Cậu không trả lời, chỉ xoa nhẹ một vùng da nào đó, mang theo cảm giác ngứa ngáy lạ thường.
Bình thường tôi đã sớm đẩy ra rồi.
Nhưng hiện tại, trạng thái của Giang Triệt rõ ràng là có gì đó không ổn.
Sự cứng đầu ban nãy lập tức bị dập tắt, tôi chỉ dám căng cứng người mặc cậu ấy làm gì thì làm.
“Chuyện gì đây?” Cậu lạnh lùng hỏi.
“Chuyện gì là chuyện gì?”
Ngón tay đang áp ở sau gáy đột nhiên dùng lực.
“Chỗ này, đỏ lên rồi. Còn có một dấu vết — ai làm?”
Tôi theo bản năng muốn né tránh ra sau, nhưng bị cậu giữ ch/ặt vai: “Đừng trốn. Trả lời đi.”
“Có lẽ... là muỗi cắn, tôi gãi nên mới đỏ.”
Giang Triệt khẽ cười mỉa một tiếng:
“Ôn Ngôn, loài muỗi nào cắn ra cả dấu răng? Cũng cao cấp gh/ê đấy.”
Tim tôi như rơi thẳng xuống đáy vực.
Không thể nào...
Rõ ràng mỗi lần tôi đều rất cẩn thận, tuyệt đối không để lại dấu vết ở những chỗ dễ thấy, đêm qua cũng không ngoại lệ — sao lại có thể để lại được?
Tôi tự dối mình mà khẽ phản bác: “Làm gì có dấu răng... cậu nhìn nhầm rồi.”
“Vậy à.”
Cậu giữ ch/ặt cằm tôi, buộc tôi phải ngẩng đầu:
“Nhưng tôi thấy miệng cậu cũng hơi sưng.”
“Mấy hôm trước tôi đã để ý rồi, còn tưởng cậu bị nhiệt miệng.”
“Giờ xem ra... bạn gái cậu cũng dữ gh/ê đấy.”
Tôi theo phản xạ mím môi lại, tai nóng bừng.
“Đừng nói bừa... tôi không có bạn gái.”
“Ừ, tôi biết.”
Giang Triệt bỗng buông lỏng tay, thản nhiên ngả người ra sau:
“Yêu thì yêu thôi, có gì mà phải ngại. Ngay cả tôi cậu cũng phải giấu à, Ôn Ngôn?”
“Không phải... tôi không giấu cậu, thật sự là không...”
“Ôn. Ngôn.” Cậu ngắt lời tôi, giọng lạnh như băng: “Cả miệng bị người ta hôn đến sưng, mà còn nói là không?”
Tôi nghẹn lời.
“Cậu ngoan thế này, cũng không giống kiểu người tùy tiện với ai. Nếu không phải đang yêu, thì là gì?”
Giang Triệt nghiêng người lại gần, lần nữa kéo sát khoảng cách, ánh mắt lướt qua một chỗ nào đó trên người tôi, giọng trầm xuống:
“Ngoài mấy chỗ này ra... chẳng phải toàn bộ cơ thể cậu đều bị cô ta động vào rồi à?”
“Cậu nói không có, vậy có dám cởi quần áo ra để tôi kiểm tra không? Hả?”
Không đợi tôi phản bác, cậu thực sự kéo mạnh tôi vào người, th/ô b/ạo kéo tung cổ áo.
Hành động ấy quá quen thuộc, cơ thể tôi ngay lập tức mềm nhũn, gần như không còn sức phản kháng.
Nhưng chút lý trí cuối cùng mách bảo tôi: tuyệt đối không thể để cậu phát hiện.
Dù thế nào đi nữa, một khi sự thật bị biết, giữa chúng tôi... sẽ hoàn toàn chấm hết.
“Giang Triệt!”
Tôi bấu ch/ặt cổ áo, dùng hết sức phản kháng, giọng r/un r/ẩy lẫn nước mắt: “Cậu bình tĩnh lại đi!”
Bàn tay đang lục lọi trước n.g.ự.c tôi khựng lại.
