Tôi Khám Nam Khoa Trong Thế Giới ABO

Chương 6

15/12/2025 10:38

Tôi cuống quýt: “Tôi là Beta, không ảnh hưởng gì lớn đâu, tôi là… bạn của cậu ấy, tôi chỉ muốn xem có thể giúp được gì không.”

 

Bác sĩ khoát tay: “Cậu không phải Omega bạn đời của cậu ta, cậu giúp được gì chứ? Nếu muốn thì đứng ngoài trông chừng đi, đợi người cách ly đến thì đừng để ai khác vào.”

 

Tôi gật đầu.

 

Qua cửa kính phòng học, tôi thấy Quách Vũ đang ngồi bên trong, gương mặt trắng bệch lạnh lùng lúc này lại đỏ bừng bất thường, đôi mắt hẹp dài khép hờ, trông cực kỳ khó chịu, rõ ràng đang cố gắng chịu đựng.

 

Th/uốc ức chế bác sĩ tiêm cho cậu ta đã dùng hết, ống kim rỗng vứt đầy dưới đất.

 

Th/uốc ức chế thông thường không có mấy tác dụng với Alpha cấp S như cậu ta.

 

15

 

“Cho tôi vào! Chỉ tôi mới có thể xoa dịu Quách Vũ! Tôi và cậu ấy có độ phù hợp lên đến 98%!”

 

Một Omega mặt đỏ ửng lao về phía phòng học, tôi theo phản xạ ngăn lại.

 

Omega đó trừng mắt nhìn tôi, định hất tôi ra, nhưng không thành công.

 

Trên người cậu ta tỏa ra mùi chanh nồng nặc khiến đầu tôi đ/au nhức.

 

Cán bộ phụ trách đứng gần đó gọi tôi: “Nguyên Kim, để cậu ta vào đi.”

 

“Cậu ta là vị hôn phu của Quách Vũ, hai người có độ phù hợp 98%. Do bị pheromone của Quách Vũ kí/ch th/ích nên cũng đã bước vào kỳ phát tình. Vừa hay họ có thể dùng pheromone an ủi lẫn nhau, chúng ta đừng làm phiền đôi tình nhân trẻ.”

 

Tôi sững người tại chỗ, chỉ biết ngơ ngác gật đầu: “Cậu ta là vị hôn phu của Quách Vũ sao? Sao cậu ấy chưa từng nói gì với tôi?”

 

Cán bộ kia buột miệng hỏi: “Cậu thân với Quách Vũ lắm à?”

 

Thân sao?

 

Tôi nên trả lời thế nào?

 

Tôi và Quách Vũ ngủ cùng giường mỗi đêm, cậu ấy còn bảo không ngủ với tôi thì cả đêm sẽ mất ngủ.

 

Nhưng cậu ấy lại có vị hôn phu.

 

Chẳng lẽ sau này cưới nhau rồi, tôi phải ngủ chen giữa họ?

 

Tôi tức đến mức thấy nực cười, nhưng lại chẳng tìm được lý do cho cơn gi/ận của mình.

 

Omega xinh đẹp kia lườm tôi: “Một Beta như cậu, dù có chạy theo Quách Vũ suốt ngày cũng vô ích. Cậu chẳng giúp được gì cho cậu ấy cả. Quách Vũ là Alpha cấp S, đương nhiên sẽ cưới Omega.”

 

Omega đó đẩy tôi ra, chủ động bước vào phòng.

 

Tôi cứng họng, chợt cảm thấy mọi thứ thật vô nghĩa.

 

Omega ấy chủ động thả pheromone, từng bước tiến về phía Quách Vũ.

 

Quách Vũ bất ngờ ngẩng đầu lên, mắt đỏ rực, giọng lạnh lùng:

 

“Cút.”

 

Cả tôi và Omega đều sững lại.

 

Omega rụt rè gọi: “Anh Quách, là em, em có thể làm anh thấy dễ chịu…”

 

Quách Vũ đ/á bay cái bàn, phát ra một loạt tiếng loảng xoảng, sắc mặt u ám: “Bảo cậu cút, cậu không hiểu tiếng người à?”

 

Omega lập tức sợ đến bật khóc.

 

Bác sĩ trường hoảng hốt hét lên: “Mau ra ngoài! Cậu ta bị ai kí/ch th/ích rồi! Bây giờ có xu hướng b/ạo l/ực tấn công!”

 

16

 

Mùi chanh từ pheromone Omega lan khắp không khí, rõ ràng là để xoa dịu, nhưng Quách Vũ lại càng trở nên kích động bất an.

 

Cậu ta đ.ấ.m mạnh vào tường, giọng trầm thấp đầy áp lực vang lên:

 

“Đừng mang thứ thay thế đến cho tôi. Tôi muốn người thật. Tôi chỉ cần Nguyên Kim.”

 

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi.

 

Bác sĩ chần chừ: “Thật vô lý… Alpha kỳ mẫn cảm không cần Omega thì cần Beta làm gì?”

 

Ánh mắt Quách Vũ nhìn xuyên qua lớp kính, khóa ch/ặt vào tôi:

 

“Tôi chỉ muốn Nguyên Kim.”

