Sữa chua của tôi bị trộm rồi

Chương 5

15/12/2025 10:41

Sách Tầm nghiến răng, túm cằm tôi lên:

 

“Gọi cho ai?”

 

“Liên quan gì cậu?!”

 

“Không liên quan? Ồ, thế à?”

 

Chúng tôi đang cãi nhau kịch liệt, thì ngoài cửa — một đám người ngơ ngác.

 

“Tôi thấy Sếp Sách với Tiểu Điền... không bình thường lắm.”

 

“Họ… có gì đó á?”

 

Tuy nói nhỏ, nhưng hành lang bé tẹo. Câu nói đó rõ ràng chui vào tai cả hai.

 

Cả hai quay đầu lại: “Ai với ai có gì?!”

 

Nghe cậu ta chối phắt, tôi càng đi/ên hơn!

 

“Cậu tưởng tôi muốn dính líu với cậu à?! Không phải vì ba tôi thì tôi đời nào chịu làm công cho cậu?!”

 

Sách Tầm định phản bác, nhưng nghe tiếng xì xào ngoài cửa, lập tức quay đầu lại:

 

“Mấy người không có việc làm à?”

 

“À à, tôi nhớ ra có việc gấp!”

 

“Tôi nữa tôi nữa!”

 

“Đợi với, tôi cũng bận, tôi yêu công việc của tôi lắm!”

 

Vừa dứt lời, đám người biến sạch, chỉ còn tôi và Sách Tầm trong hành lang.

 

Chương 11

 

“Cậu đúng là chỉ giỏi hù người thôi!”

 

Tôi mạnh miệng, nhưng thật ra đang hoảng.

 

Lương tháng này còn chưa nhận mà!

 

Không lẽ Sách Tầm th/ù lâu nhớ dai, c/ắt lương tôi thật?!

 

Sách Tầm bật cười lạnh:

 

“Thế cậu thì sao? Không phục tôi, tung tin đồn trước mặt mọi người?”

 

Tôi sặc cười:

 

“Tung tin đồn? Cậu bị ảo tưởng sức mạnh à?”

 

“Cậu vừa gọi điện bảo tôi bị táo bón!”

 

Táo… bón?

 

Tôi nghẹn họng, định cãi thì nhìn thấy mặt cậu ta đen như đ.í.t nồi — bỗng lại thấy tức!

 

“Cậu bị táo bón, tôi giúp gọi bác sĩ thì thành tung tin đồn à?!”

 

Sách Tầm nghiến răng, tay vò mặt tôi đỏ rực:

 

“Ai nói với cậu là tôi bị táo bón?!”

 

Mặt bị bóp, tôi lầm bầm:

 

“Bị táo… cái gì… liên quan gì tới tôi?”

 

“Hả?”

 

Sách Tầm không nghe rõ, tôi nhân lúc đó gạt tay cậu ta ra:

 

“Buông tay ra! Không thả sao nói được?!”

 

“Nói đi!”

 

Tôi oán gi/ận:

 

“Cậu ăn tr/ộm sữa chua của tôi!”

 

Sách Tầm nhíu mày:

 

“Tôi ăn tr/ộm? Khi nào?”

 

“Cậu đừng chối! Tuần trước thứ tư, tôi còn xem lại camera, chính là cậu!”

 

Sách Tầm nhìn tôi chằm chằm, rồi hỏi:

 

“Sữa chua đó không phải công ty m/ua sao?”

 

Tôi trố mắt:

 

“Công ty nào lại tốt tới mức m/ua sữa chua cho nhân viên? Cậu đang mơ giữa ban ngày à?”

 

Tôi châm chọc không ngớt.

 

Sách Tầm bắt đầu… đỏ tai.

 

“Tôi… tôi không biết là của cậu…”

 

Tôi thấy cậu ta hiếm khi mất mặt, mắt sáng như đèn pha.

 

Liền tranh thủ tấn công ngược:

 

“Chỉ nói một câu ‘không biết’ là xong? Nếu thế thì cần luật pháp làm gì?”

 

Cậu ta không cãi lại.

 

Tôi ép tiếp:

 

“Cậu có uống sữa chua của tôi không?

 

“Uống liên tục cả tuần đúng không?

 

“Cậu biết không, tôi cả tuần đó không được uống lấy một giọt nào!

 

“Cậu biết không, đó là loại tôi thích nhất!”

 

Tôi vừa nói vừa đẩy cậu ta tới sát tường.

 

Sách Tầm nhìn tôi, mặt hơi đỏ:

 

“Vậy cậu muốn sao?”

 

Tôi:

 

“Gì cũng được?”

 

Sách Tầm gật đầu, nhìn khoảng cách giữa hai người, ánh mắt khẽ thay đổi.

 

“Vậy thì…”

 

Cậu ta nhìn tôi chờ đợi.

 

Tôi cười nham hiểm, giơ tay ra:

 

“Cậu trả tôi bức thư hồi đại học đi!”

 

Sách Tầm nhướng mày, có chút thất vọng:

 

“Chỉ vậy thôi?”

 

“Chứ cậu tưởng gì?”

 

Dù thư đó không phải tôi viết, nhưng tên là của tôi ký!

 

Bị cậu ta giữ thì khác gì án mạng xã hội đâu?

 

Sách Tầm thở dài, đẩy tôi ra:

 

“Mất rồi.”

 

“Mất đâu? Tôi đi tìm!”

 

“Không nhớ.”

