Chương 12

Ta nhìn hắn chăm chú, nói từng chữ một:

 

“Thịnh Lan Đình, ta khó khăn lắm mới hạ quyết tâm làm vương phi của ngươi. Cho nên, ngươi không được ch*t! Nghe rõ chưa?”

 

Hắn mỉm cười dịu dàng, ngoan ngoãn gật đầu:

 

“Ta nghe Tử Chiêu hết.”

 

Ta nghiêm mặt:

 

“Ngươi định tính sao? Hoàng thượng đã muốn g.i.ế.c ngươi, chẳng lẽ còn định ngồi chờ ch*t?”

 

“Giờ ngươi đã tỉnh, tất hắn sẽ không ngồi yên. Thích khách sẽ sớm kéo tới lần nữa.”

 

“Ta biết ngươi trung quân, không muốn tranh ngôi. Nhưng giờ nếu còn do dự, kẻ c.h.ế.t sẽ là ngươi!”

 

Hắn im lặng hồi lâu, cuối cùng vùi đầu vào cổ ta, thở nhẹ.

 

Hắn đang do dự.

 

Mà ta cũng không muốn ép hắn, nhưng… cung đã lên dây, không thể không b/ắn.

 

Ta không thể tưởng tượng được, một đứa trẻ bảy tuổi, đã biết dùng th/uốc đ/ộc để kh/ống ch/ế người khác.

 

Lớn lên, lại càng khao khát quyền lực.

 

Trên giường mình, sao có thể để người khác ngủ yên?

 

Một tháng qua, ta đã hiểu thấu Thịnh Lan Đình.

 

Người ngoài chỉ thấy hắn kiêu hùng th/ủ đo/ạn, nắm giữ triều cục, nhưng thật ra, hắn đang gắng gượng vì Hoàng thượng.

 

Bao tấu chương, hắn đều giải thích cẩn thận cho Hoàng thượng.

 

Vương quản gia từng kể, hắn nuôi dạy Hoàng thượng từ nhỏ cực khổ thế nào.

 

Dù sinh mệnh bị nắm trong tay Hoàng thượng, hắn chưa từng phản bội.

 

Tất cả lời đồn đều là giả.

 

Từ đầu đến cuối, hắn chưa từng có ý tranh ngôi.

 

Nhưng chân tình cuối cùng lại bị phụ bạc.

 

Ta thay hắn bất bình.

 

Hắn rõ ràng là người thiện lương, chính trực, biết ơn, trung thành.

 

Hắn không nên bị đối xử như vậy.

 

Hắn từng vì ta b/áo th/ù cho mẫu thân.

 

Giờ đến lượt ta… phải tính kế vì hắn.

 

“Ngươi cứ yên tâm, ta sẽ giúp ngươi đăng cơ! Ta sẽ làm quân sư của ngươi!”

 

“Giải dược, ta cũng sẽ phái người truy tìm. Thiên hạ rộng lớn, nhất định sẽ có cách giải đ/ộc!”

 

“Thịnh Lan Đình, ta không cho phép ngươi ch*t!”

 

Hắn vẫn chưa đáp lời, một lúc lâu sau, mới thì thầm:

 

“Được… về sau, ta chỉ có mình ngươi.”

 

Chương 13

Quả nhiên, tin tức Thịnh Lan Đình tỉnh lại đã truyền đến tai Hoàng đế.

 

Thích khách lũ lượt kéo đến, hết đợt này đến đợt khác.

 

Nhưng ta đã sớm chuẩn bị, bố trí phòng vệ trong vương phủ ch/ặt chẽ không kẽ hở, thích khách vào thì có, ra thì không.

 

Đúng dịp khoa thi mùa xuân, ta cũng tham gia ứng thí, nhẹ nhàng đoạt trạng nguyên.

 

Trong kỳ điện thí, Hoàng thượng tự tay viết lên quyển thi của ta bốn chữ "Nhất giáp đệ nhất".

 

Rồi giữ ta lại một mình.

 

Hắn bước đến gần, giữa chân mày là ánh sắc lạnh lẽo:

 

“Vân Xuyên, văn chương ngươi sắc sảo, lời lẽ bén nhọn, quả là hiền tài khó gặp.”

 

Lần này, hắn gọi thẳng tên ta.

 

Hắn lại ghé môi bên tai ta, giọng điệu m/ập mờ:

 

“Vân Xuyên, đi theo trẫm, được không? Những gì hắn cho được——trẫm cũng cho được!”

 

Ta lập tức lùi lại một bước, thần sắc điềm tĩnh, đứng thẳng như tùng:

 

“Thần tạ ơn thánh ân, tất sẽ tận trung báo quốc.”

 

Hắn nhìn ta chằm chằm, cố kiềm nén lửa gi/ận trong lòng:

 

“Ngươi biết trẫm không nói chuyện quốc gia! Trẫm muốn ngươi trung thành với trẫm! Trẫm có thể phong ngươi làm Thủ phụ, cho ngươi tất cả những gì ngươi muốn!”

 

Ta không đáp lời.

 

Hắn gi/ận dữ đến không thể che giấu:

 

“Hắn chẳng còn sống được bao lâu, lẽ nào ngươi muốn c.h.ế.t cùng hắn?”

 

Ta cúi đầu thu mắt, bình thản đáp:

 

“Thần đã có gia thất, tự nhiên sẽ cùng người nhà vào sinh ra tử, đồng cam cộng khổ.”

