Mấy bài KTV nhạc dính như keo kẹo cao su, kết hợp với giọng lạnh lùng mà trong trẻo của Phí Kim An, vang vọng 3D quanh tai tôi.

 

Tôi bắt đầu cảm thấy mơ màng.

 

Phí Kim An thậm chí còn đang dùng mũi chân nhịp nhịp theo beat. Tôi không nhịn được nữa, quay sang nhỏ giọng nói:

 

“Phí Kim An, cậu làm ơn đừng rung chân nữa được không?”

 

“Ừ, biết rồi.”

 

Cậu ta lập tức dừng lại.

 

【Hu hu, vợ chê anh rồi! Anh thật sự muốn khóc quá! Đừng hỏi anh bao nhiêu tuổi, vì tâm trạng anh đang vỡ vụn như giấy vụn!】

 

Tâm sự của Phí Kim An nhí nhố đến mức khiến tôi thấy… hơi áy náy.

 

Tôi đành nhỏ giọng giải thích:

 

“Phí Kim An, mình không có gắt gỏng gì đâu, chỉ là… cậu rung chân hơi ảnh hưởng đến việc mình làm bài thôi.”

 

Tôi đang nói cái quái gì vậy? Sao lại giải thích cho cậu ta chứ?

 

Không ngờ một đứa introvert như tôi lại chủ động lên tiếng như vậy!

 

Nói xong, tôi lập tức quay đầu lại, chỉ muốn biến khỏi lớp ngay lập tức.

 

Tất cả là lỗi của Phí Kim An và mấy cái tiếng lòng đáng yêu vớ vẩn đó!

 

Nhất định phải tìm dịp nào đó nói rõ với cậu ta — kiềm chế lại cái miệng trong đầu đi!

 

5

 

Chưa hết tiết, Tạ Tứ đã nhắn tin bảo tôi m/ua nước mang ra sân bóng rổ cho cậu ta.

 

Nói thật là tôi chẳng muốn đi chút nào. Nhưng đầu lại hiện lên lời mẹ dặn:

 

【Nó giúp anh con nhiều, cũng từng giúp con, con nhịn nó tí đi, có mất miếng th!t nào đâu.】

 

Tôi hít sâu một hơi, trả lời:

 

【Ok, tan học mình qua liền.】

 

Sau khi tan lớp, tôi vừa dọn đồ vừa chuẩn bị ghé siêu thị. Phí Kim An đứng dậy trước và hỏi:

 

“Về ký túc xá cùng nhau không?”

 

Phí Kim An cao lắm, đứng cạnh khiến tôi trông càng nhỏ con hơn.

 

【Mẹ dặn rồi, muốn theo đuổi bạn trai thì phải chủ động. Hôm nay anh sẽ can đảm một lần!】

 

Nghe tiếng lòng của cậu ta, tôi suýt bật cười. Nhưng vẫn bình tĩnh nói:

 

“Tớ còn phải đi m/ua nước rồi qua sân bóng rổ, chắc không tiện lắm.”

 

Một câu từ chối thẳng thừng.

 

Cậu ta gật đầu:

 

“Ừ, vậy tớ đi trước.”

 

【Hu hu hu, một lần chủ động của anh đổi lại cả đời sống nội tâm thu mình!】

 

Trí tưởng tượng phong phú đôi khi cũng không tốt.

 

Nghe giọng lòng của cậu ta, tôi bất giác tưởng tượng ra hình ảnh một con cún con mềm mại đang khóc rưng rức.

 

Ai mà nỡ để cún con khóc chứ?

 

Tôi thấy tim mình thắt lại, không kiểm soát được mà đưa tay ra nắm lấy cổ tay cậu ta:

 

“Nếu cậu không ngại, chịu đợi mình thì… đi cùng nhé.”

 

 

Rất ngại ngùng. Hai đứa introvert đi chung chỉ có một loại không khí: im lặng c.h.ế.t người.

 

Tôi có cảm giác có bầy quạ đang bay vòng trên đầu…

 

【Hôm nay là ngày mà anh đẹp trai hóa thân thành vệ sĩ đưa công chúa về nhà (miệng ngậm hoa hồng 🌹)】

 

Không hiểu sao, nghe tiếng lòng của Phí Kim An, tôi lại cảm thấy… yên tâm lạ thường.

