong khi Giang Kỳ An bận rộn trong bếp, tôi và Thời Kỳ chơi đùa với chú chó trong phòng khách.
Bữa tối được chuẩn bị xong. Nhưng Thời Kỳ đột nhiên nhận một cuộc điện thoại:
"Tôi không ở lại ăn được rồi. Công ty có một phương án cần sửa, tôi phải đi ngay. Hai người cứ ăn từ từ nhé."
Vừa nói, cậu ấy vừa xỏ giày ở cửa, rồi biến mất ngay sau đó.
Phải công nhận, đồ ăn Giang Kỳ An nấu rất hợp khẩu vị của tôi.
Mọi món ăn đều là món tôi thích.
Chúng tôi đã có một bữa tối vô cùng vui vẻ.
13
Chưa làm việc được bao lâu, Giang Kỳ An thông báo trên nhóm công ty:
"Chúng ta sẽ đi teambuilding ở Đại Lý trong một tuần."
Nhóm chat bùng n/ổ với tiếng reo hò, ai nấy đều cảm ơn anh.
Tối trước ngày teambuilding, chuông cửa nhà tôi vang lên.
Giang Kỳ An đứng ở đó, mặc áo choàng tắm, tóc còn ướt.
"Vòi hoa sen bên phòng tôi hỏng giữa chừng, tôi có thể qua đây tắm nhờ không?"
Nhiệt độ bên ngoài không cao, tôi đồng ý cho anh mượn phòng tắm.
Đến nửa đêm, tôi bị đ/á/nh thức bởi tiếng chuông điện thoại.
"Anh Hứa, anh qua xem anh họ tôi được không? Hình như anh ấy bị sốt."
Tôi mơ màng trả lời:
"Được rồi."
Đầu dây bên kia tiếp tục:
"Mật khẩu cửa là 0520."
Câu này làm tôi tỉnh táo hoàn toàn.
Tôi mang theo th/uốc hạ sốt và nước, vội vàng chạy sang nhà đối diện.
Khi bước vào, tôi thấy chú chó trắng nằm cuộn bên chân Giang Kỳ An.
Anh nằm co ro, khẽ run lên.
Tôi chạm vào trán anh, quả nhiên rất nóng.
Tôi cố gắng đỡ anh dậy để uống th/uốc.
Cảm nhận được gì đó, anh khẽ mở mắt, giọng khàn đặc:
"Bảo bối, tôi nhớ cậu lắm."
Tôi gi/ật mình, anh lại phát đi/ên gì đây!?
Tôi không phải bạn gái anh mà!
"Tôi không phải." Tôi nhỏ giọng phản bác.
Anh kiên quyết:
"Cậu chính là."
Tôi không muốn chấp nhặt với một người đang bệ/nh:
"Uống th/uốc đi." Tôi đưa th/uốc đến trước mặt anh.
Nhưng anh lắc đầu, không hợp tác:
"Không uống."
"Nếu tôi uống th/uốc, tôi sẽ không gặp được cậu nữa." Anh nói, ánh mắt đầy ấm ức nhìn tôi.
Làm sao một Giang Kỳ An đang bệ/nh lại trở nên không nghe lời như vậy!?
Tôi kiên nhẫn dỗ anh:
"Anh uống th/uốc đi, tôi sẽ không rời đi."
Anh không tin, lập tức nắm lấy tay tôi, bắt đầu mè nheo:
"Bảo bối, cậu không biết hai năm qua tôi nhớ cậu đến mức nào đâu."
"Cậu có từng nhớ tôi chút nào không?"
"Mỗi lần tôi hỏi Thời Kỳ, cậu ấy đều nói có tôi hay không cũng chẳng khác biệt."
Tôi nhìn anh, hỏi:
"Thời Kỳ là gián điệp anh cài vào à?"
"Không… Cậu ấy chỉ thỉnh thoảng kể một chút chuyện của cậu thôi."
Thấy anh vẫn không chịu uống th/uốc, tôi nghiêm giọng:
"Uống th/uốc ngay, nếu không tôi sẽ đi."
Nghe vậy, anh lập tức nhận th/uốc từ tay tôi, không uống nước mà nuốt luôn.
"Tôi đã uống th/uốc rồi, giờ tôi có thể đưa ra một yêu cầu không?"
Tôi: …
Sao mà cứ hễ sốt là anh ta lại giống một đứa trẻ thế này!?
Tôi gắt lên:
"Nói đi."
"Tôi có thể nắm tay cậu khi ngủ không?"
"…Tôi sợ cậu sẽ bỏ tôi mà đi."
Cuối cùng, tôi không thể từ chối, đành để anh nắm tay mình.
May mắn là Giang Kỳ An không quậy phá khi ngủ, chúng tôi đã yên ổn qua một đêm.
14
Sáng hôm sau, cơn sốt của Giang Kỳ An đã hạ.
Nhưng chắc chắn anh không thể tham gia chuyến teambuilding được.
Còn tôi, một nhân viên làm công ăn lương, đành phải ở lại chăm sóc anh.
Buổi sáng, Thời Kỳ cũng ghé qua.
Thấy Giang Kỳ An vẫn chưa dậy, cậu ấy đặt bữa sáng lên bàn rồi nói với giọng nghiêm túc:
"Anh Hứa, tôi muốn nói chuyện với anh về anh họ tôi."
Tôi gật đầu đồng ý.