Mẹ tôi lúc nhỏ rất hay bắt tôi mặc váy.

 

Bị ép mặc đồ con gái, tôi đã lọt vào mắt cậu công t.ử nhà giàu đang sống ở nông thôn – Thẩm Tông Trạch.

 

Khi còn bé, tôi ngốc nghếch l.i.ế.m cây kem mà anh m/ua cho, còn móc ngoéo với anh một lời hứa hôn từ nhỏ.

 

Lớn lên, tôi đã sớm quên chuyện đó.

 

Cho đến khi tôi gặp lại anh trong khuôn viên đại học.

 

01

 

Lúc nhỏ sống ở quê, mùa hè oi ả, tôi luôn mặc váy.

 

Váy là mẹ tôi m/ua.

 

Mẹ cố gắng dụ dỗ tôi: “Mặc váy mát lắm con à, con thấy mấy bạn trai khác đâu có được mặc đâu.”

 

Một thằng bé chín tuổi luôn muốn mình là đ/ộc nhất vô nhị, thế là tôi bị lừa thành công.

 

Mặc váy vào mùa hè, hai chân quả thật mát rượi, chỉ là gió vừa thổi qua là tôi liền bất an đưa tay đ/è váy lại.

 

Bởi vì mẹ cũng làm như vậy, nên tôi học theo bà.

 

Tôi mang dép sandal hoa nhỏ, chạy lon ton theo sau anh trai trên con đường làng.

 

Cho đến một hôm, tôi ngã một cú, lạc mất anh, ngồi khóc tại chỗ.

 

Thế là tôi gặp được Thẩm Tông Trạch.

 

02

 

Tôi ngồi giữa đường, ôm gối, đầu gối đ/au đến không đứng lên nổi, nước mắt rơi lã chã.

 

Đang lúc tôi khóc mệt, một chiếc xe màu đen chậm rãi chạy tới, bấm còi hai tiếng.

 

Tôi biết mình đang chắn đường, cố gắng chống tay đứng dậy, nhưng vừa kéo căng vết thương ở đầu gối liền đ/au quá mà từ bỏ.

 

Xe dừng lại, một chú trung niên ăn mặc chẳng hợp chút nào với vùng quê này bước xuống.

 

Chú ấy đến gần, thấy vết thương của tôi thì hơi gi/ật mình: “Cô bé, nhà cháu ở đâu?”

 

Tôi đã khóc khản cả giọng, cũng chẳng buồn giải thích mình là con trai, chỉ đưa tay chỉ: “Nhà… ở đằng kia.”

 

Chú ấy nhìn về phía rừng cây không thấy cuối mà tôi chỉ, cuối cùng bỏ cuộc không hỏi nữa, bế tôi lên đặt vào ghế sau.

 

Ngồi vào xe rồi tôi mới phát hiện, ghế sau còn có một anh trai lớn.

 

Tôi ngẩng đầu nhìn anh, đúng lúc ánh mắt chúng tôi chạm nhau.

 

Anh đang chậm rãi lau tay, tháo tai nghe trắng ra, liếc nhìn tôi: “Chú Vương, con nhà ai vậy?”

 

Chú ấy dịu dàng: “Thiếu gia, con bé không biết nhà ở đâu. Hay là về nhà xử lý vết thương trước, người trong làng chắc biết con bé là nhà ai, đến lúc đó tôi hỏi.”

 

Anh trai tỏ ra lạnh lùng, ít nói, chỉ trả lời một chữ: “Được.”

 

03

 

Trong xe tràn ngập một mùi thơm lạ.

 

Tôi hít hít mũi, ánh mắt rơi vào hộp trái cây màu nâu vàng trên tay anh – mùi thơm đó phát ra từ đó.

 

Tôi chưa từng ăn, không biết đó là quả nhãn.

 

Có lẽ ánh mắt tôi quá nóng bỏng, anh lấy một quả đưa cho tôi.

 

Tôi không biết cách ăn, định cho luôn vào miệng, anh lập tức ấn tay tôi lại.

 

Tôi nghe thấy anh khẽ thở dài một hơi, nét mặt đẹp trai căng cứng, l/ột vỏ cho tôi.

 

Anh đưa cho tôi phần th!t màu trắng sữa, tôi nhìn đôi tay dơ bẩn của mình, không nhận lấy, mà chỉ há miệng ra.

 

Anh mím môi, dùng ngón tay trắng trẻo mảnh dẻ gắp quả nhãn, do dự một chút rồi mới đút vào miệng tôi, còn dặn: “Phải nhả hạt ra đó.”

 

Tôi ăn ngon lành, theo thói quen l.i.ế.m l.i.ế.m tay anh.

 

Anh gi/ật mình, tay run lên: “Em…”

 

Tôi cười toe: “Tay anh dính dính đó.”

 

Anh quay mặt đi, không thèm để ý, chỉ đặt hộp nhãn bên cạnh tôi.

 

Anh nghiêng người, từ tư thế ngồi đàng hoàng đột nhiên gác chân chữ ngũ.

 

Tôi bĩu môi, hơi tủi thân, không hiểu sao rõ ràng tôi đã l.i.ế.m sạch tay anh rồi, làm việc tốt mà lại khiến anh gi/ận.

 

Mặt anh đỏ bừng cả lên.

