Tôi lên thành phố làm giúp việc, cậu chủ nhà họ Chu nhìn tôi ba giây.

 

Rồi cậu ta cười: "Sao thế? Giả vờ không quen à? Hai mươi năm trước lúc cậu l/ột quần tôi, đâu có ngoan hiền thế này."

 

Tôi đơ người.

 

Hồi nhỏ cái cọng giá ốm nhách đến chơi trước nhà tôi, sao giờ lớn thành thiếu gia nhà giàu mặt lạnh rồi?

 

Đáng sợ hơn là, tôi lại phải làm giúp việc cho cậu ta, chẳng phải sẽ bị hành c.h.ế.t sao?

 

C/ứu mạng với, nhà nào có thiếu gia đàng hoàng mà lại sờ môi giúp việc rồi nhìn người ta bằng ánh mắt d/âm tà nói: "Đỏ đỏ, nhìn cũng xinh đấy."

 

 

Tôi tên là Vương Thiết Trụ, dạo gần đây ông cậu họ xa giàu có lái chiếc xe bóng loáng về quê, nói bên ông ấy đang cần một người giúp việc.

 

Ở biệt thự, bao ăn ở, một tháng tám nghìn.

 

Ba mẹ tôi mất sớm, tôi sống với gia đình bác cả.

 

Mợ cả nghe mức lương cao như vậy liền vội nhét tôi vào xe ông cậu, nước bọt bay tung trời dặn tôi phải cố mà theo ông ấy ki/ếm tiền.

 

Thế là tôi ôm cái ba lô vải bạc màu, leo lên xe hơi của ông cậu.

 

Ông cậu bảo tên tôi quê quá, khi giới thiệu với nhà giàu thì cứ nói mình tên "Vương Tranh".

 

Trên đường, ông ấy cứ cầm điện thoại ch/ửi bới, nào là "giá cổ phiếu", nào là "Tổng Giám đốc Chu lại phát đi/ên".

 

Tôi nghe chẳng hiểu gì.

 

Nhà ở thành phố cao thật, lần gần nhất tôi lên thành là lúc mới trưởng thành, theo bác cả đến đây hai lần.

 

Chỉ mới bốn năm mà nơi này phát triển chẳng khác nào trong phim.

 

Xe chạy vào một khu cổng lớn sang chảnh, bảo vệ đứng trước cổng lưng thẳng như cây cột.

 

Bên trong càng choáng ngợp hơn, từng căn biệt thự nhỏ có cả vườn riêng, sạch sẽ đến mức không có lấy một chiếc lá rụng.

 

Ông cậu dẫn tôi vào một căn, sàn nhà lát gạch bóng như gương, tôi suýt không dám đặt chân xuống, trong không khí còn thoang thoảng mùi thơm rất dễ chịu.

 

"Về sau cậu ở phòng giúp việc đằng kia." Ông cậu chỉ cánh cửa trong góc, giọng không kiên nhẫn.

 

"Công việc của cậu là quét dọn tầng một và tầng hai, lo ba bữa ăn, giặt ủi quần áo. Tầng ba là chỗ ở của cậu chủ Chu, không có việc thì đừng lên đó, nghe rõ chưa?"

 

"Tôi nghe rồi, ông cậu."

 

"Ở đây đừng gọi là ông cậu, gọi là Quản gia Chu."

 

"Vâng, Quản gia Chu."

 

Ông ấy nhìn tôi từ đầu đến chân, nhíu mày ch/ặt đến mức có thể kẹp c.h.ế.t ruồi: "Tặc, bộ đồ này của cậu… Để tôi bảo người đem cho cậu hai bộ đồng phục giúp việc trước, hôm nào rảnh tôi dẫn cậu đi m/ua thêm vài bộ thay đổi, đừng có ra ngoài làm mất mặt nhà họ Chu."

 

Tôi nhìn quần áo ông cậu mặc, lại nhìn bộ đồ trên người mình, mặt bắt đầu nóng bừng, vội giấu cái ba lô cũ ra sau lưng.

 

Ông cậu lại dặn dò thêm mấy việc, đặc biệt nhấn mạnh quần áo của cậu chủ nhà họ Chu không được giặt máy, phải giặt tay hoặc đem đi giặt khô, khẩu vị ăn uống thì phải nhạt.

 

Tôi vểnh tai lên nghe kỹ, sợ sót chỗ nào.

 

Đúng lúc đó, ngoài cửa vang lên tiếng động cơ xe.

 

Sắc mặt ông cậu thay đổi, lập tức từ chế độ chê bai chuyển sang kính cẩn, lưng cũng cúi xuống vài phần: "Khôn h/ồn lên, cậu chủ Chu về rồi."

 

Tôi nghe mà tim nảy một cái, căng thẳng theo, chủ nhà này về rồi?

