Bạn Giường Cũ Beta Của Tổng Tài

Chương 2

15/12/2025 10:56

Tôi nín thở.

 

Không… không lẽ anh ta định động tay động chân thật?

 

Nhìn thấy anh ta giơ tay lên, tôi theo phản xạ nhắm ch/ặt mắt.

 

Nhưng khoảnh khắc kế tiếp, thay vì cái t/át đ/au điếng, tay tôi lại được anh ta nắm lấy.

 

Phó Diêu kéo tôi đi.

 

Tôi mở mắt ra, phát hiện mình bị dẫn đến bàn ăn bên cạnh.

 

Trên bàn, bữa trưa đã được bày sẵn.

 

Chính là suất ăn tôi đặt trước đó cho anh ta.

 

Chẳng trách vừa vào đã ngửi thấy mùi thơm.

 

“Ăn đi.”

 

Phó Diêu ấn vai tôi ngồi xuống.

 

Khi đôi đũa được nhét vào tay, tôi mới bừng tỉnh hiểu ra: anh ta gọi tôi là để… ăn trưa cùng chứ không phải muốn hànhz hạz tôi tiếp.

 

“Anh hôm nay… hơi lạ đấy?”

 

Chương 3

Một câu nói của Phó Diêu khiến tim tôi lỡ một nhịp.

 

Chẳng lẽ… anh ta phát hiện ra gì rồi?

 

“Bình thường trưa nào em cũng đến tìm tôi ăn cơm, hôm nay làm sao thế?”

 

Vừa nghe vậy, một loạt ký ức bỗng ập về.

 

Là hình ảnh tôi và anh ta ăn trưa cùng nhau mỗi ngày.

 

Hóa ra trước đây ngày nào tôi cũng ăn cùng anh ta?

 

Chẳng trách hôm nay tôi lại đặt suất ăn đôi.

 

“À, tại hôm nay em bận quá, lú đầu luôn.”

 

“Đã nói bao nhiêu lần rồi, nếu bận quá thì giao việc cho người khác. Đừng ngốc nghếch ôm đồm mãi thế.”

 

Phó Diêu lại bày ra vẻ mặt không vui.

 

Thấy anh ta thế, tôi có chút chột dạ.

 

Tôi vội cúi đầu xúc vài thìa cơm, nói: “Em đói quá.”

 

May mắn thay, nghe câu đó xong, sắc mặt anh ta dịu lại.

 

Trong bữa trưa, có món cà tím kho tộ trông rất ngon miệng. Tôi gắp một miếng chuẩn bị đưa lên miệng, thì một đôi đũa khác chặn ngang, cư/ớp mất.

 

Tôi ngẩn người nhìn Phó Diêu.

 

Gì vậy? Không cho tôi ăn?

 

“Em chẳng phải không thích ăn cà tím à?”

 

Nghe anh ta nói xong, tôi mới sực nhớ.

 

Đúng rồi, tôi đâu có thích ăn cà tím. Vị của nó… cứ lạ lạ khó nuốt.

 

Nhưng vừa rồi tại sao tôi lại thấy nó hấp dẫn thế?

 

Mà điều khiến tôi bất ngờ hơn – là Phó Diêu biết tôi không ăn được món này.

 

Tôi với anh ta… chẳng phải chỉ là bạn giường thôi sao?

 

“Ăn cá đi.”

 

Anh ta gắp một miếng cá lóc hấp đặt vào bát tôi.

 

Đây là món tôi thích nhất.

 

Nhưng vừa ngửi thấy mùi cá, tôi lại thấy hơi buồn nôn.

 

Chẳng lẽ xuyên sách làm thay đổi khẩu vị luôn rồi?

 

Không biết có phải tôi thể hiện quá rõ hay không, mà Phó Diêu nghiêm túc hỏi:

 

“Cá có vấn đề à?”

 

“Hình như… em không thích ăn cá nữa rồi.”

 

Trên khuôn mặt lúc nào cũng điềm tĩnh của anh ta, lần đầu xuất hiện vẻ ngạc nhiên.

 

Ngay sau đó, anh đặt tay lên trán tôi.

 

“Em thấy khó chịu à?”

 

Cũng có thể. Buồn nôn là do nóng người? Hay do cơ thể này trước khi tôi xuyên vào đã ăn đồ nóng quá nhiều?

 

Chương 4

Một ngày mệt mỏi kết thúc. Về tới nhà, tôi mệt rã rời.

 

Vừa định gọi đồ ăn, chuông cửa vang lên.

 

Tôi lê người ra mở.

 

Trước mặt là một chú quản gia mặc vest, phong thái nhã nhặn.

 

Là quản gia của Phó Diêu.

 

Là sao đây?

 

“Xin chào cậu Lâm, gia chủ bảo tôi đưa đầu bếp tới nấu bữa tối cho cậu.”

 

Nói xong, tôi thấy phía sau ông là bốn người mặc đồng phục đầu bếp.

 

Ờm…

 

“Không cần đâu, tôi ăn linh tinh chút là được rồi.”

 

“Gia chủ nói trưa nay cậu ăn không ngon miệng, bảo đầu bếp làm món cậu thích.”

 

Ờm…

 

“Anh ấy… chu đáo quá rồi.”

 

Với bạn giường mà cũng quan tâm vậy sao?

 

Quản gia cười nhẹ: “Gia chủ luôn đối xử rất tốt với cậu.”

 

Tôi cười đáp lễ, không nói gì thêm.

 

Sau đó, đầu bếp hỏi tôi muốn ăn gì, tôi chẳng khách sáo gọi vài món.

 

Lạ cái là toàn món tôi vốn không thích.

 

Xem ra, xuyên sách thật sự đổi luôn khẩu vị.

