Từ xa thấy nhóm Tề Dự đang vừa đi vừa nói cười, tôi mừng rỡ như gặp thần c/ứu thế, lao về phía họ.

 

Không thắng được lực quán tính, tôi nhào vào n.g.ự.c Tề Dự, anh thuận tay ôm lấy tôi rồi xoay người.

 

Ngay sau đó — con ngỗng dí tới, mổ trúng m.ô.n.g Tề Dự một phát đ/au điếng.

 

“A đù!!!”

 

Tề Dự hét lên, ôm ch/ặt eo tôi, mặt nhăn nhó, cằm dựa lên vai tôi, đầy vẻ đ/au khổ.

 

Tôi là thủ phạm mà cũng thấy hơi hoảng lo/ạn.

 

“Anh không sao chứ?”

 

Anh dựa vào vai tôi nghỉ một lúc, sắc mặt mới dần ổn lại.

 

“Cũng mềm phết.”

 

Tề Dự đột nhiên buông lời, rồi nhéo eo tôi một cái.

 

Cái đồ bi/ến th/ái!

 

Tôi lập tức đẩy anh ra xa.

 

Ngỗng ơi, mổ c.h.ế.t anh ta đi!!

 

20

Trừ cái vụ "ngỗng nổi lo/ạn", quá trình quay nhìn chung suôn sẻ.

 

Quay xong, tôi mời mọi người đi ăn khuya cảm ơn — vì nhóm Tề Dự vốn không học cùng ngành, họ giúp cũng không được tính điểm tín chỉ.

 

Khi chủ quán bưng mì lên, Tề Dự lập tức cầm muỗng vớt sạch hành lá trong bát tôi.

 

Khoan đã — rất không ổn!

 

Sao anh ta biết tôi không thích ăn hành?

 

Trên đường về ký túc, tôi cứ liên tục liếc nhìn Tề Dự.

 

“Gì đấy?”

 

Anh cụp mắt xuống.

 

Tôi nhe răng, bày ra bộ dạng đe dọa:

 

“Khai mau, sao anh biết tôi gh/ét hành lá? Ngay từ đầu anh tiếp cận tôi là có mục đích đúng không?

 

“Khai ra cho rõ!”

 

Tề Dự bật cười khẽ, nắm lấy tay tôi, đan mười ngón tay lại với nhau, nghiêng đầu nói nhỏ:

 

“Đại nhân, tiểu nhân chỉ muốn làm... người yêu của ngài.”

 

A a a a!!!

 

Trình của anh ta cao quá, tôi theo không kịp!

 

Tôi định rút tay ra thì một luồng gió quyền hung bạo lướt sát qua mặt Tề Dự.

 

“Đừng đụng vào cậu ấy!”

 

Ánh mắt Tề Dự lập tức lạnh như băng, buông tay tôi ra, xông vào vật lộn với Thẩm Giản Thừa.

 

Cả hai đều là dân tập luyện, đá/nh nhau cực kì á/c liệt, từng cú đ.ấ.m như muốn lấy mạng nhau.

 

Giống như hai con dã thú đang chiến đấu sinh tử.

 

Trên mặt đất thậm chí có cả m.á.u b.ắ.n tung toé.

 

Không kịp nghĩ nhiều, tôi lao đến chắn trước mặt Tề Dự, thấy nắm đ.ấ.m Thẩm Giản Thừa sắp hạ xuống thì nhắm ch/ặt mắt lại.

 

1 giây...

 

2 giây...

 

3 giây...

 

Xung quanh yên tĩnh đến mức đ/áng s/ợ.

 

Tôi mở mắt — Thẩm Giản Thừa đang nhìn tôi trân trối, đôi mắt đào hoa quen thuộc phủ đầy tia m/áu, cả người r/un r/ẩy.

 

Một lúc lâu sau.

 

Cậu ta buông tay áo tôi ra, không nói một lời nào, lặng lẽ quay người rời đi.

 

Tôi ngã phịch xuống đất, tim đ/ập thình thịch vì sợ.

 

Tề Dự định đỡ tôi dậy, tôi nghiêng người tự đứng lên:

 

“Hôm nay đến đây thôi, anh cũng về nghỉ đi.”

 

Tề Dự đứng im.

 

Khi tôi bước vào ký túc, anh đứng ngoài gọi với:

 

“Lý Ngôn Triệt, tôi sẽ đợi em.”

 

Tim tôi bỗng đ/ập lo/ạn một nhịp.

 

21

Về phòng rồi tôi lại xuống tầng vứt rác.

 

Lúc đi ngang qua ông chú bảo vệ, ông kéo kính lão nhìn tôi từ đầu đến chân:

 

“Cái cậu Thẩm Giản Thừa gì đó đến tìm cháu đúng không?

 

“Cháu không có trong phòng, nó đứng ngoài cửa cả ngày chờ. Có chuyện gấp lắm à?”

 

Tôi lắc đầu.

