Hóa ra, từ khi còn học ở Yêu đường, hắn đã lén thầm thương kẻ khác.

 

Ta đường đường là thanh xà đẹp nhất tộc xà, vậy mà hắn lại đi thích một con xà khác, mắt mũi đúng là có vấn đề!

 

Bực dọc trong lòng, ta cố ý liếc hắn, rồi nói với Long vương: “Ta còn đang mang long đản của Chúc Bạch.”

 

Long vương kinh ngạc, m/ắng Chúc Bạch không biết điều, đã làm lo/ạn long mệnh, lập tức sai người chuẩn bị, định công bố hôn sự khắp Yêu giới.

 

Ta đắc ý liếc Chúc Bạch, thấy hắn ngơ ngác như thể không cam lòng, ta chẳng nghĩ ngợi liền hừ lạnh: “Không muốn cưới thì thôi, đợi ta sinh trứng xong sẽ đi, không liên quan gì đến ngươi!”

 

Long vương ngẩn ra, giơ tay đ/ập mạnh vào long giác của Chúc Bạch, quát: “Không mau dỗ nó à?”

 

Chúc Bạch mặt cứng đờ, liền chạy tới kéo ta lại, ta quẫy đuôi, chạy thẳng ra ngoài.

 

Chúc Bạch đuổi theo, liên tục giải thích: “Không phải như ngươi nghĩ, ta không phải không đồng ý…”

 

Ta dừng bước, đang định chất vấn hắn, thì nhận ra hắn cao hơn ta, ta liền quấn đuôi quanh cổ hắn kéo cúi xuống.

 

Khi đã ngang tầm mắt, ta nhìn hắn hỏi: “Chúc Bạch, mắt ngươi bị sao vậy? Ta là con rắn đẹp nhất xà tộc mà ngươi còn không ưng, rốt cuộc ngươi thích con rắn nào?”

 

Ta càng nghĩ càng cau mày: “Là con rắn đốm hoa kia à? Ngươi đùa sao, nó yếu thế kia?”

 

Nhìn vẻ mặt kỳ lạ của Chúc Bạch, ta lại hỏi: “Không lẽ là con trăn vàng? Trời ạ, nó x/ấu như vậy ngươi cũng thích?”

 

“Không phải trăn vàng… chẳng lẽ là con hổ mang đó? Nó là kẻ th/ù truyền kiếp của ta! Ngươi thích nó? Ta tuyệt giao với ngươi!”

 

Dứt lời, ta trượt thẳng về điện Thái tử.

 

Đúng là sống nhờ người khác, cãi nhau xong cũng chỉ có thể quay về cùng một chỗ mà ngủ.

 

Lôi kiếp đến bất ngờ, khi ấy ta đang ngủ say trong điện, từ ngày mang long đản ta phát hiện mình càng lười, mỗi ngày ngủ tám canh giờ.

 

Vốn nghĩ chỉ khi nào sinh trứng mới dẫn lôi kiếp, ai dè còn chưa kịp sinh thì kiếp nạn đã giáng xuống.

 

Trong mộng, ta bị một tia sét đá/nh trúng, đ/au đến mức cuộn mình lại, bụng lại có thêm một quả trứng vướng víu, ta còn phải che chở cho nó.

 

Ta cuộn tròn thân thể, lấy phần lưng rắn chắc nhất của mình ra đón sét, nhưng sấm vang chớp gi/ật mà không một tia sét nào đá/nh trúng ta.

 

Ta ngẩn người ngẩng đầu, thấy một con cự long lơ lửng giữa trời — là Chúc Bạch.

 

Không biết hắn đến từ lúc nào, đang thay ta chống đỡ phần lôi kiếp còn lại.

 

Ta sững sờ, lôi kiếp nếu có người khác thay chịu, sẽ lập tức gia tăng gấp đôi uy lực.

 

Nếu Chúc Bạch chịu thay ta, ta lại càng n/ợ hắn sâu hơn.

 

Ta định đứng dậy đuổi hắn đi, thì tia sét trên trời như nhận ra người độ kiếp không phải ta, liền uốn lượn đá/nh thẳng về phía ta.

 

Ta nhắm ch/ặt mắt, trong khoảnh khắc tiếp theo, ta rơi vào một vòng tay ấm áp.

 

Chúc Bạch dùng bụng rồng mềm mại nhất để bao bọc ta dưới thân, khiến ta không phải chịu lấy một tia lôi điện nào.

 

Không biết từ khi nào, nước mắt đã tràn đầy hốc mắt ta, ta vừa khóc vừa lắp bắp c/ầu x/in hắn rời ra.

 

Nhưng ta không dám giãy dụa, sợ nếu ta vùng vẫy, Chúc Bạch sẽ phải vừa giữ ta, vừa né tránh lôi kiếp.

 

Lôi kiếp kéo dài rất lâu, lâu đến mức long lân trên người Chúc Bạch đều bị th/iêu ch/áy đen sạm, lớp vảy từng sáng bóng nay đã xỉn màu, mất hết sinh khí. Ta òa khóc, từ dưới thân hắn bò ra, không dám chạm vào hắn, vội chạy ra ngoài gọi người.

