Học bá Tống Duật và con thỏ bông của tôi có mối liên kết thần bí.
Nửa đêm, tôi ôm con thỏ bông ngủ.
Anh ấy gọi điện tới, nghiến răng nghiến lợi: “Đừng có nghịch lung tung.”
Tôi không hiểu gì cả.
Vô tình bóp thử phần dưới của con thỏ.
Bên kia thở dốc, cảnh cáo: “Đợi đấy, em phải chịu trách nhiệm.”
Một lúc sau.
Nhìn người đàn ông nằm lỳ trên giường tôi không chịu đi, tôi ngơ ngác.
Học bá lạnh lùng mà người ta vẫn nói đâu rồi? Sao dính người thế này?
1
Tống Duật và tôi trời sinh không hợp.
Không phải vì anh ấy x/ấu tính gì, mà là do chúng tôi là thiên địch của nhau.
Anh ấy là con sói xám lớn, còn tôi là chú thỏ trắng nhỏ bé.
Vì vậy, khi nhìn thấy Tống Duật toàn thân đầy m.á.u nằm trên mặt đất, tôi chẳng có ý định c/ứu anh ấy.
Trời lất phất mưa.
Mái tóc trắng của Tống Duật bị thấm ướt, hòa lẫn với bụi bẩn, mồ hôi và vết m/áu, dính bết vào một bên khuôn mặt.
Anh ấy thở nhẹ, ánh mắt nhìn tôi hung dữ vô cùng, như thể giây tiếp theo sẽ x/é x/á/c tôi ra nuốt vào bụng.
Bản năng sợ hãi ẩn sâu trong bộ gen khiến tôi lùi lại một bước.
Tống Duật cười khẩy, nhả ra ba chữ đầy kh/inh thường: “Thỏ nhát gan.”
Nụ cười của anh ấy tắt ngay sau đó.
Bởi vì tôi lấy hết can đảm ngồi xổm xuống trước mặt anh ấy, x/é áo mình để băng bó vết thương.
Tống Duật nhìn tôi chằm chằm, giọng nói lạnh lẽo như có thể bóp nát cổ tôi bất cứ lúc nào.
“Đừng động vào.”
Tôi sững người, tay r/un r/ẩy buộc nơ con bướm ở chỗ vết thương.
Cúi đầu, tôi lắp bắp: “Anh sẽ c.h.ế.t đấy.”
Tống Duật nâng mí mắt, chậm rãi nói: “Em sợ tôi ch*t?”
Dù con sói xám này có x/ấu tính thật, nhưng dù sao cũng là một sinh mạng.
Tôi gật đầu.
Tống Duật đưa tay vuốt nhẹ qua cổ tôi, khóe môi nhếch lên đầy hứng thú:
“Vậy thì tôi ăn em nhé? Ăn em rồi tôi sẽ không c.h.ế.t nữa.”
Mắt tôi trợn tròn, hơi thở nghẹn lại trong một khoảnh khắc.
Lắc đầu lia lịa như trống bỏi.
Mặc dù Du Xuyên luôn nói tôi ngốc, lúc nào cũng lo cho người khác mà quên mất mình.
Nhưng tôi không muốn ch*t!
Do dự hồi lâu.
Tôi lấy từ trong cặp ra con thỏ bông nhỏ mà mình luôn mang theo, đưa nó cho anh ấy.
“Đây là Bạch Bạch của tôi, anh ăn nó đi, rồi đừng ăn tôi nữa nhé.”
Nói xong, tôi quay mặt đi không dám nhìn.
Nước mắt không kiềm chế được mà tràn đầy hốc mắt.
Nhưng Tống Duật lại bật cười: “Khóc cái gì? Tôi đâu có định ăn em thật.”
Tôi nức nở, giọng nghẹn ngào: “Thật không? Anh cũng không ăn Bạch Bạch chứ?”
Bạch Bạch là tên con thỏ bông của tôi.
Tống Duật l.i.ế.m môi, đôi môi đỏ tươi cong lên một độ cong quyến rũ:
“Không ăn nó.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Mưa ngày càng nặng hạt.
Những giọt nước văng tung tóe, hòa cùng vết m/áu, rơi xuống con thỏ bông, lóe lên một ánh sáng vàng.
Tôi nghi ngờ kiểm tra lại con thỏ, chắc chắn không có gì lạ mới yên tâm.
Sau đó, tôi đưa Tống Duật đến bệ/nh viện.
Trước khi rời đi, anh ấy kiên quyết đòi phương thức liên lạc của tôi.
Thật ra trước đây anh ấy cũng đã hỏi rồi, nhưng tôi luôn tìm được lý do để từ chối.
Lần này, lời từ chối đã lên đến miệng, nhưng nhìn thấy khuôn mặt càng lúc càng u ám của anh ấy, tôi lại nuốt xuống.
Ngoan ngoãn kết bạn với anh ấy trên WeChat.
Tống Duật bóp nhẹ gáy tôi, đôi mắt hoa đào cong thành hình lưỡi liềm: “Đây mới là chú thỏ ngoan.”
Giọng điệu trêu chọc như đang dỗ trẻ con.
Tôi trừng mắt nhìn anh ấy một cái, ôm thỏ bông về nhà.
Tống Duật rất thích trêu chọc tôi, đặc biệt là vào đêm trăng tròn.
Anh ấy thường xuyên đỏ mắt đến nhà tôi, véo đôi tai thỏ của tôi mà vò nắn.
Tôi tức đến nghiến răng nghiến lợi, muốn cắn anh ấy một cái.
Nhưng nghĩ đến việc anh ấy là một con sói x/ấu xa, tôi hoàn toàn không phải đối thủ.
Thế là xì hơi, hai cái tai dài trắng muốt ỉu xìu rũ xuống.
Những lúc như vậy, Tống Duật sẽ ngậm lấy tai tôi, răng nanh nhẹ nhàng cọ xát.
Tôi tức đến thổ huyết, tôi đâu phải đồ gặm nhấm của anh ấy chứ!
Càng tức gi/ận, tai tôi càng hồng, Tống Duật lại càng cười vui vẻ.
Mãi đến khi tai tôi bị làm ướt, cứng đờ lên như bị xung huyết.
Anh ấy mới hài lòng buông ra.
Đáng gh/ét! Đồ sói đáng gh/ét!
2
Hôm nay lại là đêm trăng tròn.
Nửa đêm, tôi ôm con thỏ bông ngủ.
Trong lòng thầm vui mừng vì Tống Duật không tới, có thể ngủ một giấc ngon lành.
Vừa nhắm mắt lại.
Một cuộc gọi video hiện lên màn hình.
Vừa bắt máy, giọng nói nghiến răng nghiến lợi vang lên từ bên kia:
“Đừng có động.”
Tôi không hiểu gì cả.
Tôi ở nhà ngủ, chẳng lẽ còn không được nhúc nhích?
Tôi ôm thỏ bông lật người sang bên kia.
Tống Duật đột nhiên hỏi: “Em ngủ kh/ỏa th/ân à?”
Tôi rất thản nhiên: “Ừ.”
Mặc dù biết anh ấy chưa bi/ến th/ái đến mức lắp camera trong nhà tôi, nhưng tôi vẫn dùng thỏ bông che đi phần quan trọng.
Trong môi trường tối mờ, đôi mắt của Tống Duật bỗng lóe sáng.
Như đang chịu đựng thứ gì đó, anh ấy thở hổ/n h/ển: “Đừng động.”