Một giây. Hai giây.
Không khí tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ nhịp tim hỗn lo/ạn của tôi.
Đột nhiên, cậu ấy bật cười khẽ một tiếng, rồi buông tay:
“Xin lỗi, làm cậu sợ rồi à?”
Tôi hít mũi, toàn thân r/un r/ẩy không ngừng.
“Thật sự khóc luôn à...”
Giọng Giang Triệt mềm đi, nhẹ nhàng lau khóe mắt tôi:
“Xin lỗi, Ngôn Ngôn.”
“Là tôi không đúng, không nên hung dữ với cậu... nhưng chuyện yêu đương này...”
Tôi đầu óc rối bời, lỡ miệng nói ra:
“Yêu hay không... thì liên quan gì đến cậu?”
4
Vừa dứt lời, tôi rõ ràng cảm nhận được ngón tay đang lau nước mắt khựng lại, sau đó chậm rãi rút về.
Cậu ấy nhếch môi cười, nhưng nụ cười không hề chạm đến mắt:
“Đúng, không liên quan đến tôi.”
“Tôi đâu phải anh cậu, cũng chẳng phải ba cậu, chỉ là một người bạn cùng phòng bình thường.”
“Yêu hay không yêu, mắc gì tôi phải lo? Cứ coi như tôi ban nãy phát đi/ên, xen vào chuyện không liên quan.”
Nói rồi, cậu nhanh chóng bế tôi trở lại ghế, chưa đợi tôi ngồi ổn, đã nhặt tay cầm chơi game lên, sắc mặt thờ ơ:
“Còn chơi không?”
Tôi hoang mang dọn dẹp cảm xúc, khẽ gật đầu.
Rõ ràng vẫn là trò chơi đó, vẫn là vị trí đó — nhưng bầu không khí đã đổi hẳn, nặng nề đến nghẹt thở.
“Chậc.”
Thua thêm lần nữa, Giang Triệt buông tay cầm, dựa lưng ra sau: “Không chơi nữa, chẳng có tâm trạng.”
Tôi âm thầm đứng dậy, định rời khỏi chỗ ngột ngạt này.
Nhưng cổ tay lại bị kéo giữ lại.
“Cô ta là ai?”
Giang Triệt cũng đứng lên, ánh mắt âm trầm: “Tôi quen không?”
Tôi cúi đầu, không nói gì.
“Ôn Ngôn, chuyện này có gì mà phải giấu?”
Giọng cậu ấy đầy phiền muộn bị đ/è nén: “Tôi có cấm cậu yêu đương đâu?”
“Ngày nào cậu cũng ở ngay trước mặt tôi, làm sao tôi không biết — từ lúc nào có cô gái nào lại gần cậu như vậy?”
“Ôn Ngôn, cậu nói đi — rốt cuộc cậu đang sợ cái gì?”
Không khí như cạn kiệt, tôi mấp máy môi, cổ họng lại như bị nghẹn, chẳng thể nói nổi một lời.
Bịa ra một cái tên và một câu chuyện?
Lỗ hổng đầy rẫy, không có sức thuyết phục.
Nhưng cái sự thật nh/ục nh/ã ấy... tôi càng không thể nói.
“Được rồi, tôi hiểu rồi.”
Giang Triệt thở dài nặng nề, bỗng bật cười lạnh: “Nói nhiều như vậy, chắc cậu nghĩ tôi phiền c.h.ế.t đi được.”
Cuối cùng cậu ấy buông tay ra, giọng bình tĩnh đến lạ:
“Vậy tôi sẽ biến khỏi tầm mắt cậu.”
Nói rồi, không ngoảnh lại, đóng sầm cửa bỏ đi.
5
Một tiếng động lớn vang lên, trong phòng chỉ còn lại mình tôi.
Dây th/ần ki/nh căng như dây đàn bỗng chốc buông lỏng, kéo theo cảm giác kiệt sức tột độ.
Những nơi bị cậu ấy chạm qua vẫn âm ấm, tôi khẽ đặt tay lên, rồi lại hoảng hốt rút về, cúi đầu chạy vào phòng tắm.