 

Y sư nhanh chóng tới nơi, nhìn Chúc Bạch bị thương cũng không lấy làm ngạc nhiên.

 

Nhưng khi vừa định bôi th/uốc, Chúc Bạch yếu ớt cất lời: “Trước tiên hãy trị thương cho Vân Thanh, hắn cũng chịu một đạo lôi kiếp, do ta đến muộn nên mới để hắn bị thương.”

 

Vết thương của ta căn bản không thể so với Chúc Bạch, nhưng hắn kiên quyết, y sư liếc ta một cái, bực bội nói: “Ngươi nghĩ bảy tám y sư bọn ta là bù nhìn sao? Còn diễn bi kịch cái gì?”

 

Chúc Bạch đợi đến khi ta được bôi th/uốc xong mới hài lòng ngất đi.

 

Hắn nằm trên giường mấy ngày mới tỉnh, khi mở mắt đã là năm ngày sau.

 

Cả Long tộc dốc sức mới giữ được long lân cho hắn.

 

Lo hắn lăn lộn lúc ngủ động vào vết thương, ta và hắn ngủ trên hai giường riêng. Hắn vừa tỉnh dậy, ta liền phát hiện, nghiêng đầu nhìn sang.

 

Vết thương của ta không nặng, mấy ngày qua uống nhiều dược bổ, giờ gần như đã hồi phục.

 

Chúc Bạch vừa tỉnh, ta còn chưa kịp từ giường ngồi dậy thì đã bị long vĩ của hắn cuốn lấy, kéo thẳng về giường hắn.

 

Ta sợ làm đ/au vết thương trên người hắn nên không dám đến gần, nhưng Chúc Bạch vẫn dùng long vĩ bị thương của mình siết ch/ặt lấy ta, không cho chạy.

 

Hắn rút từ trong lòng ra một mảnh long lân, khẽ ho một tiếng, đặt vào tay ta, giọng trầm thấp: “Mảnh lân này, là long lân ở tâm khẩu của ta. Long tộc chỉ đưa mảnh lân này cho người định mệnh của mình. Năm xưa ta đưa ngươi, là muốn thổ lộ.”

 

“Vân Thanh, ta thích ngươi, ngươi có thể nhận lấy long lân này không?”

 

Hắn như vậy, ta làm sao mà từ chối cho nổi.

 

Ta lạnh mặt nhận lấy long lân, không nhịn được lẩm bẩm: “Lúc trước sống c.h.ế.t đòi lấy lại, giờ lại đưa cho ta là sao?”

 

Chúc Bạch hơi tái mặt, giọng thấp hẳn đi: “Ta tưởng ngươi thích kẻ khác… ngươi còn đưa long lân của ta cho hắn sờ.”

 

Ta cau mày: “Ta nào có làm thế?”

 

“Có!” Chúc Bạch vội vã nói: “Trước khi tốt nghiệp, con hổ tinh đó...”

 

Ta lập tức gõ một cái vào long giác của hắn, gi/ận dữ m/ắng: “Cả ngày đầu óc nghĩ gì thế? Ta căn bản chưa từng đưa long lân của ngươi cho con hổ tinh đó!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi tú tài phu quân đem ta gán nợ vì hồng nhan, ta trở thành áp trại phu nhân được sủng ái nhất

Chương 10
Khi bọn sơn tặc Hắc Phong Trại đến đòi nợ, phu quân đã đẩy tôi ra. Chàng ta nợ ba trăm lượng bạc, nhưng lại đem hết gia sản đi chuộc lại dinh thự cho biểu muội. Sơn tặc hỏi chàng muốn tiền hay muốn mạng, chàng chỉ tay vào tôi rồi nói: "Nàng ấy biết ủ rượu, biết tính toán, nhan sắc cũng không tệ." "Mang nàng ta đi, ba trăm lượng coi như xóa nợ." Thấy bộ dạng ấy của chàng, lòng tôi chỉ thấy lạnh lẽo. Tôi đã nuôi chàng ăn học suốt sáu năm trời. Chàng không biết gánh nước, không biết bổ củi, ngay cả khi hũ gạo trống không cũng chỉ biết gọi tôi. Giờ đây, việc duy nhất chàng làm được, chính là đem vợ ra gán nợ. Đến sơn trại, tôi gặp đại đương gia Tần Liệt. Người đàn ông ấy cao lớn tuấn tú, nhưng lại thật thà chất phác. Chàng không dám bước vào phòng tôi, chỉ lẳng lặng sửa lại mái nhà dột, rồi một mình vác về tám bao lương thực. Sơn trại cũng chẳng nghèo khó như lời đồn. Sau nhà nuôi gà vịt, kho chứa đầy thịt khô, trên bếp hầm món gà rừng thơm phức, ngay cả chăn đệm tôi nằm cũng là loại mới phơi nắng. Trước kia ở nhà họ Hứa, tôi phải dậy từ tờ mờ sáng để giặt giũ, làm lụng vất vả cả năm cũng chẳng được ăn mấy bữa thịt.
0