 

Tay nghề đầu bếp nhà Phó thị quả nhiên miễn chê. Bốn món một canh, tôi ăn sạch sẽ một mình.

 

Hậu quả là – no căng bụng.

 

Khoảng hơn 9 giờ, Phó Diêu về nhà.

 

Tôi vì quá no nên nằm lăn ra ghế sofa, chẳng còn sức dậy đón anh ta.

 

Vừa vào cửa thấy tôi nằm đó, Phó Diêu liền sải bước đến bên cạnh.

 

Anh cau mày, nghiêm giọng:

 

“Không khỏe à?”

 

“Ơ? Không, không sao, chỉ là… em ăn hơi nhiều.”

 

Thú nhận mình ăn no đến lăn quay ra nghe hơi x/ấu hổ thật.

 

Sắc mặt Phó Diêu lại càng trầm.

 

“Em thích ăn thì cứ bảo đầu bếp đến nấu mỗi ngày. Nhưng phải ăn vừa thôi, không được quá đà.”

 

Giọng tuy nghiêm, nhưng nói xong lại nhẹ nhàng để đầu tôi gối lên đùi anh, tay xoa bụng cho tôi giúp tiêu hóa.

 

Bàn tay anh vừa ấm vừa dịu dàng.

 

Được anh xoa một lúc, lòng tôi cũng mềm ra.

 

Thật ra thì, Phó Diêu cũng không lạnh lùng như tôi tưởng.

 

Có lẽ… tôi trách oan anh rồi?

 

 

Chương 5

Sau nửa tiếng xoa bụng, Phó Diêu nói sẽ dùng cách khác giúp tôi tiêu hóa.

 

Còn chưa kịp hỏi “cách gì?”, anh ta đã cúi đầu hôn tôi.

 

Mùi bạc hà pheromone ập đến, khiến tôi choáng váng.

 

Ngay khi tay anh ta bắt đầu mò xuống dưới, bụng tôi bất ngờ đ/au quặn.

 

Phản xạ đẩy anh ra ngay.

 

Phó Diêu suýt thì ngã khỏi sofa.

 

Tôi đơ người.

 

Bầu không khí cực kỳ… lúng túng.

 

Thấy sắc mặt anh ta bắt đầu đen lại như muốn nổi gi/ận, tôi vội ôm bụng nói:

 

“Đau bụng quá…”

 

Nghe vậy, anh lập tức ngồi lại, một tay ôm vai tôi, tay kia đặt lên bụng tôi, ánh mắt lạnh lùng chứa đầy lo lắng.

 

“Đau bụng? Để tôi gọi bác sĩ đến.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sau Khi Ly Hôn Với Vị Chỉ Huy Điên Cuồng Cấp Cao Nhất

Chương 15
Chồng tôi mang về một dẫn đường bị thương nặng. Sau khi tự tay cứu chữa cho cậu ấy xong, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện vô số dòng bình luận. [Đây chính là bé thụ chính sao? Đáng yêu quá đi! Đứng cạnh công chính đẹp đôi thật đấy!] [Nhưng chẳng phải công chính đã kết hôn rồi sao? Mặc dù bạn đời của anh ấy chỉ là một dẫn đường cấp B.] [Thì sao chứ? Chẳng qua chỉ là nam phụ pháo hôi thôi mà. Bé thụ nhà chúng ta là dẫn đường cấp S đấy, là bạn đời định mệnh của công chính.] [Ai hiểu được cảm giác thích nhất kiểu thiết lập này không? Bình thường công chính là hình mẫu đạo đức hoàn hảo, nhưng vì tình yêu đích thực mà bất chấp tất cả. Chỉ nghĩ thôi đã thấy kích thích rồi!] [Đúng thế! Nam phụ chỉ là tấm nền pháo hôi dùng để tăng thêm cảm giác cấm kỵ và cao trào cho câu chuyện mà thôi.] ... Tôi nhìn những dòng bình luận ấy. Đầu ngón tay khẽ khựng lại. Nam phụ pháo hôi mà bọn họ nhắc tới... Hình như chính là tôi?
1.53 K
2 Cha của cô ấy Chương 23
4 Bí mật vỡ lở Chương 15
6 Thay Muội Gả Chương 18
8 Mất Nét Chương 10.
9 Chúc Thanh Sơn Chương 17
10 Lòng đố kỵ Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mười nghìn lần ngắm biển

Chương 7
Năm tốt nghiệp, tôi hẹn hò qua mạng với một người bạn trai cùng thành phố. Mỗi khi áp lực đè nặng, tôi lại gọi anh ấy ra ngoài. Hôn một trận thật mạnh bạo. Anh ấy trên mạng và ngoài đời cứ như hai người hoàn toàn khác biệt. Trên mạng thì cao lãnh, kiệm lời như vàng. Ngoài đời lại nhiệt tình đến mức lần nào cũng hôn tôi đến mức nhũn cả chân. Cứ như vậy trôi qua 3 tháng, tôi bỗng nhiên nhìn thấy một loạt bình luận chạy ngang màn hình: 【Rốt cuộc khi nào nữ chính mới biết, người cô ấy trò chuyện trên mạng và người cô ấy gặp ngoài đời căn bản không phải là một người!】 【Thực ra người luôn gặp cô ấy chính là Kỷ Thanh Du, bạn cùng phòng của Hứa Mục Thanh.】 【Đáng thương cho Hứa Mục Thanh, nhà bị trộm mà còn không hề hay biết.】 Tôi thoáng sững sờ. Nhìn người trước mặt đang chuẩn bị đặt nụ hôn xuống lần nữa, tôi vội vàng ngăn anh lại: "Anh... đợi chút đã."
Hiện đại
Nữ Cường
Ngôn Tình
0