 

Cửa chính mở ra, trước tiên là đôi chân dài đến nghịch thiên, sau đó tôi thấy rõ mặt cậu ta.

 

Hê! Thiếu gia thành phố này còn đẹp trai hơn cả minh tinh trên phim.

 

Lông mày rậm, mắt sâu, sống mũi cao, môi mỏng, chỉ là sắc mặt hơi lạnh, nhìn không dễ gần.

 

Tôi vội cúi đầu, không dám nhìn nữa.

 

Tiếng bước chân dừng ngay trước mặt tôi.

 

"Người mới à?" Giọng trầm khàn nhưng nghe rất êm tai.

 

Tôi chưa kịp mở miệng, ông cậu đã tranh nói trước: "Vâng, cậu chủ, đây là cháu họ xa của tôi, tên là Vương Tranh, tới đây làm giúp việc."

 

Cậu chủ họ Chu không trả lời ngay, không khí lặng vài giây, tôi có thể cảm nhận ánh mắt cậu ta đang dừng trên đỉnh đầu mình.

 

Tôi lấy hết can đảm ngẩng lên định giới thiệu bản thân.

 

Nhưng vừa nhìn lên, đã bị đôi mắt sâu thẳm kia nhìn chằm chằm.

 

Cậu ta nhìn tôi rất kỹ, từ chân mày đến cằm.

 

Rồi, khóe miệng bỗng cong lên, cười.

 

"Vương Tranh?"

 

Tôi ngốc nghếch gật đầu, cố gắng nặn ra nụ cười hiền lành: "Dạ, cậu chủ, tôi tên Vương Tranh."

 

Vừa dứt lời, cậu ta bỗng đưa tay ra, nắm ch/ặt lấy cổ tay tôi.

 

Tôi “ái da” một tiếng, còn chưa kịp phản ứng thì cả người đã bị anh ta kéo sát lại trước mặt, khoảng cách gần đến mức có thể nhìn rõ cả lỗ chân lông của nhau.

 

Tôi ngơ ngác, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

 

Ông cậu cũng sợ đến mức há hốc miệng: “Cậu… cậu chủ…”

 

Thế nhưng cậu chủ đó lại chẳng thèm liếc ông ấy lấy một cái, đôi mắt đen nhánh nhìn chằm chằm vào tôi.

 

Tôi sợ đến mức nói năng cũng lắp bắp: “Cậu… cậu chủ… tôi…”

 

Anh ta cúi đầu, hơi thở nóng rực phả lên vành tai tôi, nhột nhột, khiến tôi nổi hết da gà.

 

“Sao vậy? Giả vờ không quen?”

 

Gì cơ? Tôi mà quen được thiếu gia nhà giàu kiểu này á?

 

“Hai mươi năm trước, lúc cậu l/ột quần tôi bên sông, cũng đâu có ngoan thế này.”

 

Tôi đơ người.

 

Thật sự, trong đầu như có sét đ/á/nh ngang tai, ầm ầm n/ổ tung.

 

Chuyện l/ột quần… hình như… có vẻ… chắc là… có thật?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm

Ban Ngày Là Thầy Lâm, Ban Đêm Là Bảo Bối

Chương 25: Bữa tối dưới ánh nến
Hiệu trưởng trường Dục Anh chỉ một câu "Cấm yêu đương trong văn phòng" mà chuyện tình giữa Lâm Du và Lục Tranh Minh đã phải giấu kín suốt ba năm. Ban ngày, họ là đối thủ cạnh tranh trong mắt đồng nghiệp. Từ việc giành chỉ tiêu đề tài, tranh thành tích thi đua cho đến so kè kết quả trực ban, cả hai luôn đối đầu gay gắt, như nước với lửa. Thế nhưng, vào những đêm khuya không ai hay biết, họ lại chung chăn chung gối, dùng nụ hôn để bày tỏ tình yêu dồn nén bấy lâu. Đối mặt với sự lạnh lạt hết lần này đến lần khác của Lâm Du trước mặt người ngoài, Lục Tranh Minh cuối cùng không thể nhẫn nhịn thêm được nữa. Anh đè nghiến cậu lên chiếc bàn trong phòng họp vắng vẻ, nghiến răng nghiến lợi nói: “Lâm Du, thích giả vờ không thân với tôi hả? Hửm? Thế người tối qua luôn miệng xin tôi nhẹ tay một chút là ai nào……” Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Song khiết 🕊️ , 1v1 【 Hiện đại + Đam mỹ + Tình cảm công sở + Song khiết + HE 】 【 Thầy giáo Toán tùy hứng kiêu ngạo công X Thầy giáo Ngữ văn trầm ổn kín tiếng thụ 】
Boys Love
Chữa Lành
Đam Mỹ
48