16

 

“Bảo bối…”

 

“Đừng sờ nữa…”

 

Trên đầu vang lên tiếng Dương Khiêm đ/è nén.

 

Anh thở dốc nhẹ.

 

Tôi định rút tay về.

 

Nhưng nhìn dáng vẻ khó chịu của anh, tôi cong môi:

 

“Em không rút đâu.”

 

Anh bật ra ti/ếng r/ên khẽ từ cổ họng.

 

“Anh trai à, mới thế này đã chịu không nổi rồi hả?” – tôi cố ý trêu.

 

“Không phải anh bảo em sờ sao, giờ lại không cho à?”

 

“Không phải…” – anh nói giọng khàn, rất kiềm chế.

 

Tôi càng khoái chí, lại trêu thêm vài lần.

 

Anh cắn ch/ặt môi, lông mày nhíu lại, cổ họng không ngừng phát ra ti/ếng r/ên nghẹn ngào.

 

Dấu vết trên quần thể thao xám dần hiện rõ.

 

Tôi gi/ật mình lùi ra sau một bước: Mới sờ vậy thôi mà đã phản ứng mạnh thế rồi?!

 

Tôi còn chưa hôn nữa mà!

 

Dương Khiêm nuốt khan, hơi nghiêng người, hơi ngượng:

 

“Bảo bối… anh cũng không biết sao lại thế… em cứ làm vậy là anh chịu không nổi…”

 

Nói thật, tôi cũng hơi mong đợi. Anh có điều kiện tốt quá mà…

 

Trong đầu tôi toàn cảnh phim 18+ chạy ngang dọc.

 

Mặt tôi cũng bắt đầu nóng bừng.

 

“E-em tha cho anh lần này.”

 

“Lần sau… anh sẽ chịu đựng lâu hơn.”

 

Anh thay đồ rất nhanh, rồi đi vào phòng khác.

 

Khoảng lâu sau mới ra lại.

 

17

 

Sau khi về trường, trong phòng đạo cụ.

 

Dương Khiêm thường ngoan ngoãn tự cởi áo.

 

Mặc cho tôi trêu đùa.

 

“Bảo bối, em hút mạnh thế sắp ra m.á.u rồi đó…”

 

Giọng anh khàn đặc, cả người đỏ như chín.

 

Tôi mới chịu dừng lại.

 

“Bảo bối, em quá đáng thật đó. Mình còn chưa hôn môi mà em đã…”

 

Cũng đúng.

 

Chưa hôn môi mà đã thế này… hơi quá thật.

 

Nói thật thì… tôi cũng muốn hôn rồi.

 

Tôi ngẩng đầu, hôn lên mặt anh một cái.

 

Anh vui mừng đến mức hít sâu một hơi.

 

Hai tay ôm mặt tôi, cúi xuống hôn.

 

Hôn mãi không dứt.

 

Hôn đến nỗi cổ tôi nổi đầy “dâu tây”.

 

Cứ ngắt quãng mà hôn, kéo dài gần cả tiếng.

 

Lại thêm một lần hôn sâu.

 

Thiếu oxy.

 

Chảy nước mắt.

 

Chân tôi mềm nhũn, đứng không vững.

 

Anh ôm lấy eo tôi, để tôi tựa vào lòng.

 

Cả hai thở dốc, tim đ/ập thình thịch, cơ thể bắt đầu nóng rực.

 

“Bảo bối, anh hôn nốt nốt ruồi ở thắt lưng em nhé?”

 

Anh thì thầm bên tai tôi.

 

Làm tôi cũng cảm thấy ngứa ngáy ở eo.

 

“Hôn đi!”

 

Anh quỳ xuống, hai tay để sau lưng.

 

Ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm nóng rực.

 

Tư thế này khiến tôi thấy rất “đã”.

 

Tôi chủ động ấn đầu anh xuống.

 

Chỗ thắt lưng bị hôn đến sưng đỏ.

 

18

 

“Anh Khiêm! Tìm được tên bi/ến th/ái rồi!”

 

Vương Truy Phong bất ngờ chạy vào.

 

Tôi lập tức đẩy Dương Khiêm ra, kéo áo xuống.

 

Anh hơi lúng túng ho nhẹ một tiếng.

 

Vương Truy Phong cũng ngại ngùng:

 

“Để anh hả gi/ận trước đi.”

 

“Anh Khiêm, giờ tiếp tục hay ra xử lý tên bi/ến th/ái đó?”

 

Một ý tưởng lóe lên trong đầu Truy Phong:

 

“À thôi cứ tiếp tục đi! Anh Khiêm với chị dâu cứ tiếp tục! Em bảo người trói hắn lại, chờ anh xuống đích thân xử lý, cho chị dâu hả gi/ận luôn!”