 

Hắn gần như nghiến răng nghiến lợi:

 

“Trẫm cho ngươi thời gian suy nghĩ! Ngươi nhất định sẽ hối h/ận!”

 

Chương 14

Ta được phong làm Tu soạn Lục phẩm Hàn Lâm Viện.

 

Vì là tân khoa trạng nguyên, lại xuất thân từ phủ Nhiếp chính vương, nên thế lực như mặt trời giữa trưa, quyền cao chức trọng.

 

Thịnh Lan Đình lại dạy ta vô cùng tỉ mỉ, chẳng bao lâu ta đã hiểu thấu quyền mưu, vận dụng linh hoạt.

 

Nhiều quan lại tới nịnh bợ, ta đều mỉm cười đón nhận.

 

Thực ra khí tức triều đình đã trở nên vi diệu từ lâu, nhưng căn cơ của Hoàng đế vẫn còn mỏng yếu, lực lượng bất cân xứng rõ rệt.

 

Cho đến khi hắn lôi kéo được dòng họ bên ngoại của Tiên Thái hậu.

 

Họ Tạ là danh môn vọng tộc trăm năm, thế lực hùng hậu ở vùng Ngô Việt.

 

Hắn cưới trưởng nữ họ Tạ làm hoàng hậu, phong Tạ phụ làm Thái sư, nâng đỡ không ít người trong tộc Tạ.

 

Từ đó, triều đình chia thành hai phe rõ rệt.

 

Đối đầu gay gắt, nước lửa bất dung.

 

Chương 15

Hôm ấy, ta vừa rời Hàn Lâm Viện, có người đưa thư mời đến tụ hợp tại Tụ Phong Lâu.

 

Ta không nghi ngờ gì, nghĩ rằng lại là kẻ nào đó muốn nịnh bợ.

 

Vào phòng riêng, liền thấy một dáng người quen thuộc——nước mắt chan hoa, diễm lệ động lòng.

 

Thấy ta, nàng lập tức nhào vào lòng ta:

 

“Vân Xuyên ca ca, muội cứ tưởng… chẳng còn cơ hội gặp huynh nữa!”

 

Ta không ngờ, người ấy lại là Tống Ngọc Nhụy.

 

Từ nhỏ hai ta đã quen biết, ta luôn xem nàng như muội muội, chưa từng có tư tình.

 

Nàng và muội ta đều chịu nhiều khổ cực, bị người ứ/c hi*p.

 

Ta từng hứa giúp nàng thoát khỏi biển khổ, nào ngờ phụ thân nàng kh/inh thường thân phận thứ tử của ta, dứt khoát gả nàng làm thiếp cho thế tử phủ Lâm An Vương.

 

Từ đó, chúng ta bặt vô âm tín.

 

Giờ phút này, ta bản năng đẩy nàng ra.

 

Nàng cau mày khẽ nói:

 

“Là muội mà, huynh… không còn thích muội nữa sao?”

 

Chưa kịp đáp, nàng đã khẩn thiết nài nỉ:

 

“Vân Xuyên ca ca, muội không muốn quay về nữa, thế tử hànhz hạz muội ngày đêm, thân thể muội đầy thương tích… Muội chỉ muốn được bên huynh.”

 

“Chỉ cần huynh giúp Hoàng thượng, ngài sẽ ban hôn cho chúng ta. Huynh chẳng từng nói muốn bảo vệ muội hay sao?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
3 Shipper Kinh Dị Chương 8
7 10 năm vây hãm Chương 10
9 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngừng che ô cho người, tôi tự mình tỏa sáng

Chương 9
Ngày tôi chuyển nhà liên tỉnh, mưa trút xuống tầm tã. Tôi đứng bên vệ đường canh giữ hơn chục thùng giấy, nhưng bạn trai lại lái thẳng xe tải đi mất. Giọng anh ta trong điện thoại đầy vẻ bực bội: "Tầng hầm Nian Nian thuê bị dột, chẳng lẽ anh lại trơ mắt nhìn đồ đạc của một cô gái nhỏ như cô ấy ngâm nước hết sao?" "Em tìm cửa hàng tiện lợi nào trú tạm đi, đợi mưa nhỏ rồi tự gọi xe khác." Điện thoại bị hở âm, giọng Su Nian vang lên đầy vô tội: "Đồ đạc của chị ấy nhiều thế kia, chắc chắn là có cách tự chuyển thôi, không như em chỉ biết trông cậy vào anh." Nếu là trước đây, tôi chắc chắn sẽ vừa khóc vừa dầm mưa chuyển hết đống đồ, rồi chờ anh ta quay lại giải thích. Nhưng hôm nay, nhìn những thùng giấy bị nước mưa làm cho bở nát, tôi bỗng chốc tỉnh ngộ. Tôi không trú mưa, mà quay người gọi thợ thu mua đồ cũ, bán sạch đống hành lý vốn định mang về căn nhà tân hôn đó như phế liệu. Sau đó, tôi gọi điện xác nhận lệnh điều chuyển đến trụ sở nước ngoài mà vì muốn chiều lòng anh ta, tôi vừa mới từ chối. Kể từ đó, dù mưa giông bão tố hay trời quang mây tạnh, tôi chỉ che ô cho chính mình.
0