 

04

 

Đến nhà anh rồi tôi mới biết, anh trai đó tên là Thẩm Tông Trạch, về quê ở nhà cậu ruột.

 

Anh mười lăm tuổi, hơn tôi sáu tuổi, nghỉ hè lớp 10 thì về đây chơi.

 

Cậu của anh nhìn thấy tôi thì nhận ra ngay: “A, đây chẳng phải cháu trai nhà chú Lâm – Lâm Thâm sao?”

 

Chú Vương đang bế tôi khựng lại: “Không phải là bé gái à?”

 

“Ôi, là con trai đó, mặt mũi xinh xắn, mẹ nó thích cho mặc váy.”

 

Anh Thẩm Tông Trạch tròn mắt nhìn tôi, vẻ mặt như không thể tin nổi.

 

Cậu anh gọi điện cho nhà tôi, nói ba mẹ tôi đi dự tiệc ở xa, sáng mai mới tới đón.

 

Tức là tôi phải ở đây một đêm.

 

05

 

Tối đến, tôi ôm gối gõ cửa phòng Thẩm Tông Trạch: “Anh ơi, em ngủ với anh được không?”

 

Anh vịn khung cửa: “Không.”

 

“Nhưng em không dám ngủ một mình, ngoài kia còn có sấm nữa.”

 

Tim anh thật sắt đ/á, lại từ chối: “Không.”

 

 

Anh chỉ về phía cuối hành lang: “Đi tìm cậu anh ấy đi.”

 

Nhưng tôi không muốn ngủ với ông chú m/ập, bèn bám ch/ặt trước cửa không chịu đi.

 

Thẩm Tông Trạch giằng co với tôi nửa tiếng, thấy tôi bị thương cũng không dám kéo mạnh, đành nói: “Ngủ thì không được làm phiền anh.”

 

Anh nhường giường cho tôi, còn mình ôm chăn ra ghế sofa.

 

Tôi kéo vạt áo ngủ của anh: “Anh ngủ với em mà!”

 

Anh quay mặt đi, đắp chăn, không để ý.

 

Ghế sofa khá to, tôi chui vào chăn anh.

 

“Em lên giường ngủ đi.” Anh quay lại, giọng lạnh tanh.

 

“Không.” Tôi không nhịn được chọc vào má anh, “Anh ơi, mặt anh đỏ gh/ê á.”

 

Anh lại im lặng.

 

Tôi ngủ hay lăn qua lăn lại, suýt nữa rớt khỏi sofa, may mà anh kịp kéo tôi lại.

 

Anh vòng tay ôm eo tôi: “Em có thể ngoan chút không?”

 

Tôi chui vào lòng anh, người anh rất ấm, anh nằm sát trong, bị tôi ép đến không còn đường lùi.

 

Tôi dùng chân cọ cọ vào đùi anh: “Anh ơi, kể chuyện cho em nghe đi.”

Anh nghiến răng, gạt chân tôi ra, giọng hơi khàn: “Đừng cọ lung tung.”

 

Tôi không hiểu, ở nhà tôi cũng ngủ cạnh anh tôi lớn hơn một tuổi mà.

 

Sao anh này lại gh/ét như vậy?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Người bạn ẩn danh trò chuyện cùng tôi suốt nửa năm, giờ đang ngồi phía đối diện bàn hòa giải

Chương 11
Thẩm Ánh Thư, một chuyên viên tư vấn quyền lợi thuê nhà, đã trao đổi ghi chú về các vụ việc với một cư dân mạng có biệt danh "Bắc Diệp" trên diễn đàn hỗ trợ ẩn danh suốt nửa năm. Cả hai chỉ thảo luận về áp lực công việc và ranh giới nghề nghiệp, tuyệt nhiên chưa từng tiết lộ danh tính thật. Khi Ánh Thư nhận nhiệm vụ hòa giải tập thể cho một tòa chung cư cũ, cô nhận ra đại diện phía chủ nhà là Cố Diên Xuyên chính là Bắc Diệp thông qua mã số vụ việc mà chỉ hai người biết. Hóa ra anh đã nhận ra cô từ trước, thậm chí sau khi cô được ủy nhiệm, anh còn dùng tài khoản ẩn danh để thăm dò giới hạn đàm phán của cô. Ánh Thư từ chối biến những tin nhắn riêng tư thành vũ khí đàm phán cho cư dân, cả hai cắt đứt liên lạc, báo cáo xung đột lợi ích và để bên thứ ba tiếp quản các điểm tranh chấp. Từ các số trang báo cáo, thư phản hồi của công ty giám định, phạm vi ủy nhiệm cho đến các tài liệu gốc bản thứ ba được trình lên hợp pháp, sự thật dần lộ diện rằng chủ nhà đã biết từ trước về nhu cầu sửa chữa và thời hạn di dời kéo dài hơn dự kiến. Cuối cùng, cư dân đạt được thỏa thuận về việc sửa chữa theo giai đoạn, gia hạn hợp đồng và nơi ở tạm thời, còn Ánh Thư và Diên Xuyên đều mất đi sự ủy thác ban đầu. Vài tháng sau, họ gặp lại nhau với tên thật, không vội vàng coi nửa năm ẩn danh là nền tảng đã thiết lập sẵn cho một tình yêu.
0