Sau một đêm gió xuân với cậu bạn cùng phòng trà xanh, chưa được bao lâu, cậu ta cầm tờ phiếu xét nghiệm th/ai chạy đến tìm tôi.

 

Vừa khóc vừa bảo tôi phải chịu trách nhiệm.

 

Tôi tra tới tra lui, x/á/c nhận là thật, cuối cùng chỉ có thể bất đắc dĩ chấp nhận vai trò “chồng” của cậu ta.

 

Ai ngờ lúc chuẩn bị đi đăng ký kết hôn, lại vô tình nhìn thấy lịch sử tìm ki/ếm trên điện thoại cậu ta:

 

【Đàn ông có thể mang th/ai không?】

【Có tồn tại chủng tộc kỳ bí nào mà giới đực cũng mang th/ai được không?】

【Làm thế nào để giữ chân đàn ông bằng đứa con?】

 

Lúc ấy tôi mới ngộ ra — hóa ra mình bị lừa rồi.

 

Tôi đã nghi ngờ từ đầu, đàn ông sao có thể mang th/ai được?

 

Hơn nữa, rõ ràng người bị đ/è là tôi, có th/ai thì cũng phải là tôi mới đúng chứ?!

 

Tới lượt cậu ta chắc?!

 

1

 

Lúc tôi về đến ký túc xá thì đèn đã tắt.

 

Trước bàn học trống trơn, chắc là mọi người đều đã lên giường nghỉ ngơi rồi.

 

Ánh mắt tôi dừng lại ở một chiếc giường, x/á/c nhận rèm đã kéo kín, lưng tôi mới từ từ thả lỏng.

 

Rón rén đi qua, lấy bộ quần áo đã chuẩn bị sẵn từ sáng, định đi tắm.

 

Ai ngờ vừa đẩy cửa phòng tắm ra, liền đụng trúng... một “bức tường th!t”!

 

Đuôi mắt Phí Nhượng đỏ hoe, nước mắt dâng lên trong khóe mắt, sắp trào ra nhưng lại cố nhịn.

 

Nhìn chẳng khác gì một bé đáng thương vừa bị người ta "dùng xong vứt bỏ".

 

Chưa kể trên cái cổ trắng xanh kia còn lấm tấm vài dấu hôn đỏ ửng chưa phai.

 

Khoảnh khắc đó, trong đầu tôi chỉ lóe lên một cụm từ: “đáng thương bị cặn bã bỏ rơi”.

 

Ký ức mờ ám trong khách sạn mấy hôm trước như sóng trào cuộn về, cảm xúc hoảng lo/ạn, sợ hãi, không dám đối mặt ập đến, quấn ch/ặt lấy tôi.

 

Tôi bỗng nóng đầu, chỉ muốn mau chóng trốn khỏi nơi này.

 

Nhưng còn chưa kịp bước ra thì cổ tay đã bị ai đó nắm lấy từ phía sau.

 

Một lực kéo mạnh khiến tôi bị ép dựa hẳn lên bức tường lạnh toát, giọng nam khàn khàn vang lên bên tai.

 

Giọng mang theo chút nghèn nghẹn:

 

“Anh ơi, anh đang... trốn em à?”

 

“Vì chuyện đêm đó sao?”

 

Tôi lập tức mở to mắt, nhiệt độ trên mặt vọt thẳng lên.

 

Những ký ức tôi chẳng muốn nhớ tới cứ thế ùa về, tim tôi khựng lại một nhịp, cắn răng cố tỏ ra bình tĩnh:

 

“C/âm miệng!”

 

“Không được nhắc đến đêm đó!”

 

Vừa dứt lời, Phí Nhượng — chàng trai với vẻ ngoài thanh tú trước mặt — vậy mà khóc thật.

 

Đôi mắt đỏ bừng.

 

Khóc như hoa lê trong mưa.

 

Vừa khóc vừa nói:

 

“Hóa ra... đúng là vì chuyện đó.”

 

“Xin lỗi anh, là lỗi của em, tất cả là do em.”

 

“Nếu tối đó em không uống rư/ợu thì tốt rồi, như vậy đã chẳng xảy ra chuyện đó với anh...”

 

“Anh cũng sẽ không khổ sở như bây giờ.”

 

Nhìn khuôn mặt đầy day dứt ấy, lòng tôi rối như tơ vò.

 

Dù bình thường tôi chẳng ưa gì cậu ta, nhưng lúc này đối diện với cậu ấy, cơn gi/ận trong tôi cứ thế tiêu tan.

 

Đầu óc hỗn lo/ạn, tôi chỉ có thể giả vờ bình tĩnh:

 

“Tôi... tôi trốn cậu cái gì?”

 

“Dạo này phòng thí nghiệm bận thôi nên ít ở ký túc xá.”

 

“Với lại... chuyện đêm đó... chuyện đó...”

 

Nhắc tới là cả người bức bối.

 

Tôi vò tóc, như muốn né tránh, đẩy Phí Nhượng ra:

 

“Đêm đó chỉ là uống say, không có gì cả!”

 

“Không được nhắc lại nữa!”

 

“Tôi đang vội đi tắm!”

 

“Đừng có làm phiền!”