 

Dương Khiêm nhìn cậu ta khen ngợi.

 

Rồi quay sang nhìn tôi, rõ là đang hỏi ý tôi.

 

Bị bắt quả tang, tôi cũng ngại muốn ch*t, tâm trạng chẳng còn.

 

“Đi xử lý trước đã.”

 

Tên bi/ến th/ái đó đã tr/ộm đồ lót của không ít nữ sinh.

 

Có người báo công an.

 

Mấy anh em của Dương Khiêm đ/ập cho hắn một trận, hắn quỳ gối c/ầu x/in tha thứ.

 

Dương Khiêm đ/á cho một cú:

 

“Đm, mày ăn cắp đồ con gái lại còn đổ vạ cho người yêu tao?! Tha cho mày dễ vậy sao?!”

 

Anh hất cằm, ra hiệu cho tôi.

 

Tôi cũng bước đến, đ.ấ.m cho hắn hai cái:

 

“Đi đầu thú đi!”

 

Hắn vội xin lỗi lia lịa, gật đầu như gà mổ thóc.

 

Cả bọn dẫn hắn tới đồn công an.

 

19

 

Hè đến, tôi dọn về căn hộ của Dương Khiêm bên ngoài trường.

 

Hôn hôn, ôm ôm là chuyện thường ngày.

 

Anh thường đưa tôi đi ăn thịt nướng, đi chơi khắp nơi.

 

Một thời gian sau.

 

“Không ăn nữa, b/éo rồi!”

 

“Anh à, em lên tận 5 ký rồi đó.”

 

Tôi càu nhàu.

 

Anh ôm eo tôi, thì thầm dịu dàng:

 

“Bảo bối, 5 ký thôi mà, em vẫn còn g/ầy quá.”

 

Anh nhéo nhéo phần mỡ mềm trên cánh tay tôi:

 

“Phải có thêm tí thịt nữa mới đẹp.”

 

Rồi anh đ/è tôi xuống.

 

Chui vào áo, hôn lên nốt ruồi ở eo.

 

Chỗ đó lại sưng lên, cả người tôi mềm nhũn.

 

Tôi yếu ớt đẩy anh ra.

 

Anh lại giữ ch/ặt hai tay tôi, ép lên đỉnh đầu.

 

“Bảo bối, được không?”

 

Giọng anh khàn khàn, ánh mắt mơ màng mang theo cảm xúc mãnh liệt.

 

Tôi cũng hơi kích động và mong đợi:

 

“Được.”

 

Tôi hôn lại anh.

 

Tay vòng qua cổ anh, nhưng lại hơi lo lắng:

 

“Anh à… cẩn thận một chút.”

 

“Yên tâm đi, bảo bối, anh học rất nhanh mà.” – anh cầm một hộp kem dưỡng.

 

Quả thật… anh học nhanh lắm.

 

Hôm sau tôi đ/au nhức rã rời như bị rút hết xươ/ng.

 

Anh giúp tôi tắm, gọi đồ ăn.

 

Anh dọn nhà, tôi ăn đồ ăn.

 

Hồi sức được chút, tôi nói:

 

“Anh à, em thấy làm bên dưới không sướng bằng bên trên đâu.”

 

“Hay mình đổi chỗ đi?”

 

Dương Khiêm vừa đổ giấy vệ sinh vào thùng rác vừa nói:

 

“Bảo bối, em đừng có mơ.”

 

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vậy thì làm em gái hắn đi.

Chương 7
Mẹ ta là ân nhân cứu mạng Phu nhân Uy Viễn Hầu. Để báo đáp, Tần phu nhân đã tự ý đính ước ta với Tứ công tử Phủ Hầu - Chu Phùng Niên. Chu Phùng Niên tính tình ngang ngược, đối với ta lạnh nhạt vô tình. Hắn còn cấu kết với người khác trêu chọc ta. Khi Tần phu nhân sai người đánh hắn trượng, hắn vẫn không chịu cúi đầu, gào thét vào mặt ta: "Ai bảo nàng cứ khăng khăng làm hôn thê của ta? Rõ ràng là tham phú quý, đáng ghét chết đi được!" Sau khi tái sinh, ta bỗng tỉnh ngộ. Suốt thời gian qua, thứ ta ngưỡng mộ chính là sự ngỗ ngược có hậu thuẫn của Chu Phùng Niên. Thế là ta thỉnh cầu Tần phu nhân nhận ta làm dưỡng nữ. Mong phu nhân tìm cho ta một lang quân đáng tin cậy, như thế cũng coi là báo đáp. Sau khi thay đổi thân phận, đãi ngộ khác hẳn trước kia. Chỉ có một chữ để diễn tả: Đã!
Cổ trang
Trọng Sinh
Tình cảm
0