 

Tôi do dự hai giây, thấy bộ dạng đ/au đớn của cậu ta, cuối cùng vẫn chủ động bước vào lớp học:

 

“Tôi vào xem thử, nếu có gì không ổn, tôi sẽ tự bảo vệ mình.”

 

Bác sĩ thấp giọng nói với tôi: “Cậu cẩn thận, với tình trạng của cậu ta hiện tại, có thể sẽ làm cậu bị thương.”

 

Nhiệt độ cơ thể Quách Vũ quá cao, đến mức có thể gọi là bỏng tay.

 

Đây chính là kỳ mẫn cảm mà Alpha phải chịu đựng.

 

Ngay cả Alpha bình thường không có bạn đời Omega cũng đã cực kỳ khó chịu rồi, huống hồ là Alpha cấp S như Quách Vũ.

 

Cậu ấy không cần Omega có độ phù hợp 98%, lại cố ép mình kiềm chế bản năng sinh lý, chủ động bước tới ôm lấy tôi.

 

Tôi nghe thấy bên mũi phảng phất mùi m.á.u nhè nhẹ, đưa tay ra sờ, dính cả một tay dịch nhầy.

 

Quách Vũ khẽ nói:

 

“Tôi sẽ không làm cậu bị thương đâu, tôi sẽ kiềm chế.”

 

Tôi bị cậu ấy ôm ch/ặt trong lòng, hai người có thể nghe thấy rõ tiếng tim đ/ập của nhau.

 

Tôi căng thẳng nói:

 

“Tôi không rời cậu, tôi ở đây. Còn tay cậu…”

 

Ánh mắt Quách Vũ khẽ động, cúi đầu hôn lên trán tôi: “Không sao, không nghiêm trọng.”

 

Khi cha của Quách Vũ đến trường, cảnh tượng đ/ập vào mắt ông ta là Quách Vũ đang ôm ch/ặt lấy tôi.

 

Áo tôi bị Quách Vũ kéo lệch xuống, để lộ vết c.ắ.n mờ mờ sau gáy.

 

Pheromone của cậu ấy quấn ch/ặt lấy tôi, đầu cậu ấy vùi sâu vào cổ tôi, cố ngửi thứ pheromone vốn không tồn tại trên người tôi.

 

Cha của Quách Vũ nhìn con trai, gi/ận dữ gào lên:

 

“Nó muốn c.h.ế.t à? Nó không biết pheromone tích tụ quá nhiều sẽ dẫn đến t.ử vo/ng sao? Thằng khốn!”

 

“Tôi đã tìm cho nó một Omega hợp đến 98%, vậy mà nó không cần! Lại cứ khăng khăng đòi một Beta! Nó đi/ên rồi à? Tôi bỏ bao nhiêu tiền của công sức nuôi dưỡng nó thành một Alpha cấp S, giờ nó tự h/ủy ho/ại mình, là cố tình chống đối tôi à?!”

 

Mọi người xung quanh đều im như thóc.

 

Bác sĩ khẽ nói với cha của Quách Vũ:

 

“Cậu ấy vốn đã có vấn đề nghiêm trọng về giấc ngủ, pheromone của Alpha cấp S cũng mạnh hơn người thường. Để mặc như vậy thật sự không ổn.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vào ngày đại hôn của Nữ Phó tướng dưới trướng phu quân, ta tặng nàng vật làm tin tư thông giữa hai người.

Chương 5
Năm thứ bảy Lục Nghiễn Đình trở thành kẻ thù không đội trời chung với nữ phó tướng của mình, nữ tướng ấy kết hôn với người khác. Hắn bày tiệc rượu ở lầu cao, mừng cho đôi tai cuối cùng được thanh tịnh. Nhưng vừa quay lưng đã uống đến bất tỉnh nhân sự, gào thét tên nữ phó tướng suốt đêm. Khi ta nghe tin chạy đến, thấy Thẩm Ly đang đỡ Lục Nghiễn Đình say mèm. Nàng quay sang cười đắc ý với ta: "Nếu không phải ngươi khóc lóc, giận dỗi, đòi tự tử vì đứa con chết yểu kia, Nghiễn Đình đâu cần giả vờ thù địch với ta." "Bảy năm chiến trường ta cùng Nghiễn Đình kề vai sát cánh, tình nghĩa sâu hơn vợ chồng thật." "Dẫu ngươi dùng trăm phương ngàn kế ngăn ta vào Hầu phủ thì sao? Nghe tin ta đại hôn, Hầu gia vẫn không nỡ buông tay mà thôi?" Ta không giận không hờn, chỉ khẽ mỉm cười. Nàng không biết rằng, ta chờ ngày nàng thành thân này, cũng đã đợi quá lâu rồi. Ta đã chờ bảy năm. Giờ đây cuối cùng có cơ hội đóng gói toàn bộ chứng cứ gian díu giữa nàng và Lục Nghiễn Đình những năm qua. Gửi thẳng đến nhà chồng nàng - phủ thân vương.
Cổ trang
Cung Đấu
Nữ Cường
1