 

Khóa cửa lại, tôi không nhịn được mà ngồi thụp xuống, ôm đầu rên rỉ.

 

Trong đầu gào thét: Trời ơi! Tôi đang gặp phải cái éo gì vậy?!

 

Ông trời sao cứ thích chơi tôi thế này?!

 

Tôi thực sự... quá h/ận cái thế giới c.h.ế.t tiệt này rồi!

 

2

 

Phí Nhượng là đứa thứ ba trong phòng ký túc xá bọn tôi, và tôi cực kỳ, cực kỳ không ưa cậu ta.

 

Cứ mỗi lần nói chuyện với cậu ta, tôi lại có cảm giác như có mùi trà xanh xộc thẳng vào mặt.

 

Cậu ta nói chuyện với người khác thì bình thường lắm, đến lượt tôi thì lại cố ý đổi giọng, mềm nhũn lại.

 

Còn đặc biệt gọi tôi là “anh~”.

 

Anh anh cái đầu cậu! Một thằng con trai mà cứ anh anh ngọt xớt như thế, tưởng đang... đẻ trứng à?

 

Mà chưa hết, điều khó hiểu nhất là, rõ ràng biết tôi không thích, vậy mà vẫn cứ cố tình bám lấy.

 

Thường xuyên vô duyên vô cớ nhào vào lòng tôi.

 

Xong rồi còn thích giả vờ yếu đuối nữa cơ!

 

Nếu áp theo tiêu chuẩn trên mạng, cậu ta đích thị là trà xanh nam chính hiệu — mà lại chỉ trà với mỗi mình tôi!

 

Với người khác thì lại bình thường, tốt bụng, vô hại.

 

Khiến tôi muốn than thở với ai cũng chẳng dám, sợ nói ra bị đ.â.m sau lưng.

 

3

 

Tuần trước, thằng em út trong phòng có sinh nhật.

 

Là trưởng phòng, tôi đương nhiên đứng ra tổ chức tụ tập ăn mừng.

 

Ai ngờ cả đám hứng quá uống say hết cả.

 

Trường thì xa, mà lúc đó cũng đã khuya lắm rồi.

 

Về chắc chắn bị ghi lỗi về trễ.

 

Thế là tụi tôi bàn nhau rồi quyết định ngủ lại khách sạn gần đó cho tiện.

 

Tiết kiệm nên chia đôi phòng, mỗi hai người một phòng.

 

Tôi bốc trúng phải ở chung với Phí Nhượng.

 

Cả đám đều có mặt, nếu tôi từ chối thì chẳng khác nào tuyên bố luôn là không ưa nhau — chẳng ai lại làm thế.

 

Thế là dù trong lòng không tình nguyện, tôi vẫn đồng ý.

 

Ban đầu, đúng là chẳng có gì xảy ra.

 

Cho đến khi cậu ta vô tình đ/è tôi ngã xuống, rồi còn vô duyên vô cớ hôn tôi một cái.

 

Cái hôn đầu của tôi đó má!!!

 

Tôi sao có thể dễ dàng bỏ qua cho cậu ta?

 

Chỉ là, lúc đó tôi cũng đang say mèm, đầu óc choáng váng, thế là lại... hôn lại!

 

Rồi thì mọi chuyện... cứ thế mà trượt dài.

 

Cảm xúc bốc lên, sau đó là ngoài tầm kiểm soát.

 

Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi cảm giác như mình vừa bị xe tải cán qua — đ/au nhức khắp mình mẩy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
47.37 K
3 Áp lực cực cao Chương 13
6 Chồng chung Chương 11
10 Nam Hoa Nổi Danh Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Gặp nhầm người thương

Chương 6
Kẻ thù không đội trời chung vì muốn trêu chọc tôi mà cố tình lập một tài khoản nhỏ để hẹn hò qua mạng với tôi. Ngày gặp mặt ngoài đời, anh ta cười nhạo tôi: "Trên mạng gọi tôi là chồng ngọt xớt, sao vừa gặp mặt ngoài đời đã lật mặt không nhận người quen thế?" Tôi tức giận chặn mọi phương thức liên lạc của anh ta, tuyên bố từ nay về sau không bao giờ nhìn mặt nhau nữa. Để làm hòa, anh ta nói sẽ đền cho tôi một đối tượng là cực phẩm mỹ nam có bờ vai rộng, đôi chân dài, 8 múi bụng và khả năng giường chiếu mạnh mẽ. Ngay trong ngày hôm đó, nam thần học đường u ám đã tìm đến tận cửa. Tôi kiểm tra hàng, quả nhiên vô cùng mạnh mẽ. Sau này, khi tôi túm cổ áo nam thần học đường, ép cậu ấy vào tường để hôn thì tình cờ chạm mặt kẻ thù không đội trời chung kia. Tôi thỏa mãn lau khóe môi, mỉm cười với anh ta: "Cảm ơn vì đối tượng anh đền bù nhé, tôi rất hài lòng." Kẻ thù không đội trời chung lại sụp đổ: "Cái tên khốn nạn mặt dày này từ đâu chui ra vậy?! Mẹ kiếp, đối tượng ông đây định đền cho cô chính là bản thân ông đây!!!"
Hiện đại
Tình cảm
Ngôn Tình
0