 

Lúc bỏ rác vào thùng, tôi nhìn thấy một chiếc bánh kem dập nát, trên cắm tấm thiệp nhỏ:

 

【Lý Ngôn Triệt, chúc mừng sinh nhật.】

 

Tôi mới sực nhớ — hôm nay là sinh nhật mình.

 

Nhớ lại ánh mắt đ/au đớn cố kìm nén khi nãy của Thẩm Giản Thừa — thì ra cậu ta đợi tôi cả ngày, là muốn chúc mừng sinh nhật tôi.

 

Không ngờ lại thấy cảnh tôi nắm tay Tề Dự, nên mới phát đi/ên.

 

Với lòng kiêu hãnh của cậu ta, chắc chắn sẽ không bao giờ chịu thừa nhận điều này.

 

Nên cậu ta vứt luôn chiếc bánh.

 

Nhưng... điều đó còn liên quan gì đến tôi nữa đâu?

 

22

Video tâm lý học của tôi được giáo viên chọn phát làm bài mẫu xuất sắc trên lớp.

 

Nội dung rất đơn giản:

 

Một nam sinh thích con trai, vượt qua mặc cảm và tự ti, cuối cùng đến được với người mình thích.

 

Cảnh kết là tôi hôn Tề Dự, sau đó cả hai dần chìm vào bóng tối khi kết thúc video.

 

Thật ra cảnh này ban đầu định quay giả hôn, dùng kỹ thuật che góc.

 

Nhưng Tề Dự vừa ghé sát, tôi đã căng cứng cả mặt, biểu cảm méo xệch như hoa cúc héo.

 

Cuối cùng anh ta bực mình, nắm gáy tôi mà hôn thẳng luôn.

 

Xong.

 

Trong lớp bàn tán xôn xao:

 

“Kinh thật.”

 

“Lý Ngôn Triệt làm sao dám chiếu cảnh này chứ, không biết x/ấu hổ à!”

 

Tôi bước lên bục giảng, nhìn lướt tất cả mọi người, giọng rắn rỏi:

 

“Đúng, tôi thích con trai.

 

“Từ nay về sau, các người... không còn là lý do khiến tôi phải giấu giếm xu hướng của mình nữa.

 

“Các người thì là cái thá gì!”

 

Ngay lúc ấy, có tiếng gõ nhẹ vào cửa sổ lớp học.

 

Là Tề Dự, mặt đầy vết thương nhưng ánh mắt rạng rỡ, anh chỉ tay về phía tôi, rồi thổi một hơi vào kính, dùng ngón tay vẽ hình trái tim.

 

Cả lớp bùng n/ổ.

 

Tôi ngồi xuống chỗ.

 

Phía sau, Thẩm Giản Thừa hỏi:

 

“Lý Ngôn Triệt, cậu quyết định rồi? Đây là lựa chọn của cậu sao?”

 

Tôi nghiêng đầu, nhìn trái tim mờ mờ trên kính cửa sổ:

 

“Dĩ nhiên rồi.”

 

— Hết —

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Người bạn ẩn danh trò chuyện cùng tôi suốt nửa năm, giờ đang ngồi phía đối diện bàn hòa giải

Chương 11
Thẩm Ánh Thư, một chuyên viên tư vấn quyền lợi thuê nhà, đã trao đổi ghi chú về các vụ việc với một cư dân mạng có biệt danh "Bắc Diệp" trên diễn đàn hỗ trợ ẩn danh suốt nửa năm. Cả hai chỉ thảo luận về áp lực công việc và ranh giới nghề nghiệp, tuyệt nhiên chưa từng tiết lộ danh tính thật. Khi Ánh Thư nhận nhiệm vụ hòa giải tập thể cho một tòa chung cư cũ, cô nhận ra đại diện phía chủ nhà là Cố Diên Xuyên chính là Bắc Diệp thông qua mã số vụ việc mà chỉ hai người biết. Hóa ra anh đã nhận ra cô từ trước, thậm chí sau khi cô được ủy nhiệm, anh còn dùng tài khoản ẩn danh để thăm dò giới hạn đàm phán của cô. Ánh Thư từ chối biến những tin nhắn riêng tư thành vũ khí đàm phán cho cư dân, cả hai cắt đứt liên lạc, báo cáo xung đột lợi ích và để bên thứ ba tiếp quản các điểm tranh chấp. Từ các số trang báo cáo, thư phản hồi của công ty giám định, phạm vi ủy nhiệm cho đến các tài liệu gốc bản thứ ba được trình lên hợp pháp, sự thật dần lộ diện rằng chủ nhà đã biết từ trước về nhu cầu sửa chữa và thời hạn di dời kéo dài hơn dự kiến. Cuối cùng, cư dân đạt được thỏa thuận về việc sửa chữa theo giai đoạn, gia hạn hợp đồng và nơi ở tạm thời, còn Ánh Thư và Diên Xuyên đều mất đi sự ủy thác ban đầu. Vài tháng sau, họ gặp lại nhau với tên thật, không vội vàng coi nửa năm ẩn danh là nền tảng đã thiết lập sẵn cho một tình yêu.
0