Nhìn vào lịch trình, tôi thấy chỉ là một show giải trí, chắc vẫn có thể cố được.
“Hay là để tôi hủy cho cậu nhé? Nhóm nhạc của bạn trai cũ cậu vừa được sắp xếp tham gia, e rằng có hơi nh.ạy cả.m đấy.”
Lâu rồi không gặp Tề Tịnh, dạo này anh ấy và đồng đội trong nhóm liên tục “đẩy thuyền” nhau, những người ngoài có lẽ không nhận ra, nhưng tôi chỉ cần nhìn qua là biết anh ấy có tình cảm thật.
So với việc tôi đem lòng yêu kim chủ của mình, chuyện Tề Tịnh phải lòng một anh trai thẳng nghe có vẻ còn đáng thương hơn nhiều.
"Không cần hủy lịch đâu, tôi vẫn sẽ đi."
Thực sự tôi rất muốn tìm ai đó để giãi bày, nếu cứ giữ mãi trong lòng, chắc tôi phát đi/ên mất. Bạn bè thân thiết của tôi chẳng có mấy người, mà Tề Tịnh có thể coi là một trong số đó.
Hôm ghi hình show, tôi đến rất sớm.
Nhờ có sự hậu thuẫn của Bạc Diễn, sự nghiệp của tôi coi như khá ổn, không còn phải luồn cúi ai nữa. Đi đến đâu cũng có người lịch sự chào hỏi.
Liếc qua bàn cạnh trường quay, tôi thấy có đầy ắp đồ ăn nhẹ và trái cây mà Bạc Diễn sắp xếp gửi đến cho các nhân viên hậu trường. Bất kể tham gia sự kiện nào, anh ấy đều nhờ người chuẩn bị đồ với danh nghĩa của tôi để gửi tặng nhân viên. Có câu “Ăn của người thì ngắn lưỡi”, cho dù có ai không thích tôi, họ cũng tỏ ra khách sáo.
Rõ ràng hai chúng tôi vừa cãi nhau xong, vậy mà anh ấy vẫn nghĩ đến chuyện này.
... Nhưng cũng có thể đây là việc đã sắp xếp từ trước, và cấp dưới của anh chỉ làm theo thôi.
Tôi nhét một miếng bánh nhỏ vào miệng, vừa nuốt xuống thì thấy Tề Tịnh bước vào.
Cảm giác thân thuộc giống như gặp người nhà khiến bao nhiêu u uất trong lòng tôi tan biến hết.
Chưa kịp suy nghĩ, tôi đã nhào vào người anh ấy.
"Tránh xa ra, đi/ên vừa thôi," Tề Tịnh nhăn mặt đẩy tôi ra.
Vẫn cái kiểu ngoài miệng thì lạnh lùng nhưng trong lòng lại quan tâm như thế, đúng là cảm giác quen thuộc.
Trong lúc tôi tự nhiên bày tỏ sự thân mật, đột nhiên thấy có ánh mắt nhìn chằm chằm vào mình từ phía sau. Quay đầu lại, tôi chạm phải một ánh mắt không mấy thân thiện.
Là đồng đội của Tề Tịnh, người vẫn hay được ghép cặp với anh ấy trong nhóm.
... Có vẻ không thẳng lắm nhỉ.
Anh ta có lẽ chưa ý thức được điều này, nhưng ánh mắt nhìn tôi sắc lẹm như muốn x/ẻ tôi ra thành từng mảnh.
Tôi lùi lại một bước, tò mò quan sát hai người họ.
Thú vị thật.
Với bầu không khí thế này, chỉ cần châm ngòi một chút, có khi hai người họ bùng ch/áy cũng nên.
Tiến độ ghi hình của chương trình khá nhanh, tôi không có thời gian nhiều để nói chuyện với Tề Tịnh. Vừa kết thúc, tôi lập tức chạy theo anh.
Không biết anh ấy có còn nhớ những ngày tháng mình dành dụm được chút tiền rồi cùng tôi đi ăn đêm, m/ua đồ nướng và bia về nhà, ngồi xem phim trên sofa không.
Thực ra, tôi rất nhớ khoảng thời gian đó.
Người quản lý của tôi liên tục nhắn tin dặn tôi xuống nước, đừng chọc gi/ận Bạc Diễn. Lười chẳng buồn trả lời, tôi vừa định cất điện thoại thì phát hiện một chiếc xe đỗ cách đó không xa.
Nhìn hơi quen mắt.
Tôi bật camera trước, bất chấp Tề Tịnh chống cự, kéo anh ấy lại chụp một tấm selfie.
"Cậu mà dám đăng lên tôi g.i.ế.c đấy!"
"Biết rồi, chỉ lưu làm kỷ niệm thôi mà." Tôi vừa đáp vừa phóng to bức ảnh.
Đúng là xe của Bạc Diễn.
Nhưng không nhìn rõ người trong xe có phải là anh không.
Tim tôi bắt đầu đ/ập thình thịch.
Chương trình này không thuộc ng/uồn tài trợ của anh, không có lý nào anh lại ở đây.
Chẳng lẽ… anh đến để đợi tôi?
Nói không quan tâm mà thực ra lại rất để ý tôi và Tề Tịnh, có phải không, Bạc Diễn?
Tôi cố giữ bình tĩnh, khoác tay Tề Tịnh, nghiêng đầu lại gần anh ấy như thể cùng xem màn hình.
Là diễn viên chuyên nghiệp, tôi rất nhạy với góc độ, có thể đảm bảo rằng từ góc nhìn kia, chúng tôi trông như đang thân mật thì thầm bên tai nhau.
Nào, mở cửa xe ra, bước tới đây, kéo tôi về, đẩy tôi vào xe rồi giữ tôi lại…
Tôi giữ nguyên tư thế một lúc, len lén nhìn qua, nhưng nơi chiếc xe đậu khi nãy giờ đã trống không.
Không biết từ lúc nào, anh đã lái xe đi rồi.
---
### 8
“Đừng có mà nôn ra đây, nôn ra là tôi quẳng cậu ra ngoài đấy!”
Vỏ lon nằm lăn lóc khắp sàn, trông tôi như đã uống không ít.
Nhưng tôi chỉ uống đến mức căng bụng, không say được.
Ông bố tồi tệ của tôi đã nhúng đũa vào rư/ợu trắng và nhét vào miệng tôi từ khi tôi còn bé xíu, nên tửu lượng của tôi cũng lớn lên cùng với tuổi tác.
Mặc dù không say, nhưng thỉnh thoảng cũng có thể mượn cớ này để xả chút bực bội trong lòng.
Đang lướt mạng xã hội, tôi thấy Dịch Tân lại đăng một bài đầy “trà xanh”: *“Chăm sóc đặc biệt từ Bạc tổng ~”* kèm theo bức ảnh cả bàn đầy cà phê.
Nghĩ đến chiều nay mình còn cảm động vì sự chu đáo của Bạc Diễn, hóa ra là chia đều cho tất cả mọi người.
Tức gi/ận, tôi nhấn mạnh vào ảnh đại diện của Dịch Tân. Nhưng kết quả lại hiện lên một thông báo: *“Bạn vừa vỗ nhẹ vào đầu Dịch Tân và nói: Bé ngoan nè!”*