 

“Cậu bị đần à? Sao lại không nhớ?”

 

“Ừ.”

 

“Sách Tầm!!”

 

Chương 12

 

Sách Tầm cái đồ khốn kiếp!

 

Uống sữa chua của tôi còn không trả, thư cũng không chịu đưa lại!

 

Tức c.h.ế.t tôi rồi!

 

Tưởng không xử nổi cậu ta nữa...

 

Ai ngờ lúc tan làm, tôi vừa liếc vào nhóm chat nội bộ thì thấy:

 

【HAHAHAHAHAHAHAHAHA】

【Sách tổng bị táo bón? Sao cả thế giới đều biết rồi vậy?】

 

Tin nhắn đã 999+ rồi, đầy ắp tiếng cười và bình luận không dám tin.

 

【Trời ơi, niềm tin của tôi sụp đổ! Tôi cứ tưởng Sách tổng của tôi là người ăn hoa uống sương cơ, ai ngờ cũng gặp chuyện của... NPC?!】

 

【Haha, mấy người biết điều buồn cười nhất là gì không?】

 

【Gì đó gì đó? Nói lẹ đi!】

 

【Tiểu Điền thư ký gọi điện hỏi bác sĩ Đông y vì muốn giúp Sách tổng trị táo bón — mà tụi mình tưởng cậu ta có bồ, lén nghe, kết quả NGHE HẾT, haha!】

 

【Tức cười c.h.ế.t mất! Nếu để Sách tổng biết thì Tiểu Điền không l/ột x/ác mới lạ!】

 

【Còn chưa hết! Các cậu không biết chứ, lúc đó Sách tổng không hiểu sao lại đi theo luôn, và cũng NGHE HẾT!】

 

Cả nhóm bỗng im lặng trong một nhịp.

 

 

Sau đó—tràn màn hình “hahahahaha”!

 

Không ai quan tâm đến đồng nghiệp tội nghiệp là tôi sống hay ch*t.

 

Tôi không dám xem thêm nữa, lập tức thu dọn đồ đạc, chuẩn bị tẩu thoát.

 

Vừa tắt máy tính — một tiếng hét rung trời vang lên từ văn phòng:

 

“Điền Ngọc! Vào phòng tôi ngay!”

 

... Ừ, xong rồi.

 

Tưởng Sách Tầm quên chuyện này rồi chứ.

 

Giờ xem ra... trong nhóm có nội gián.

 

Phải điều tra! Lôi từng đứa ra mà trị!

 

Không chừa một ai!

 

Chương 13

 

“Sách Tầm?”

 

Biết mình có lỗi, tôi rón rén gọi tên cậu ta.

 

Sách Tầm mặt lạnh như băng, lơ đẹp tôi.

 

Tôi không biết ngại là gì, tiến tới kéo góc áo cậu ta:

 

“Sách Tầm ca~”

“Sách ca~”

“Ca~”

 

Gọi mãi không được, tôi tức luôn:

 

“Lão gia!”

 

Sách Tầm quay lại, tặng tôi ánh nhìn g.i.ế.c người level 999.

 

“Ái dà, em sai rồi được chưa? Thư đó... em không cần nữa.

“Sữa chua cũng không cần anh đền, em sẽ lên nhóm giải thích, trả lại danh dự cho anh, được chưa?”

 

Sách Tầm đang ký hợp đồng mà tay lướt như muốn x/é toạc giấy.

 

“Sách Tầm~ tha cho em đi mà, em chỉ hiểu lầm thôi, tưởng anh uống sữa chua nhiều là vì bị táo…”

 

“Nói tiếp đi?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
3 Shipper Kinh Dị Chương 8
7 10 năm vây hãm Chương 10
12 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Phiếu ước nguyện vạn năng của em gái

Chương 8
Tôi và em gái là cặp song sinh khác trứng. Tôi xinh đẹp, khỏe mạnh, còn em ấy thì ốm yếu. Mẹ trách tôi đã cướp mất chất dinh dưỡng của em, để bù đắp, mẹ tặng cho em ba tấm phiếu thực hiện mọi điều ước. "Dùng tấm phiếu này, em con có thể đòi bất cứ thứ gì con có, đây là những gì con nợ nó." Năm năm tuổi, tôi sốt cao không dứt, bà ngoại đã từng bước leo lên ngôi chùa trên đỉnh núi cầu xin cho tôi một chiếc túi thơm. Em gái khóc lóc đòi, tôi đã đưa cho em. Năm mười lăm tuổi, tôi dùng tiền học bổng mua một chiếc váy dạ hội, trong khi em gái môn nào cũng không đạt. "Thật không công bằng, em cũng muốn mặc váy đẹp!" Kể từ đó, tất cả quần áo mới đều dành cho em, còn tôi chỉ có thể mặc lại đồ cũ của em. Một tháng sau khi có điểm thi, nhân viên chuyển phát nhanh gửi đến hai tờ giấy báo nhập học, đều từ Kinh Châu. Của tôi đến từ Đại học Kinh Bắc, còn của em gái là trường Thanh Điểu nằm ngay cạnh Đại học Kinh Bắc. Lần này, nó lại lau nước mắt: "Em không muốn học cao đẳng." "Đúng lúc quá, em vẫn còn một tấm phiếu thực hiện mọi điều ước." "Chị giỏi như vậy, học lại một năm nữa chắc chắn cũng sẽ đỗ thôi."
Sảng Văn
0