 

6

 

Vừa bước vào nhà thi đấu, tôi đã nghe có người hỏi Tạ Tứ:

 

“Tạ ca, hôm nay sao Tiểu Ô không mang nước tới cho anh vậy?”

“Tạ ca à, Tiểu Ô đẹp thế, anh đồng ý với người ta đi chứ!”

 

Tạ Tứ t/át nhẹ vào đầu thằng kia:

 

“Nói xàm cái gì thế? Tao không thích Tiểu Ô.”

 

Dừng một chút, rồi tiếp:

 

“Cậu ta là con trai mà lại học ba lê, nhìn kì lắm. Con trai gì lại học ba lê chứ?”

 

Thằng kia khựng lại, rồi phụ họa:

 

“Phải đó phải đó, nhìn Tiểu Ô đúng là…”

 

Tôi chưa kịp nghe hết, thì một bàn tay lạnh lẽo đã che tai tôi lại.

 

Tôi đoán được — những lời phía sau chắc chắn chẳng dễ nghe gì.

 

Tôi không ngờ Tạ Tứ lại nghĩ về tôi như vậy.

 

Người khác nói gì, tôi còn có thể không quan tâm. Nhưng người nói lại là Tạ Tứ.

 

Cậu ấy đã từng c/ứu tôi mà.

 

Đó là một đêm năm lớp 12.

 

Tôi đi tập huấn về muộn, chưa kịp thay đồ múa, chỉ kịp cầm cặp về nhà.

 

Khi đi vào con hẻm gần nhà, tôi thấy có người đi theo phía sau. Nhưng tôi không để ý.

 

Tôi chỉ tăng tốc và nhắn cho anh trai:

 

【Em sắp về tới, mở cửa cho em nhé.】

 

Ngay khúc cua, tôi bị bịt miệng và kéo vào góc tường.

 

Ký ức của tôi là bị đ.ấ.m liên tục vào đầu, còn tên kia cười như đi/ên và ch/ửi rủa:

 

“Con trai mà học ba lê à? Đồ d/âm đãng! Đáng bị...!”

 

Từng câu nói nhơ nhớp như cái t/át nện vào mặt tôi. Tôi bắt đầu buồn nôn.

 

Tên đó càng hưng phấn hơn, liên tục t/át tôi.

 

Tôi gần như ngất xỉu…

 

Rất may — Tạ Tứ tới.

 

Tên kia có d/ao, và Tạ Tứ đã dùng tay mình đỡ nhát d.a.o đó, mắt đỏ ngầu, gi/ật lấy d.a.o rồi đ.â.m lại liên tục.

 

Tôi lúc ấy tỉnh dậy, r/un r/ẩy ôm lấy cậu ấy:

 

“Tạ Tứ, đừng đ.â.m nữa… sẽ c.h.ế.t người đó…”

 

Cậu ấy mới chịu buông d/ao, ôm ch/ặt lấy tôi:

 

“Không sao rồi Tiểu Ô, không phải lỗi của cậu…”

 

“Tạ Tứ, mình không muốn múa nữa… không muốn múa nữa…”

 

Tôi bấu lấy cậu ta như người c.h.ế.t đuối bấu lấy cọng rơm cuối cùng:

 

“Con trai không nên múa ba lê…”

 

Nhưng cậu ta đã nói:

 

“Tại sao không múa? Cậu thích thì cứ múa! Múa cho cả thế giới thấy! Ai bảo con trai không thể múa ba lê?”

 

 

Tôi đã nhớ mãi câu nói đó, những lúc muốn từ bỏ.

 

Nhưng người đã từng nói câu ấy… bây giờ lại nói:

 

“Con trai học ba lê nhìn kỳ lắm.”

 

7

 

Tạ Tứ quay đầu lại, nhìn thấy tôi.

 

Ánh mắt cậu ta thoáng hoảng hốt, rồi lại khôi phục vẻ bình tĩnh, bước tới nhận lấy chai nước trong tay tôi:

 

“Tiểu Ô, sao cậu không gọi tôi?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
47.37 K
2 Áp lực cực cao Chương 13
6 Chồng chung Chương 11
9 Nam Hoa Nổi Danh Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm