Từ nhỏ tôi đã mệnh bạc, sư phụ xem số mệnh rồi định sẵn cho tôi một mối “âm hôn” — để giữ mạng sống bình an.
“Đối phương da trắng, chân dài, mặt đẹp, tóc dài óng mượt, tiểu tử nhà ngươi lời to rồi đấy.”
Nghe thôi là biết lúc sống là mỹ nhân tuyệt sắc.
Sau này, lúc trăm q/uỷ dạo đêm, nguy hiểm trùng trùng.
Tôi liều mạng cầu c/ứu:
“Vợ ơi, c/ứu anh với...”
Giữa bóng tối, một bóng người cao lớn chậm rãi áp sát sau lưng tôi, giọng lạnh lùng khàn khàn nhưng trầm ấm như có từ tính:
“Gọi sai rồi, phải gọi là… chồng.”
Tôi: "???"
Các đặc điểm y hệt lời sư phụ miêu tả, duy chỉ có… giới tính là không khớp.
01
Từ một tuần trước, sau khi bị sư phụ đuổi xuống núi đến thành phố Giang, tôi phát hiện kiểu bói toán truyền thống kiểu bày bàn ngoài phố giờ chẳng mấy ai tin nữa.
Nghe nói… bói livestream đang hot?
Vậy là tôi lập tức gia nhập đội ngũ livestream xem bói. Nhờ mặt đẹp, lại bói cực chuẩn, tôi nổi như cồn.
Lần này, người nối máy là một cô trung niên, vừa lên đã khóc:
“Thầy ơi, con gái tôi mất tích rồi, đây là bát tự của nó, thầy xem giúp tôi, nó đang ở đâu…”
Tôi liếc qua, cười lạnh:
“Con gái bà sớm đã bị bà b/án sang Miến Bắc rồi, rảnh thì đừng diễn trò khóc lóc ki/ếm lòng thương hại trên mạng nữa, chi bằng trả lại tiền rồi gửi luôn hai quả thận đi, biết đâu con gái bà còn được thả về.”
Người phụ nữ này tôi nhận ra — từng giơ bảng tìm con ngoài sân khấu một buổi hòa nhạc nổi tiếng, sau đó nhờ được chia sẻ mà nổi tiếng, bắt đầu livestream để “tìm con”.
Nhưng tôi có đôi mắt âm dương, thấy được những thứ người thường không thấy. Ngay lần đầu nhìn thấy bà ta, tôi đã biết bà ta đang nói dối.
Không ngờ bà ta lại tự chui đầu vào rọ.
【Con gái mất tích đã đủ đ/au lòng rồi, bói không được thì thôi, có cần đ/ộc miệng vậy không?!】
【Mặt thì đẹp mà lòng dạ đ/ộc á/c.】
【Tôi không nuông chiều loại này, @cảnh sát mạng, có người vu khống trắng trợn ở đây!】
Bình luận n/ổ như pháo, m/ắng tôi không có lương tâm.
Tôi phản pháo luôn:
“Tôi không lấy tiền, cũng không ch/ửi ai. Livestream miễn phí lại còn chỉ cách giải quyết — vậy mà tôi không có lương tâm à?”
Người phụ nữ nghe vậy càng gào to:
“Tôi nghe nói thầy chuẩn mới tới nhờ thầy! Vậy mà thầy nỡ lòng nói tôi như thế! Mỗi câu thầy nói như d.a.o đ.â.m vào tim tôi đó—Con gái ơi!”
Tôi nhếch mép:
“Diễn thì diễn cho giống, nước mắt chưa có nổi hai giọt.”
Rồi quay sang nói:
“Bà yên tâm, đã đến xem bói để tìm con, tôi sẽ không khoanh tay đứng nhìn.”
Bà ta sững người. Trong mắt không có lấy nửa giọt nước.
Tôi lấy điện thoại ra gọi:
“Alo, cảnh sát phải không? Tôi tố cáo người dùng tên ‘Ngọc Khiết Băng Thanh’ có hành vi buôn b/án trẻ em.”
Chắc bà ta chỉ định dựa hơi ki/ếm chút độ nổi, không ngờ tôi thật sự báo công an, lập tức khóc lóc c/ắt kết nối trong hoảng lo/ạn.
【Không đùa thật á? Báo công an thiệt luôn?】
【Chắc chắn là bói chuẩn mới dám như vậy nhỉ...】
【Ghi màn hình rồi, tôi tag cảnh sát địa phương rồi nhé.】
Tôi không quan tâm bình luận. Bình tĩnh nói:
“Thật hay giả, mai xem thông báo của sở cảnh sát Giang Thị là rõ.”
Nếu công an nhanh tay, biết đâu còn c/ứu được cô bé kia.
Kế tiếp, người lên sóng là một cô gái đeo mặt nạ, nhìn không rõ mặt.
Cô ta thấy tôi đẹp trai, mở miệng hỏi:
“Thầy ơi, xem giúp em đường tình duyên với… thầy có được không?”
Tôi xua tay:
“Tôi có vợ rồi, đừng mơ.”
“Sư phụ tôi định sẵn. Da trắng, chân dài, mặt đẹp — nghe là biết đại mỹ nhân.”
Vừa nói xong, tôi nghe một tràng cười khẽ vang lên — cực kỳ dễ nghe.
Tưởng cô gái bên kia bật cười, tôi không để tâm.
02
Dù là âm hôn, nhưng tôi rất hài lòng với cuộc hôn nhân này.
Tôi mồ côi, mệnh mỏng, sư phụ nhặt tôi về, từng phán rằng: không qua nổi tuổi 18.
Mà làm nghề âm dương sư như tôi, vốn là nghề dính đủ “ngũ bại tam khuyết” — không con không cháu là chuyện chắc chắn.
Sư phụ liền định âm hôn cho tôi, mượn vận khí của “vợ” để giữ mạng.
Nhờ vậy tôi mới sống đến bây giờ.
【Trời ơi, trai đẹp vậy mà đã… lấy vợ?!】
【Còn là sắp đặt hôn nhân, đạo trưởng ơi anh hồ đồ quá!】
Cô gái đeo mặt nạ bật cười:
“Thầy, nghe như vậy là thầy chưa từng gặp vợ mình nhỉ? Hay là… ly hôn theo em đi, em có tiền!”
Nói rồi cô ta tháo mặt nạ, để lộ khuôn mặt tinh xảo, còn vén tóc sau tai, lộ ra khí chất quyến rũ.
Tôi nhìn kỹ, nhíu mày:
“Tiền nhiều cũng phải có mạng mà tiêu.”
【Lại nữa rồi, đạo trưởng lại bắt đầu “nói mơ”...】
【Là An Lệ Na! Trời ơi!】
【Là minh tinh đó! Lại còn bị ch/ửi không sống nổi?!】
An Lệ Na hơi biến sắc:
“Tiểu đạo trưởng, em chỉ trêu anh thôi, đêm hôm đừng dọa người mà~”
Tôi thấy trên mặt cô ta có khí đen bao phủ, tốt bụng nhắc:
“Nếu là tôi, tôi sẽ nhanh chóng trả lại thứ đã mời về, cô kh/ống ch/ế không nổi nó đâu.”
Vừa dứt lời, trên lưng cô xuất hiện một con q/uỷ nhi mặt đen xanh, nhe răng cười dữ tợn.
Tôi chỉ:
“Đấy, nó đang ở trên lưng cô kìa.”
An Lệ Na lập tức h/oảng s/ợ, mặt tái mét.
Bình luận cũng vỡ lẽ:
【Ý đạo trưởng là cô ta đang nuôi q/uỷ đó hả?!】
【Cô ta mới đi Thái gần đây… trùng hợp quá...】
【Fan cô ấy chắc báo cáo livestream rồi...】
Tôi vừa thấy dòng bình luận đó thì livestream bị c/ắt sóng vì bị report.
An Lệ Na nhắn riêng:
“Thầy ơi, em biết sai rồi, không nên trêu ghẹo thầy. Lưng em… thật sự có sao?!”
Tôi: “Có.”
“Xin thầy c/ứu em với, mấy hôm nay em ngủ đều cảm giác như bị đ/è, không thở nổi... Thầy giúp em được không?”